Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 354
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:36:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hóa là .”
Thanh Âm bảo mà, ông vội vàng chạy đến đây, hóa là vì “tuyên án t.ử hình” ở mấy nơi , lúc mới đến tìm theo kiểu còn nước còn tát.
xin , căn bệnh Thanh Âm thực sự chữa .
“Cái gì, chữa ?
Sao cô cũng chữa , lão Lưu chẳng cô là thần y của nhà máy , cô ngay cả bệnh nhà Giám đốc Sở Thạch còn chữa , con trai chỉ gãy xương thôi, chữa ?”
“Nếu cô vẫn còn để tâm đến chuyện vui giữa chúng cách đây lâu, chân thành xin cô, là lỗ mãng, nhưng đứa trẻ vô tội.”
Ông c.ắ.n răng, việc xin mặt thế ông cũng đấu tranh tư tưởng lâu.
Thanh Âm lắc đầu, “ và Phó giám đốc Thẩm ân oán cá nhân, phong cách việc khác là chuyện thường tình, ở cùng là mài giũa lẫn , thích nghi với mới cùng tiến bộ .”
Thẩm Hồng Lôi ngờ cô năng như , trong lòng bắt đầu tin lời Giám đốc Lưu , cô đối sự đối nhân, “Vậy tại cô chữa bệnh cho Phi Dương?”
“Bởi vì thực sự chữa , thằng bé mắc tâm bệnh.”
“Tâm bệnh?”
Thẩm Hồng Lôi cau mày, hiểu.
Thanh Âm thở dài, đây là điều cô phát hiện từ gãy xương , tất cả đều vô cùng lo lắng về việc thằng bé gãy xương liên tục nhiều , chỉ duy nhất bản Thẩm Phi Dương là dường như cảm thấy đó là một chuyện bình thường, thú vị.
Hơn nữa mỗi gãy xương đều tập trung ở cẳng tay , chỗ đó gãy , thằng bé sẽ học, chữ nữa, cũng là học lớp bốn, Đại Nha mấy hôm cảm xin nghỉ hai ngày ở nhà nấc lên, về trường liệu theo kịp tiến độ của các bạn , nhưng Thẩm Phi Dương chẳng hề bận tâm.
Thằng bé tự tin, mà là từ trong thâm tâm nó thích việc học hành.
Thanh Âm trò chuyện với nó, chuyện gì cũng , nhưng hễ nhắc đến bố nó và chuyện học hành là mặt nó lộ rõ vẻ phẫn nộ và chán ghét che giấu nổi.
Điều chứng tỏ, nó cực kỳ chán học, và nguyên nhân chán học lẽ còn liên quan đến bố nó.
“Phó giám đốc Thẩm, tiện chuyện riêng với bác một chút ?”
Những khác đều ý rời khỏi phòng khám, chỉ còn hai bọn họ.
“Cháu nghi ngờ việc Phi Dương gãy xương là bệnh, mà là do thằng bé cố ý, hai đầu cháu chắc cố ý , nhưng ba gần đây nhất chắc chắn là cố ý.”
Tức là tự hại bản .
Lông mày Thẩm Hồng Lôi dựng ngược lên, như hai chiếc chổi dài bóng dầu:
“Làm thể, nó ngốc, cố ý gãy xương !”
Thanh Âm gì, cứ thế ông đang nộ khí xung thiên, trong lòng cũng liên tục thở dài.
Thẩm Phi Dương đứa trẻ , đúng là xoay như chong ch.óng, ngay cả vị tiến sĩ du học về cũng nó qua mặt, bây giờ chắc hẳn đang thầm đắc ý nhỉ?
Nếu nào cô cũng bắt mạch kỹ, thì Thanh Âm cũng suýt chút nữa lừa .
“Lời bệnh nhân thể dối trá, nhưng mạch tượng thì .”
Thẩm Hồng Lôi mờ mịt, “Rốt cuộc là ý gì, lúc thì nó cố ý gãy xương, lúc thì mạch tượng, chẳng lẽ cô mạch tượng mà nó dối?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-354.html.]
“Thông thường mà , nếu thằng bé thực sự cơ địa dễ gãy xương, thì thận mạch của nó hư, nhưng thận mạch của nó hề hư đến thế, thậm chí so với lứa tuổi thanh thiếu niên thì coi là bình thường, hôm đó cháu thằng bé thận hư, nó chẳng phản ứng gì, điều bất thường.”
“Ngược là can mạch của nó, can hư và can uất đồng thời tồn tại, can huyết hư thì nuôi dưỡng mắt, bình thường thằng bé dụi mắt, cảm thấy mắt khô khốc, gần đây thị lực giảm sút rõ rệt ạ?”
Những lời phía Thẩm Hồng Lôi hiểu, nhưng những lời phía thì ông rõ, “, thời gian cũng phát hiện , buổi tối nó xem tivi nheo mắt , bảo dẫn nó cắt kính, nó liền nổi trận lôi đình...
Nói thật với cô, tính khí đứa nhỏ lớn, rõ ràng hồi nhỏ ngoan ngoãn lời.”
Thanh Âm nắm bắt một từ khóa, “Buổi tối?”
“ , ban ngày thấy nó vẫn bình thường.”
Thanh Âm nhớ , mấy gãy xương , nào cũng xảy buổi tối.
“Vừa đông cháu tiện , bác hai gãy xương đầu tiên chắc cố ý , cháu chợt nhớ , lúc xảy đầu tiên năm ngoái, hôm đó bác...
ừm, bác việc ở ngoài, tin nó gãy xương thì vội vàng chạy đến bệnh viện, cháu thực sự thấy áy náy, đứa nhỏ một tay cháu nuôi lớn, cháu vốn dĩ cứ tưởng nó tán thành việc cháu...
ừm, tóm là như , đó một hôm cháu ở nhà, nó gãy xương.”
Thanh Âm từng tự nuôi dạy đứa trẻ ở tuổi nổi loạn, nhưng lâm sàng cô gặp ít, “Tầm tuổi , nổi loạn một chút cũng là bình thường, chỉ cần phụ giữ tâm thế bình thản, cố gắng ít xung đột trực diện với trẻ là .”
“Giáo viên chủ nhiệm cũ của nó cũng , nào thế?
Nó gì cũng nhịn, xung đột với nó, thực mấy , đều suýt nhịn mà tát cho nó một cái.”
“ , hai gãy xương mà Phó giám đốc Thẩm lúc nãy khi xảy , bác đang ở , đang gì ạ?”
Thẩm Hồng Lôi đỏ bừng mặt, gãi đầu bứt tai:
“Chuyện ... chuyện ... liên quan đến bệnh của nó ?”
Thanh Âm thấy ông vẫn đang lảng tránh vấn đề , cũng tức giận, liên quan, hai gãy xương đầu tiên mới là căn nguyên khiến nó “phát bệnh”!
“ chỉ là, cái đó... cái đó... cô xem, cũng chẳng còn trẻ trung gì, tổ chức giới thiệu đối tượng cho , thể chứ?”
“Chắc đơn giản chỉ là giới thiệu đối tượng xem mắt nhỉ, hai ... sắp kết hôn ?”
Mặt Thẩm Hồng Lôi càng đỏ hơn, “Đó đều là chuyện quá khứ .
Hôm Phi Dương gãy xương đầu tiên, và cô Lý ngoài bàn chuyện kết hôn, vốn dĩ hai chúng tuổi tác còn nhỏ, cũng định rình rang, nhưng cũng thể để cô Lý chịu thiệt thòi ...”
“Đợi , đối tượng của bác là một giáo viên, lẽ chính là giáo viên chủ nhiệm của Phi Dương ?”
Thẩm Hồng Lôi đau đầu cực kỳ, chỉ đành thừa nhận.
“Cô đeo một cặp kính ạ?”
“Sao cô ?”
Thanh Âm bật , vỗ tay hai cái liên tiếp, “Cháu Phi Dương .”
Mẹ của Thẩm Phi Dương mất từ khi nó còn nhỏ, đây là chuyện mà nhiều đều .
Thẩm Hồng Lôi tuy là vĩ đại gì, nhưng đúng là một cha , một tay nuôi nấng thằng bé khôn lớn, đứa trẻ quen với cuộc sống hai cha con nương tựa , nhưng bỗng nhiên một ngày nào đó, cha vốn nương tựa hẹn hò, đối tượng chính là cô giáo chủ nhiệm vốn luôn quan tâm chăm sóc nó hết mực, đứa trẻ vốn nổi loạn, nếu thêm cố tình châm chọc, nó sẽ cực kỳ phản kháng việc cha tái hôn.