Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 345

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:36:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ ơi, đây là cái gì ạ?”

 

Thanh Âm đầu , con gái sờ một chiếc bình nước màu xanh quân đội, cô nhớ nhà Cố cũng một cái, là giải thưởng lập công của Cố Toàn năm nào đó, lặn lội đường xa mang về hiếu kính cha .

 

Sau khi Cố Toàn “hy sinh”, Cố nỡ dùng nữa, chỉ sợ một khi chút niệm tưởng duy nhất hỏng mất, họ sẽ v-ĩnh vi-ễn mất dấu vết về Cố Toàn.

 

Tiểu Ngư Ngư chút tò mò, tiên lắc lắc, cảm thấy bên trong thứ gì đó, vặn nắp bình đổ ngoài:

 

“Có đồ ơi!”

 

Thanh Âm kỹ, hóa là mấy viên đ-á màu, những viên đ-á cuội nhỏ vặn thể cho lọt qua miệng bình.

 

Giống như Ngọc Ứng Xuân từng , Ngọc Hương thích nhặt những viên đ-á màu bên bờ sông Lan Giang, màu đỏ, màu trắng, màu vàng, màu xanh, màu tím, thậm chí còn một viên màu đen, nhưng đ-á đủ trơn nhẵn, một vết xước ngang dọc, chắc là do va chạm trong quá trình nước chảy hình thành.

 

Cố An phơi quần áo xong, bước cửa thấy đống đ-á nhỏ , vốn dĩ biểu cảm gì, nhưng khi thấy chiếc bình nước, cả bỗng trở nên kích động:

 

“Cái ?”

 

“Không mua ?”

 

“Con nhặt cửa sổ đó ạ!”

 

Giống như bà nội nhặt trứng gà nè.

 

Cố An cầm lấy chiếc bình nước kỹ, quả nhiên phát hiện dấu vết khắc chữ ở gần miệng bình, chỗ đó khắc tên của trai, giống hệt chiếc của trai .

 

Lúc đó đầu tiên thấy chiếc bình nước màu xanh quân đội của trai, mê mẩn thôi, lóc đòi một cái, chỉ tinh nghịch khắc tên lên bình nước của trai, còn chờ lính bình nước của riêng , cũng sẽ khắc tên trai lên, như hai huề .

 

Chuyện , ngay cả cha cũng , chỉ với Thanh Âm.

 

“Chiếc bình nước chắc là gửi tới.”

 

Đây là ước định của hai em, bí mật chỉ họ mới .

 

Thanh Âm há hốc miệng, tiếp tục truy hỏi “ là ai, chủ yếu là Tiểu Ngư Ngư đang chớp mắt chằm chằm bên cạnh, cô sợ sai một chữ sẽ con bé thấy vô tình ngoài.

 

thì, cái miệng của trẻ con chính là cái rò lớn, chuyện gì cũng thể rò rỉ hết.

 

Cố An vội vàng xem kỹ từng viên đ-á màu , vốn dĩ Thanh Âm tưởng là những vết xước bình thường của tự nhiên, nhưng chắp vá chúng với , thử qua mấy loại thứ tự, bỗng nhiên thở phào một dài.

 

Đây là tin nhắn cả gửi cho họ.

 

Mãi cho đến khi Tiểu Ngư Ngư ngủ say, Cố An mới ghé tai khẽ với cô:

 

“Anh cả , sẽ trở về, chúc sinh nhật vui vẻ.”

 

Mắt Thanh Âm cay xè, nếu Cố thể đích thấy bốn chữ thì bao.

 

Nhận thông tin từ trai, Cố An thực sự tin tưởng một trăm phần trăm việc trai còn sống, đây chỉ là món quà sinh nhật đặc biệt của Cố, mà còn là món quà của .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-345.html.]

Thanh Âm suy nghĩ một chút, hỏi rõ những vết xước mấy viên đ-á màu đó là mật mã thông dụng hiện hành gì, chỉ là ám hiệu giữa hai em, đó Thanh Âm liền giao đ-á cho Cố.

 

“Âm Âm cũng thật là, trẻ con , tặng một đống đ-á gì.”

 

“Mẹ, thấy những viên đ-á đặc biệt ?

 

Mẹ xem chúng hiếm khi thấy loại đ-á màu sắc như thế .”

 

Mẹ Cố nghĩ cũng đúng, bà đây là một thực tế, hiện tại trông Tiểu Ngư Ngư mấy năm, dường như càng lúc càng trở nên “lãng mạn” hơn, nhặt một viên lên đưa ánh nắng xem:

 

“Ừm, đúng là chút , mang về bày trong chậu hoa bệ cửa sổ.”

 

Thanh Âm gật đầu, như , món quà của Cố Toàn thể luôn ở bên cạnh bà , thật !

 

Thực thời gian qua, Thanh Âm mấy định chuyện Cố Toàn còn sống, nhưng nghĩ đến môi trường xung quanh bình yên và an như vẻ bề ngoài, cô nhịn .

 

Cô và Cố An đôi khi còn khống chế niềm vui trong lòng, huống hồ Cố nếu tin , vạn nhất ngày nào đó tâm thăm dò một cái, lộ sơ hở, chẳng là gây phiền phức cho Cố Toàn ?

 

Cố Toàn thể sống đến bây giờ, là vô cùng dễ dàng gì.

 

Buổi chiều tiết, Thanh Âm định đến trạm y tế xem , mấy ngày nay tình hình thế nào.

 

Kể từ phó xưởng trưởng Thẩm phê bình, cô là khoa trưởng danh nghĩa, thể để tâm, ông chủ kho khoanh tay , trừ phi cô khoa trưởng nữa, nhưng nếu cô , Thanh Âm dự cảm, Thẩm Hồng Lôi nhất định sẽ đầu cho một của ông nhảy dù xuống ngay.

 

Đến lúc đó, là chuyện Thanh Âm mất chức, mà là để một ngoài ngành đến chỉ đạo một đám trong ngành việc chuyên môn, phiền phức sẽ chỉ càng nhiều thêm.

 

tốn mấy năm trời, vất vả lắm mới kéo trạm y tế lên , lỡ sôi hỏng bỏng .

 

Thanh Âm đang nghĩ ngợi, đến cửa trạm y tế, liền thấy đang chuyện trong phòng việc của chị Lý, lúc bệnh nhân nhiều, bởi vì các chuyên gia lão thành cũng đến, bệnh nhân đều đang xếp hàng trật tự.

 

“Sao thể như , chẳng qua chỉ là ngủ gật trong lúc trực ca đêm thôi mà, bệnh nhân khẩn cấp gì, cũng lỡ việc.”

 

thế, mười mấy tiếng đồng hồ liền, cho phép ngủ mà cứ bắt trong phòng khám, chuyện chẳng là nhảm nhí !”

 

Chị Lý căm phẫn bất bình , thấy Thanh Âm, vội vàng gọi cô:

 

“Mau đây, đây mà xem phó xưởng trưởng Thẩm của chúng sáng suốt cỡ nào.”

 

Hóa là một bác sĩ trẻ do Thanh Âm tuyển , hai ngày phó xưởng trưởng Thẩm nửa đêm đến kiểm tra ca trực, phát hiện đang ngủ trong phòng trực lúc hơn ba giờ sáng, thế là đùng đùng nổi trận lôi đình, vấn đề về thái độ việc, đòi trừ lương, nếu phát hiện nữa sẽ điều chuyển công tác, ba là sa thải.

 

Nghe thì vẻ phó xưởng trưởng Thẩm thật là cương quyết, thủ đoạn sắt đ-á, nhưng vấn đề là, mặc dù các giường bệnh nội trú của trạm y tế đầy, nhưng một ai là bệnh nhân cấp cứu cần giám sát hai mươi bốn giờ cả, cả trạm y tế yên tĩnh đến mức chỉ thấy tiếng ngáy của bệnh nhân và nhà, những lúc như , bác sĩ cũng là con mà, họ chợp mắt một chút thì ?

 

“Hơn ba giờ sáng ngủ, bắt ở phòng khám, để khám cho ma ?”

 

Chị Lý nhổ một bãi, thực sự nuốt trôi cục tức , “Nhà Tiểu Vương còn đang đợi tiền lương tháng để đong gạo đấy, ông trực tiếp trừ mất một nửa, mục đích trừ lương là để cảnh cáo, ông đây rõ ràng là trả thù.”

 

Tiểu Vương là một bác sĩ trẻ mới kết hôn, cha giúp đỡ, cuộc sống đúng là thắt lưng buộc bụng, ủ rũ:

 

“Trải nghiệm của cũng coi như bài học cho , lúc trực ca đêm thì đừng ngủ nữa.”

 

 

Loading...