Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 353

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:36:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vì vị tiến sĩ du học về phòng bệnh riêng ở hiệu sách, nên mượn giường bệnh của khoa Chấn thương chỉnh hình bệnh viện tỉnh để thao tác, mà đồ của chuyên gia Trương việc ở đó, thế nên tin tức một —— “Vị tiến sĩ , Thẩm Phi Dương mắc một loại bệnh mới, chỉ ở nước ngoài mới , gọi là bệnh xương thủy tinh.”

 

Thanh Âm khựng một chút, bệnh xương thủy tinh, ở thời đại tin tức phát triển hiện nay quả thực mới mẻ, ngay cả một bác sĩ chỉnh hình kỳ cựu như chuyên gia Trương cũng từng qua.

 

Thanh Âm nhớ mang máng, thầy dạy môn chỉnh hình hồi đại học từng giảng rằng, căn bệnh là một loại bệnh hiếm gặp đúng nghĩa, đầu tiên phát hiện ca bệnh ở Long Quốc là những năm 20 của thế kỷ XX, tức là thời Dân quốc, trong suốt 70 năm đó, tổng ca ghi chép cũng chỉ hơn một trăm trường hợp, xác suất thấp như , đại đa bác sĩ cả đời cũng gặp nổi một ca.

 

“Ồ?

 

Vậy cháu mau cho bác , cơ chế phát bệnh và triệu chứng của bệnh thế nào, đợi chút, chậm thôi, bác hoa mắt, chữ chậm.”

 

Chuyên gia Trương trực tiếp lấy sổ tay của , đeo kính lão , dáng vẻ nghiêm túc như một học sinh tiểu học.

 

Thanh Âm mỉm , “Cháu cũng là tình cờ qua một , bệnh xương thủy tinh là cách gọi dân gian của chúng , tên khoa học của nó là bệnh tạo xương bất (Osteogenesis Imperfecta), biểu hiện chủ yếu là dễ gãy xương tái phát nhiều , đây là một loại bệnh di truyền bẩm sinh, nước ngoài nghiên cứu là do đột biến gen gây .”

 

Chuyên gia Trương ghi chép gật đầu, “Ra là , hèn gì, bác cứ thắc mắc dễ gãy xương đến thế, cứ như b.úp bê sứ thì hỏng.”

 

Tuy nhiên, đến đột biến gen, việc khó mà , “Ý là bệnh mắc từ thời kỳ bào t.h.a.i ?”

 

“Vâng, nếu mắc bệnh từ thời kỳ bào thai, thường thời gian sống sót quá hai tuổi.”

 

Chuyên gia Trương há hốc mồm, “Vậy Thẩm Phi Dương bây giờ ...”

 

“Cũng trường hợp đến tuổi thiếu niên mới phát bệnh.”

 

mà...”

 

?”

 

Thanh Âm suy nghĩ một chút, “Cháu nghi ngờ Thẩm Phi Dương bệnh xương thủy tinh, vì cháu nhớ bệnh còn mấy triệu chứng đặc trưng khác như:

 

củng mạc (lòng trắng mắt) màu xanh, điếc tiến triển và lỏng lẻo khớp, nếu chỉ dựa việc dễ gãy xương để chẩn đoán bệnh thì e là võ đoán và hiểu nghĩa bề mặt.”

 

Không phân tích tổng hợp collagen và xét nghiệm gen, chỉ dựa một triệu chứng phổ biến mà đưa chẩn đoán, thì chẳng khác nào những lang băm chẩn đoán u não chỉ dựa đau đầu, thật nực .

 

Đau đầu cũng giống như gãy xương, đều là những triệu chứng tính đặc hiệu, hầu như ai cũng thể gặp , mà áp đặt lên một căn bệnh hiếm gặp, Thanh Âm cảm thấy việc cẩu thả như sinh viên năm nhất chữa bệnh theo đúng sách giáo khoa .

 

Xương giòn là bệnh xương thủy tinh, xương mềm là bệnh còi xương ?

 

Y học thể đùa giỡn như thế .

 

Chuyên gia Trương tỉ mỉ hồi tưởng những thăm khám lâm sàng cho Thẩm Phi Dương, “Ừm đúng thật, củng mạc của thằng bé bình thường, thính lực cũng bình thường, khớp cũng biểu hiện lỏng lẻo, điểm bác thể dùng kinh nghiệm lâm sàng nhiều năm của để đảm bảo.”

 

Hai thảo luận hồi lâu, chuyên gia Trương chủ yếu là hứng thú với căn bệnh hiếm gặp , cứ quấn lấy Thanh Âm hỏi thêm nhiều câu hỏi, ông đều ghi chép hết, định bụng về sẽ gọi điện thoại cho mấy bạn học cũ, Thanh Âm cũng dám khẳng định chắc chắn, chỉ thể về nhà suy ngẫm thêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-353.html.]

 

Loại bệnh , tìm trong các thư tịch Đông y cổ chẳng khác nào mò kim đáy bể, cùng lắm chỉ tìm thấy một vài triệu chứng tương tự, Thanh Âm xem một lúc gấp sách ngủ.

 

Cứ để Giám đốc Thẩm sốt ruột , cô vội, cô ngủ một giấc thật ngon sướng hơn ?

 

Những ngày tiếp theo, Thanh Âm đến trường, bắt đầu những ngày tươi nửa ngày khám bệnh nửa ngày nghỉ ngơi ở nhà, vui mừng nhất ai khác chính là Cố Tiểu Ngư, theo lời cô nhóc tự , từ lúc sinh đến giờ bao giờ cô bé vui như !

 

Câu khiến như cô xót xa khôn xiết, thế là dứt khoát nửa ngày cũng dẫn con bé theo đến nhà máy, đám Lưu Hồng Kỳ, Vương Thiết Đản chẳng đang rảnh rỗi , cứ để bọn họ dẫn con bé chơi, môi trường trong nhà máy đơn thuần, ngoài chỉ thể đến cửa phòng y tế, vấn đề an coi như đảm bảo.

 

Hơn nữa còn Thương Lang theo, nó giống như một vệ sĩ mặt đen lầm lì, đại tiểu thư nó theo đó, ngay cả vệ sinh nó cũng canh ở ngoài cửa, quá giờ thấy là nó tự xem.

 

Có thể , Cố Tiểu Ngư là do Cố và Thương Lang cùng nuôi lớn, Thanh Âm thực sự bận tâm nhiều trong việc chăm con.

 

Nghĩ đoạn, Thanh Âm mỉm , vươn vai một cái, sáng nay cô gọi gần bốn mươi , “Giải Phóng xem thử, ngoài cửa còn ai ?”

 

Tần Giải Phóng tuy khám độc lập, nhưng hễ cô đến là biến thành chân sai vặt, “Hết , chị việc thì cứ về , còn năm phút nữa là hết giờ , nếu ai đến thì em xem cho.”

 

Thanh Âm cũng thấy năm phút cuối chắc chẳng còn ai, cởi áo blouse trắng hỏi:

 

“Sáng nay xem bao nhiêu ca?”

 

“42 ca.”

 

“Xem chị lẩm cẩm , cứ tưởng đến bốn mươi cơ đấy.”

 

Tần Giải Phóng cất nhật ký phòng khám và đơn thu-ốc dự phòng tủ, khóa , đưa chìa khóa cho Thanh Âm, bỗng nhiên bên ngoài tiếng ồn ào.

 

Anh nhanh chân chạy ngoài , “Phó giám đốc Thẩm đến !”

 

Thanh Âm còn kịp treo áo blouse lên, Thẩm Hồng Lôi hùng hổ xông đến cửa phòng khám, “Thanh Âm, mau cứu con trai với!”

 

Thanh Âm hề nao núng, cứ thế ông , “Chẳng mời tiến sĩ du học , tiến sĩ tay, chúng cứ chờ tin .”

 

“Ôi dào đừng nhắc đến nữa, cái thứ tiến sĩ gì , chữa cho Phi Dương lâu như mà chẳng tác dụng gì, đêm qua ở phòng bệnh ngã gãy xương nữa !”

 

“Làm cả buổi, con trai nào là lắp cái gắn cái , còn đóng đinh xương, cứ tưởng giỏi giang lắm, kết quả đêm qua mới thật với , bảo bệnh vô phương cứu chữa, bảo Phi Dương ăn gì thì cứ cho ăn nấy, sống vui vẻ là , chẳng bậy , con trai ngoài gãy xương thì chẳng bệnh gì khác, lời đúng là gây hoang mang, đúng là...”

 

Thanh Âm nhớ lầm thì loại thu-ốc cơ bản nhất để điều trị bệnh xương thủy tinh là nhóm Bisphosphonates, đến những năm 90 mới phát hiện, ngay cả ở thế kỷ XXI thì đó vẫn thuộc loại thu-ốc mới, bảo hiểm chi trả nữa.

 

Ông c.h.ử.i bới om sòm, Thanh Âm chỉ , khiến ông cảm thấy ngại ngùng.

 

Thẩm Hồng Lôi gãi gãi gáy, trong khí dường như thể thấy những mảnh gàu bay lả tả, “Trước đây là đúng, nắm rõ tình hình, vị tiến sĩ đó chữa , tìm chuyên gia Trương, chuyên gia Trương ông cũng chữa , duy nhất khả năng chính là cô.”

 

 

Loading...