Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 356
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:36:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ồ, hôm nay Thanh Âm ăn cá ?”
“Mua ở mà tươi thế .”
“Tiểu Ngư cháu sợ ?
M-áu me bê bết thế .”
Cố Tiểu Ngư lắc đầu, “Cháu sợ ạ.”
Bé cố tỏ mạnh mẽ, mà là thực sự sợ, Thanh Âm nhớ Tiểu Cúc chảy m-áu cam, lau đầy mặt mũi, bé những sợ mà còn bên cạnh giúp đưa giấy nữa.
Cô nhóc thực ban đầu cũng sợ m-áu, nhưng một Thanh Âm đến kỳ kinh nguyệt vệ sinh, bé cứ nằng nặc đòi theo, thấy giấy, bé sợ đến mức sắp , còn hỏi đau , Thanh Âm lúc đó vốn dĩ đau bụng kinh, thoải mái, nhưng nghĩ đến việc nếu tỏ yếu ớt, chừng bé sẽ càng sợ chuyện chảy m-áu hơn, thế là dứt khoát mỉm , đau chút nào cả, chảy m-áu là vì là lớn dũng cảm, đợi bé lớn lên trở nên dũng cảm thì sẽ sợ nữa.
Từ đó trở , Thanh Âm phát hiện , hình như bé còn sợ m-áu nữa, bởi vì trong cái đầu nhỏ bé của bé, “ sợ m-áu” chính là biểu tượng của sự “dũng cảm”.
Tuy nhiên, sợ m-áu cũng chỉ hai con, một bà cụ mặc áo sơ mi vá víu cũng sợ, chỉ thấy bà cụ trơ mắt Thanh Âm vứt nội tạng cá , lập tức nhanh tay lẹ mắt nhặt hết lên, múc gáo nước rửa qua một cái, “Cảm ơn nhé Thanh Âm, để bà cho cháu trai bà ăn, nó thích ăn cái lắm.”
Mọi :
“...”
Tuy rằng đều khó khăn, nhưng việc nhặt bong bóng cá vứt để ăn thì đúng là đầu tiên thấy.
Thanh Âm chỉ đành mỉm , vội vàng gọi Tiểu Ngư về nhà.
Bà cụ , chồng họ Dương, là hàng xóm mới ở dãy nhà đối diện.
Thanh Âm bận rộn học nên quen bà cụ, nhưng Cố và những khác đều bà cụ.
“Cũng là đáng thương, căn nhà là thuê của nhà họ Lý đấy.”
“Sau bà nhặt đồ bỏ thì cũng đừng gì, kẻo bà ngại.”
“Mẹ chuyện nhà họ ?”
Mẹ Cố thở dài, “Người đáng thương mà, đứa cháu trai nhỏ sức khỏe , nào thấy cũng là bế trong lòng, cùng tuổi với Ngư Ngư mà vẫn .”
Thanh Âm nhướng mày, đó là đứa trẻ hơn ba tuổi , “Đừng giống như Liễu Diệu Tổ nhé?”
“Không giống, Liễu Diệu Tổ đó là do nuông chiều quá mức, nhưng lười , ngày nào cũng như hoàng thái t.ử bế cõng, thấy chỉ thiếu mỗi cái kiệu ngọc, tìm mấy cung nữ thái giám khiêng thôi, nhưng đứa trẻ nhà họ Dương thì , mặt vàng võ g-ầy gò, tóc cũng chẳng mấy.”
Thanh Âm gật đầu, cô thực sự chịu cảnh trẻ con bệnh, nhất là cùng tuổi với Ngư Ngư, cô dễ liên tưởng đến bản , đây đường thấy trẻ con gọi , cô cảm giác gì, bây giờ hễ thấy tiếng “”, dù rõ giọng của Tiểu Ngư Ngư, cô vẫn sẽ theo bản năng đầu xem chuyện gì.
Vừa nghĩ, Thanh Âm cho cá chảo dầu chiên vàng đều, đó cho thêm ít tương lâu năm và nước sôi, thêm ít tỏi tây và cần tây, thế là món cá sốt tương vàng ươm thơm phức lò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-356.html.]
Bản Thanh Âm xử lý cá sạch sẽ, phàm là bộ phận nhà thích ăn đều bỏ hết, đ-ánh vảy sót một miếng, da cá cạo sạch bóng, chiên lên như , nấu tương như , tươi ngon miệng, Tiểu Ngư Ngư ăn một miếng da cá là mắt sáng rực lên, “Ngon quá!”
Cố An thì chủ động gặm đầu cá và đuôi cá là những chỗ thịt, tiện thể còn trông con, giúp gỡ xương, dần dần bàn chất một đống xương cá lớn nhỏ, Tiểu Ngư Ngư ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ.
“Mẹ ơi, ăn cá nữa nhé, đừng nấu canh, cứ vị .”
Mẹ Cố vẫn cách cá, mua về cũng chỉ nấu nước, cô nhóc cũng nấu nước ngon, Thanh Âm ha ha lớn, “Được, ăn cẩn thận nhé, ăn miếng nhỏ thôi, đừng để hóc.”
Ăn đến cuối cùng, đống xương cá mặt Cố An chất thành núi nhỏ, Cố Tiểu Ngư cuối cùng cũng ôm bụng:
“Trong bụng thật nhiều thật nhiều cá luôn.”
Mọi lớn, đúng là một mầm non vui vẻ!
Thanh Âm cũng nút thắt trong lòng hai cha con nhà họ Thẩm tháo gỡ như thế nào, nửa tháng khi Thẩm Phi Dương đến thu-ốc, cô phát hiện chính khí đứa trẻ dồi dào hơn nhiều.
Trước đây sự “lễ phép” và “hiểu chuyện” của nó cảm giác hời hợt, bây giờ thể thấy là nó thực sự cảm ơn cô, và điều quan trọng nhất là nó còn gãy xương nữa.
“Đứa nhỏ đúng là, ây...”
Lâm Lị thở dài, vốn dĩ cô ghét Thẩm Hồng Lôi, nhưng khi trải qua chuyện , cô bỗng cảm thấy Thẩm Hồng Lôi cũng khá đen đủi, bản đầu óc mấy linh hoạt, vì mấy năm đó sai đường mà đắc tội hết trong ngành, cũng như chuột chạy qua đường, mà trong nhà còn chẳng lấy một tâm đầu ý hợp, con trai còn là một kẻ “ốm yếu” dám mang cả mạng sống đùa giỡn.
“Bây giờ xoay bao nhiêu lớn như chong ch.óng thế , nếu đường lầm thì đây?”
Trong nguyên tác mô tả nhiều về đứa con kế của Liễu Hồng Mai, nhưng Thanh Âm nhớ mang máng, nó dường như trở thành một luật sư giỏi, kiểu luật sư bề ngoài nho nhã hiền lành luôn mỉm , nhưng trở mặt là thể g-iết thấy m-áu, Liễu Hồng Mai chăm chỉ kế bao nhiêu năm cũng thể sưởi ấm trái tim nó.
“Cuộc sống của Thẩm Hồng Lôi đúng là nước sôi lửa bỏng, so thì Tần nhà may mắn thật, Giải Phóng cũng thực sự hiểu chuyện.”
Cùng là cảnh mất vợ sớm, một một nuôi con khôn lớn, vì tính cách khác của hai đứa trẻ mà tuổi già của hai đàn ông cũng sẽ khác .
Thanh Âm xong, nhân lúc bệnh nhân, đến phòng bảo vệ tìm Cố An, tiện thể bảo xem thể tìm thấy Tiểu Bạch về .
Chuyện là thế , Tiểu Bạch từ đến nay đều thích bay ngoài chơi, nhưng ngày nào cũng đường về nhà, mà từ hai ngày khi bay , cho đến sáng nay khi Thanh Âm , nó vẫn bay về, Thanh Âm chút lo lắng.
Tiểu Bạch là món “quà” đầu tiên Cố An tặng cô, mặc dù cô luôn cảm thấy món quà tặng thật kỳ quặc, nhưng con vật nhỏ đúng là bầu bạn với cô qua nhiều đêm cô đơn một , nếu đột nhiên mất nó, Thanh Âm sẽ buồn.
Vừa đến cửa phòng bảo vệ, thấy Thôi Tiểu Ba từ góc cầu thang tới, “Đồng chí Thôi?”
“Ồ, bác sĩ Thanh, chào cô.”
Thần sắc Thôi Tiểu Ba bình thường, còn vài câu mới văn phòng lớn.
Thanh Âm văn phòng Cố An, thấy đang nấp rèm cửa.