Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 343
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:36:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hóa , Thẩm Hồng Lôi năm 68 là Chủ nhiệm Ủy ban Cách mạng thành phố Thư Thành.
Hồi đó Tôn Quang Huy vẫn còn đang xung phong ở tầng lớp chứ leo lên tầng lớp lãnh đạo .
lúc bấy giờ ông luôn thích đem Thư Cương vật tế thần , hiềm nỗi Bí thư và Nhà máy trưởng cũ đều là những cứng cỏi, khiến ông luôn tìm chỗ nào để tay.
Ông chỉ thể hở là đến tuyên truyền tư tưởng cách mạng đỏ, mỗi đến là ở mười mấy ngày, dắt theo đám binh tôm tướng cá, ăn lấy, mỗi đến chẳng khác nào quân giặc làng.”
Sau đó lâu, cũng chẳng ông nghĩ gì, lẽ là cảm thấy ở trong đó tiền đồ nên chạy lên tỉnh.
Đầu tiên là Sở Văn hóa, Sở Giáo d.ụ.c, hai năm nay bỗng dưng sang Sở Công nghiệp, giờ thì trực tiếp xuống nhà máy để “rèn luyện" luôn.
“Em xem hạng như thế xuống đây là thực sự rèn luyện ?
Chị thấy chẳng giống chút nào."
Lâm Lỵ bĩu môi, “Hai năm em tại Sở Công nghiệp cứ luôn thắt c.h.ặ.t kinh phí và thiết của chúng ?
Chính là do tên tác quái đấy.
Nếu nhờ tiểu Thanh em chữa khỏi bệnh cho Thạch Lỗi, Sở trưởng Thạch lên tiếng thì bây giờ chúng vẫn còn ông bóp nghẹt cổ đấy!"
Thanh Âm trong lòng thầm nhủ thì là thế, hèn chi Sở trưởng Thạch đích tới đó, lãnh đạo nhà máy đặc biệt tìm cô chuyện mấy , bảo cô dù thế nào cũng chữa khỏi cho Thạch Lỗi, đó còn trực tiếp ký giấy cho phép cô chủ động lên tỉnh thành để khám cho Thạch Lỗi.
Lúc đó cô cứ ngỡ là để ôm cái “đùi lớn" , giờ xem là do cô hiểu những lắt léo quanh co .
“Đó đều là chuyện từ tám đời hoành thánh , bây giờ 'bè lũ bốn ' đều đ-ập tan , ông đến cũng gì chúng nhỉ."
“ là gì , nhưng ông thể khiến chúng chẳng gì cả."
Tức đến mức khiến Lâm Lỵ, vốn cứ hễ họp đại hội là thế nào cũng ngủ gật, giờ chẳng còn tâm trí mà ngủ nữa.
Trong cơn tức giận dường như còn chút chán ghét.
Là thực sự phát từ nội tâm chán ghét con , chứ chán ghét những việc ông .
Thanh Âm thực sự thấm thía ý nghĩa của câu là một tuần đó.
Sau khi Phó nhà máy trưởng Thẩm đích xuống thị sát trạm y tế, ông cảm thấy thái độ việc của rời rạc, một nhà máy vạn to lớn như mà buổi tối trong trạm y tế chỉ một bác sĩ và một y tá trực, điều thật quá đáng.
Ngay lập tức ông gọi cô từ trường học về, mắng cho một trận.
Tất nhiên, những giỏi đấu tranh như sẽ bao giờ suông, mà là dẫn kinh chép điển, trích dẫn phong phú, cuối cùng chốt một câu:
“Các bệnh viện ở các nước tư bản chủ nghĩa đều thể đảm bảo nguồn lực y tế đầy đủ 24/24 giờ, tại bệnh viện nhân dân xã hội chủ nghĩa của các thể?”
Thanh Âm vội vàng kéo kéo Lâm Lỵ, đang định lên tiếng phản bác ngay tại chỗ.
Người mà thế thì chị gì cũng là do giác ngộ tư tưởng đủ cao thôi.
Tuy nhiên, điều Thẩm Hồng Lôi là, đó ông mới mắng Thanh Âm xong, thì ngay đó lập tức chuyện khiến ông thể cầu xin bác sĩ tiểu Thanh!
Sau một thời gian, cuối cùng chị dâu Tần cũng nghĩ thông suốt và trở viện 16.
Mọi thấy chị còn lóc nhiều nữa, cũng đều ngầm hiểu mà nhắc chủ đề về con cái nữa.
Ngược là chị chủ động tìm đến Thanh Âm:
“Chúng sống với bao nhiêu năm nay , cái tên vô lương tâm đó cãi ầm ĩ với , chẳng qua là ép ly hôn để tìm khác thể sinh con, mới thèm .
cứ theo ý đấy, cứ chễm chệ ở cái nhà cho xem."
Thanh Âm , ôm lấy chị một cái:
“Dạ , chị nghĩ thông suốt là ạ."
Đầu tiên, họ kết hôn và chung sống bình thường trong trạng thái hề gì, chung sống với bao nhiêu năm, trải qua bao nhiêu chuyện, dùng đạo đức luân lý để chỉ trích họ thì cũng thỏa đáng.
Thứ hai, họ quyết định sinh con nữa, sẽ gây hại cho thế hệ , thì ở bên thì cứ ở bên thôi, đó là tự do của họ.
“Chị nghĩ kỹ , đợi một thời gian nữa, khi c-ơ th-ể chị khỏe hẳn, chúng sẽ đến viện mồ côi nhận nuôi một đứa trẻ, coi như về già bầu bạn ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-343.html.]
Việc nhận nuôi cũng là một chuyện cần cân nhắc thận trọng.
Thanh Âm cảm thấy họ nên vội vàng, cứ thư thả hai năm hãy tính.
thấy mặc dù tâm trạng chị vẫn còn thấp thỏm nhưng trong mắt hy vọng về tương lai, Thanh Âm cũng thực tâm mừng cho chị .
“Dạ , đến lúc đó việc gì em thể giúp thì chị dâu cứ việc nhé."
Mẹ Cố xong cũng thở dài thườn thượt:
“Đây gọi là cái ."
sự lựa chọn của họ, tuy chút tàn nhẫn, nhưng Thanh Âm cảm thấy nó vô cùng lý trí.
Chuyện ở trường học bận rộn một thời gian, tất cả các chương trình học đều bắt đầu quỹ đạo.
Thời tiết dần ấm lên, Thanh Âm cuối cùng cũng thể thở phào nhẹ nhõm.
Cô tranh thủ một ngày chủ nhật, tổ chức, hẹn cùng đạp thanh.
Chuyến đạp thanh ngày Quốc tế Lao động mới thực sự là đạp thanh.
Thảm cỏ mới chuyển sang màu xanh, hoa dại nở đầy núi, còn hoa lê hoa đào nở rộ từng tán cây, trông vô cùng mắt.
Có kinh nghiệm từ những , Thanh Âm mang theo mồi lửa lên núi.
Mùa xuân gió lớn, ngỡ cẩn thận gây hỏa hoạn thì .
Cô cùng với Bạch Tuyết Mai, Tô Tiểu Mạn, Mao Hiểu Bình, Anh T.ử và Ngọc Ứng Xuân, mấy chị em phụ nữ, mang theo đều là những đồ ăn sẵn chuẩn từ .
Ví dụ như mì lạnh, phở lạnh trụng qua nước sôi, bánh nướng sẵn, hoa quả gọt sẵn cắt miếng, chuẩn đầy đủ gia vị và thức ăn kèm, đến nơi là thể bắt đầu đ-ánh chén luôn.
Gia đình Thanh Âm bốn cộng thêm con Thương Lang, cái xe cũ nát vặn đủ chỗ .
Những khác thì đạp xe đạp đến.
Điều khiến Thanh Âm ngạc nhiên là trong buổi tụ tập mà xuất hiện thêm một —— Nguyên Vệ Quốc.
Khoảnh khắc Tô Tiểu Mạn bước xuống từ chiếc xe con của , đại não Thanh Âm dừng hình mất hai giây:
“Hai ..."
Gương mặt trắng nõn của Tô Tiểu Mạn khẽ ửng hồng:
“Ừm, đang tìm hiểu ."
Thanh Âm huých tay cô bạn:
“Hay quá nhỉ, chuyện lớn như mà giấu tớ!"
“Tớ vốn dĩ định hôm nào đó để mời các ăn một bữa cơm mới chính thức giới thiệu, ai dè hôm nay cứ nhất quyết đòi đưa tớ sang đây."
Thanh Âm lặng lẽ đ-ánh giá Nguyên Vệ Quốc đang chuyện với Cố An.
Kể từ khi bệnh của ông cụ Nguyên chữa khỏi, cô mời đến nhà họ Nguyên để tái khám cho ông hai , nhưng đó đều là chuyện của lâu về .
Cô và Nguyên Vệ Quốc cũng ít nhất hai năm gặp mặt, qua gì.
Trên luôn toát một phong thái của một đàn ông trưởng thành tinh , dù chỉ là lái xe đưa bạn gái tới đây nhưng vẫn mặc áo khoác gió giày da, keo vuốt tóc đầu bóng loáng.
So sánh thì Cố An, Cương T.ử và những khác mặc áo ba lỗ đỏ, đầu đinh trông quá xuề xòa.
“Hai tìm hiểu bao lâu ?"
“Chưa lâu , cũng chỉ mới hai tháng thôi."
Dường như cảm nhận ánh mắt của Thanh Âm, Nguyên Vệ Quốc sang gật đầu với cô, chào hỏi thêm vài câu mới lái xe rời .
Anh , tiêu điểm của các chị em phụ nữ đều đổ dồn , ai nấy đều vây quanh Tô Tiểu Mạn hỏi han tình hình của .
Khi công việc của , đều đồng loạt giơ ngón tay cái lên, khen ngợi Tô Tiểu Mạn mắt .