Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 349

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:36:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Được , chị về , họ phẫu thuật bó bột ở bên ngoài thì vài ngày nữa cũng sẽ về thôi, lúc tìm đến trạm y tế thu-ốc, chị để ý nhiều một chút, tìm hiểu thêm xem .”

 

“Được thôi!”

 

Lâm Lỵ thế mà một loại cảm giác lãnh đạo coi trọng, thật là sảng khoái cả .

 

Thanh Âm:

 

“...”

 

Đừng quên chị mới là lãnh đạo của .

 

Chờ Lâm Lỵ , Thanh Âm vẫn yên , chạy ngoài thăm hàng xóm một chút.

 

Lúc nhà họ Lưu đang ăn cơm, bác Lưu và bác gái Lưu đang nhỏ to gì đó, Đại Nha và Nhị Nha cầm đũa khua khoắng gì đó, hớn hở vô cùng.

 

“A, Thanh nhỏ đến , ăn cơm , Đại Nha mau lấy bộ bát đũa cho chị Thanh của con.”

 

Bác gái Lưu dậy định kéo Thanh Âm .

 

“Bác gái đừng khách sáo ạ, Đại Nha đừng lấy nữa, cháu ăn mới đến đây ạ.”

 

nhà họ Lưu nhất quyết chịu, kéo lôi, Đại Nha tay chân dài ngoằng trực tiếp mang bát đũa :

 

“Ăn cơm thì chắc chắn là ăn thức ăn , chị nếm thử món đậu phụ nhự dầu do bà ngoại em , thơm lắm đó!”

 

Thanh Âm qua, vốn quen tiết kiệm, nhà họ Lưu ăn uống giản dị, chỉ một nồi bắp cải hầm đậu phụ, chút váng mỡ, còn một đĩa nhỏ đậu phụ nhự dầu đỏ au.

 

Đậu phụ nhự dầu là loại đậu phụ lông mốc khi phơi khô, cộng thêm r-ượu trắng nồng độ cao và muối, ớt, hạt tiêu, tiểu hồi hương cùng nhiều loại gia vị và dầu mè muối thành, ngâm trong dầu mè, để hai ba năm cũng hỏng.

 

Hơn nữa muối càng lâu, cảm giác khi ăn đậu phụ nhự càng mềm mượt tan ngay trong miệng, là món dưa muối đưa cơm ngon.

 

Thanh Âm kiếp lúc ăn lẩu thích dùng thứ nước chấm, vô cùng kích thích vị giác và ngon miệng.

 

Cô cũng khách sáo, xuống, bưng bát ăn hai miếng bắp cải, ăn mấy miếng đậu phụ nhự dầu, bác gái Lưu thấy cô thích liền vội vàng gắp hai miếng còn nguyên vẹn, để cô lát nữa mang về nhà ăn.

 

“Mùa còn nhiều , mấy ngày cha của Đại Nha mới đến mang một hũ, là một vị lãnh đạo cũ trong đơn vị bọn họ thích món , nếu cháu đến sớm hơn một chút, bác gắp thêm cho cháu , chỉ đành đợi năm thôi.”

 

Kể từ khi chia tay với Liễu Hồng Mai, quan hệ giữa Cù Kiến Quân và gia đình nhạc phụ cũ dường như chút dịu , chỉ là Đại Nha vẫn cứ hờ hững với .

 

Thanh Âm còn nhớ, đầu tiên gặp mặt, Đại Nha yêu quý cha bao, gần như là một vật trang trí hình treo , giống như Cá nhỏ bây giờ quấn lấy Cố An .

 

Chỉ trong vòng mấy năm ngắn ngủi, đứa trẻ lớn , nhưng tình cảm cha con về lúc đó nữa.

 

Thanh Âm là ăn đồ mới đến, cũng ăn nhiều, tùy ý ăn vài miếng, nếm thử hương vị bày tỏ sự tán thưởng đối với tay nghề của bác gái Lưu xong liền đặt bát đũa xuống, hỏi chuyện Đại Nha học:

 

“Ở trường các em bạn nam nào tên là Thẩm Phi Dương ?”

 

“Có ạ, bạn cùng lớp với em, học kỳ mới chuyển trường đến, ghét lắm ạ.”

 

“Hả?”

 

“Không thích tiếp chuyện khác, em càng thích tiếp chuyện bạn hơn!”

 

Thanh Âm lớn, hóa đây chính là sự giận dỗi của nam sinh và nữ sinh nhỏ tuổi đây mà, dường như đứa trẻ nào cũng sẽ trải qua giai đoạn như , đặc biệt là khi lên lớp bốn lớp năm, nam sinh và nữ sinh bỗng nhiên mắt, chơi chung với nữa.

 

“Vậy chuyện bạn thương em ?”

 

“Biết ạ, hôm qua lúc tập thể d.ụ.c giữa giờ thầy La phát hiện, đưa bệnh viện ạ.”

 

“Vậy bạn bệnh , bạn học nào đến thăm bạn ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-349.html.]

Đôi mắt nhỏ thông minh của Đại Nha xoay chuyển một cái:

 

“Chị ơi chị hỏi gì thì cứ thẳng ạ.”

 

“Thì chỉ hỏi xem tính tình bạn thế nào, bình thường nhắc đến cha bạn , cha bạn thế nào?”

 

“Tính tình... em cảm thấy chút kỳ lạ.”

 

“Kỳ lạ thế nào?”

 

Thanh Âm hăng hái hẳn lên, truy hỏi.

 

“Thì bề ngoài trông vẻ thích tiếp chuyện khác, bạn nữ lớp em mượn cục tẩy của bạn , bạn trực tiếp ném cục tẩy cho , lúc trả bạn liền lấy nữa, cảm ơn bạn cũng thèm để ý.

 

Thầy giáo đều bạn học giỏi, bảo bọn em học tập bạn , nhưng lúc bạn hung bạo, em còn thấy bạn đ-ánh nh-au với ở ngoài nhà vệ sinh nữa.”

 

Thanh Âm nhíu mày, nhưng theo những gì cô tiếp xúc ban ngày, Thẩm Phi Dương vẫn khá khách sáo, khá hiểu lễ nghĩa, thèm để ý đến khác chứ?

 

Nhìn thì văn chất nhã nhặn, cũng khá g-ầy gò, thế mà khiến một cô bé tính cách như con trai như Đại Nha đ-ánh giá là “hung bạo”, chứng tỏ là thực sự hung bạo, chứ chơi.

 

Theo lời cô bé , cô bé mấy thấy Thẩm Phi Dương đ-ánh nh-au với nam sinh lớp , đường thấy con mèo con ch.ó nhỏ cũng cố ý dọa một cái, xua đuổi lũ mèo ch.ó chạy toán loạn, thấy tổ chim cây cũng cố ý lấy gậy chọc mấy cái, lũ chim non kêu chiêm chiếp loạn xạ.

 

Lại nghĩ đến những gì đồng nghiệp trong xưởng , chuyện với cha cũng vô cùng hung bạo, như thể kẻ thù.

 

“Cậu bé khẩu thị tâm phi, ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo.”

 

Thanh Âm gật đầu, xem Thẩm Phi Dương cũng chẳng là một thiếu niên ngoan ngoãn như vẻ bề ngoài.

 

“Bình thường tán gẫu về cha ?”

 

Đại Nha bĩu môi:

 

“Chưa bao giờ thấy cả.”

 

, ở trong lớp, vị trí Đại Nha đúng lúc gần Thẩm Phi Dương, nếu gì, vị trí đó của cô bé là rõ ràng nhất.

 

“Chị hỏi đứa nhỏ đó gì ạ?”

 

Bác gái Lưu dọn dẹp bàn ăn, bát đũa thì để Nhị Nha và ông ngoại rửa.

 

“Không gì ạ, chỉ là tùy tiện hỏi chút thôi, tò mò chút thôi ạ.”

 

“Có chính là đứa con trai của vị phó xưởng trưởng mới đến xưởng các cháu ?

 

Bác đứa nhỏ tính tình , chẳng giống đứa trẻ ngoan như lời đồn .”

 

“Hả?

 

Bác gái, bác bé đó ?”

 

Hóa , mặc dù bác gái Lưu đến xưởng Gang Thép, càng từng tận mắt thấy đứa nhỏ , nhưng bảo mẫu cho nhà họ Thẩm chính là cháu gái họ của bác, bình thường gặp đường luôn tán gẫu vài câu, tán gẫu dần dần bác cũng chuyện của Thẩm Phi Dương.

 

“Ở bên ngoài thì lắm, thấy lớn gọi lớn thấy nhỏ gọi nhỏ, nhưng hễ cứ về đến nhà là nổi khùng vô cớ, thức ăn mặn một chút là nó ném đũa, thấy đồ thích ăn là nó quăng luôn cả bát...

 

Chậc chậc chậc, đúng thật là tính tình thiếu gia.”

 

Thanh Âm gật đầu đồng ý, con gái nhà cô mà dám như , cô đ-ánh cho một trận.

 

Cơm canh hợp khẩu vị thể , thể góp ý, thậm chí ăn, ngoài ăn đều , con cứ năng hẳn hoi, chứ những hành động nhỏ mọn chính là ăn đòn.

 

“Mấy ngày còn trách bảo mẫu, bắt dỡ cái bệ đ-á cửa nhà , mấy ngày bắt lắp , ý nghĩ đổi xoành xoạch.”

 

 

Loading...