Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 341
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:35:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Các loại kẹo kỳ lạ mua cho Cá Vàng thì tới, riêng bộ xếp hình lâu đài nhỏ đó trông thấy hề rẻ, hiện tại trong nước chỉ cửa hàng Hoa Kiều mới mua .
Đây chính là món đồ chơi xếp hình yêu thích nhất của Cá Vàng, bộ “Cô bé quàng khăn đỏ và con sói xám" năm đó bé chơi đến hỏng bét mà vẫn nỡ vứt, thỉnh thoảng nhớ còn lôi chơi một lúc.”
Chơi chơi thì tình cảm cha con chẳng là lên .
Vừa thấy ba dậy cửa, bé lập tức ôm khẩu s-úng lục nhỏ theo:
“Ba ơi, đợi Cá Vàng với."
“Ba vệ sinh mà."
“Ở đây, ở đây nè."
Bé vội vàng giống như một kẻ nịnh bợ dẫn đường ở phía , cứ như trong tâm trí bé ba nhà vệ sinh công cộng ở .
Tuy nhiên, nhà vệ sinh công cộng quả thực một đổi.
Vì chuyện xảy với chị dâu Tần bên trong đó, liên danh phản ánh với khu phố rằng nhà vệ sinh ở hẻm Hạnh Hoa quá nhỏ, đủ dùng.
Dân cư trú ở đây là đông nhất, đường xá cũng rộng nhất, nhưng trớ trêu nhà vệ sinh nhỏ nhất, mỗi bên nam nữ chỉ hai hố xí, điều đối với hẻm Hạnh Hoa mật độ dân cực lớn mà đúng là quá thiếu thốn.
Đặc biệt là giờ cao điểm sáng tối, việc xếp hàng vệ sinh là chuyện diễn hàng ngày.
Người bên ngoài xếp hàng dài, bên trong cũng cách nào giải quyết một cách thoải mái , thực sự chịu khổ vì cái nhà vệ sinh quá lâu .
Chị Diêu bên xong, tìm đến đo đạc thực tế, phát hiện lượng nhà vệ sinh bình quân đầu thấp đến mức đáng thương.
Nhìn thấy đường hẻm vẫn còn rộng chán, ủy ban khu phố bèn mở rộng nhà vệ sinh ngoài một chút, trực tiếp cải tạo thành mỗi bên nam nữ năm hố xí, còn mở rộng thêm cả bể phốt phía , che đậy kỹ càng hơn một chút, nếu mùa hè đúng là thể hun ch-ết .
“Ba ơi, thối thối, ở đây, ở đây nè."
Bé sốt ruột đến mức sủi cả bong bóng nước bọt, vì bé sợ ba nhầm nhà vệ sinh của mà!
Mẹ , nhà vệ sinh ở một bên, nhà vệ sinh ba ở một bên khác, chạy nhầm là siêu cấp hổ luôn đó.
Cố An suýt chút nữa thì vấp ngã, trong lòng con gái là hạng sẽ nhầm nhà vệ sinh !
Vừa trong ba mươi giây:
“Ba ơi?"
Cố Cá Vàng bé đây là kinh nghiệm đấy nhé, mỗi tối đều theo vệ sinh mà.
Thế là lúc bé bưng chiếc ghế đẩu nhỏ mà ông nội đóng cho, vững vàng ngay cửa nhà vệ sinh công cộng, canh chừng.
Cố An ở bên trong khóe miệng giật giật, từ lúc xuống tàu hỏa một mạch về nhà vẫn vệ sinh .
“Ba ơi?"
Anh mà đáp thì bé sẽ dừng nhỉ?
Cố An nghĩ một lát, bóp mũi “ừm" một tiếng.
Cá Vàng bên ngoài lúc mới yên tâm, chứng minh ba rơi xuống nhà vệ sinh.
Ba thật giỏi quá !
Mẹ , trẻ con nhà vệ sinh một , sẽ rơi xuống hố phân, trở nên thối hoắc luôn đó!
“An hả, con gái đang đợi ở ngoài kìa, nặng nhẹ ?"
Trong nhà vệ sinh quen hỏi.
Cố An lên tiếng, cái bảo trả lời thế nào đây, còn mặt con gái mà những lời ...
ba mươi giây :
“Ba ơi?"
Cố An:
“..."
Phải giải thích thế nào đây, chỉ là vệ sinh thôi, chứ vạn dặm đáy biển, cũng chẳng sinh tồn đảo hoang, càng kế hoạch đổ bộ lên mặt trăng!
“Ba ơi?"
“Ừm."
Được , khẽ thở phào nhẹ nhõm, qua lâu như mà ba vẫn rơi xuống nhà vệ sinh, hố phân cũng chẳng đáng sợ đến thế mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-341.html.]
Ba mươi giây :
“Ba ơi?"
Cố An:
“..."
“Này An, xong hả?
Nhanh ?
còn nhẹ xong mà nặng xong ..."
Cuối cùng, đàn ông vệ sinh siêu tốc trong vòng hai phút, sợ nếu còn thì con gái sẽ trong tìm mất.
Cố Cá Vàng vỗ vỗ ng-ực:
“Thật , và nhà vệ sinh đều bình an.”
Buổi chiều, Cố An còn bước chân phòng bảo vệ, nhưng “giai thoại" về việc vệ sinh mà con gái canh ở cửa truyền khắp nhà máy .
Được , cái “áo khoác nhỏ" (con gái) của chút hở gió.
“Này tiểu Thanh, tiểu Cố nhà em về , con gái em vệ sinh cũng đợi ?"
Thanh Âm khóe miệng giật giật, cô thể là mấy tháng nay cô cũng con gái “quan tâm" như ?
Cô thật hối hận vì cái miệng quá nhanh nhảu, tự dưng hù dọa con bé cẩn thận sẽ rơi xuống hố phân gì, từ đó trở bất kể ai trong nhà vệ sinh bé cũng lạch bạch theo canh giữ.
Rất , sự giám sát của bé, cả nhà đều học phương pháp vệ sinh siêu tốc, từ nay về bao giờ lo táo bón nữa!
Mãi cho đến tối, Thanh Âm mới gặp Cố An báo cáo trở về:
“Lần các công tác tình hình thế nào?"
“Chỉ là ở bờ biển chút chuyện, vật liệu đặc biệt hỏng nên cần ông cụ Trần đích qua đó một chuyến."
Quả nhiên giống như những gì cô nghĩ, hèn chi rám nắng đến đen nhẻm như .
giây tiếp theo, cô bỗng nhớ một chuyện:
“Chuyện bí mật như , Thôi Tiểu Ba cũng trong đó ?"
Cố An lắc đầu:
“Ban đầu theo sắp xếp cũ thì sẽ hộ tống ông cụ Trần trong, nhưng nghĩ cách để ở bên ngoài, đích trông chừng , ngày nào cũng cùng cùng về với , coi như cơ hội giở trò gì."
Dù cũng là tên lưu manh lý lẽ, dùng chút thủ đoạn nhỏ là chuyện thường tình, cho dù Thôi Tiểu Ba tìm lãnh đạo khiếu nại cũng vô ích, vì ông cụ Trần chắc chắn tin tưởng hơn.
“Vốn dĩ chuyến công tác nhà máy sắp xếp , là tạm thời theo đấy.
Anh thấy dường như chút ngạc nhiên."
Cố An vuốt ve những sợi râu lởm chởm xanh đen cằm, “Người , thực sự đơn giản."
“Các cùng ăn cùng ở trong thời gian , phát hiện gì đặc biệt ?"
Cố An lắc đầu:
“Anh thử mấy , nhưng phản ứng của đều trong phạm vi bình thường."
Thanh Âm nhíu mày:
“Nếu chúng tạm thời điều tra gì, thì chỉ thể nghĩ cách đuổi thôi, cứ để bên cạnh ông cụ Trần thì chẳng khác nào một quả b.o.m hẹn giờ cả."
“Ừm, để nghĩ cách.
, bên văn phòng quản lý nhà đất thông báo gì ?"
“Có , thông báo từ tuần , lúc đó vẻ mặt của cả nhà Liễu Chí Cường đặc sắc đến thế nào ."
Thanh Âm nghĩ đến cảnh tượng đó là .
Nhà đúng là dám nghĩ thật đấy, ngay cả phần của cô mà họ cũng dám nhòm ngó.
Người của văn phòng quản lý nhà đất thấy ông chẳng quan hệ quái gì với chủ cũ Lưu Nhữ Mẫn, lập tức mắng cho ông một trận ngay tại chỗ.
“Cái đầu đó của Thanh Tuệ Tuệ, cho dù nhà họ Liễu bày mưu tính kế cho chị thì chị cũng chỉ quấy rối vô lý thôi.
Văn phòng quản lý nhà đất , vì hai thừa kế duy nhất là chúng nảy sinh bất đồng, nên sẽ tiếp tục gác tranh chấp, bảo hai chúng khởi kiện."