Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 339
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:35:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chị dâu Tần ôm lấy ng-ực:
“Sáu em mà chỉ Okamura và thứ sáu là bình thường, chuyện cũng quá tạo nghiệt ."
“Không, Okamura Thứ Lang cũng bình thường."
Thanh Âm thản nhiên , Cố và chị dâu Tần đều sang:
“Hả?
Ngoài việc bản tính tàn bạo thì c-ơ th-ể ông chắc là vấn đề gì chứ."
Thanh Âm lắc đầu, đây Cố kể về chuyện của Okamura Thứ Lang vài , cô vẫn luôn hiểu nổi một điểm.
Hôm nay Cố nhắc đến thế của ông , Thanh Âm bỗng nhiên hiểu ngay lập tức:
“Bản Okamura Thứ Lang chắc chắn là một mù màu đỏ xanh."
“Nghĩa là , mắt ông cũng mù."
“Mù màu là mù, mà là phân biệt màu đỏ và màu xanh.
Mẹ còn nhớ đây kể với chúng con , ông thường chằm chằm một bức tranh nào đó tường, hoặc một chậu hoa cỏ nào đó đại khai sát giới.
Đó là vì ông phân biệt màu đỏ và màu xanh, thậm chí còn nhận nhầm màu đỏ thành màu xanh.
Cho nên khi thuộc hạ với ông rằng hoa màu đỏ, ông sẽ nổi trận lôi đình.
Khi với ông rằng bức tranh màu xanh, điều khác với những gì ông tưởng tượng là màu đỏ trong lòng , thế là chạm lòng tự ti và phẫn nộ của ông ..."
Thậm chí, Thanh Âm còn nghi ngờ rằng trong thời thơ ấu hoặc thời thanh niên, ông từng chịu ít sỉ nhục và trắc trở về thể chất lẫn tâm lý vì căn bệnh mù màu đỏ xanh , cho nên mới nhạy cảm với vấn đề như mà đại khai sát giới.
“Mù màu đỏ xanh về bản chất cũng là một bệnh di truyền, cho nên một cách chính xác thì trong sáu đứa con của nhà Okamura, chỉ một là bề ngoài trông vẻ bình thường."
Chính là vị giáo sư đại học .
Chị dâu Tần thở dài:
“Tuy họ , nhưng sáu em chỉ một bình thường, cha họ chắc đau lòng lắm."
“Phi, đau lòng cái nỗi gì?
Đáng đời!
Con cha ông là hạng gì , đó chính là em ruột thịt đấy, hạng súc vật mất hết lương tâm và luân thường đạo lý, đuổi khỏi gia tộc, chỉ khổ cho lũ trẻ thôi."
Mẹ Cố là chịu nổi những chuyện như thế nhất, mắng mỏ cũng chẳng hề khách khí, “Chẳng thế mà Okamura Thứ Lang mới là một kẻ điên, cha ông chính là kẻ điên."
Kẻ điên lớn sinh kẻ điên nhỏ, đây chính là lớn bậy, trẻ con trả giá.
Huống chi ông còn mang theo nợ m-áu của hàng ngàn hàng vạn dân Long Quốc, cả cái nhà nên tuyệt diệt từ tận gốc rễ.
Chị dâu Tần cuối cùng cũng hiểu tại Cố kể cho chị câu chuyện :
“Ý của bác cháu hiểu .
Lúc đầu cháu còn do dự, vì cháu bảo ngày xưa xã hội cũ em họ kết hôn nhiều lắm, quanh nhà cháu cũng mấy cặp, con cái họ sinh cũng bình thường.
Thậm chí trong tiểu thuyết cháu thấy Giả Bảo Ngọc và Tiết Bảo Thoa cũng là em họ ruột thịt, cháu còn... còn..."
Còn ôm tâm lý may rủi.
Thanh Âm thở dài:
“Chị dâu, chị dám đ-ánh cược ?"
“Chị dám cược là tiếp theo chị vẫn khả năng sảy t.h.a.i nhiều nữa , cho dù thuận lợi sinh thì cũng thể là đứa trẻ dị dạng, hoặc là đủ loại bệnh di truyền tới, thể sống nổi đến khi trưởng thành.
Thậm chí sống đến khi trưởng thành thì cũng suốt ngày ốm yếu giường bệnh uống thu-ốc, chị dám cược ?"
Cha của Okamura Thứ Lang đây từng sảy t.h.a.i thì , nhưng sáu chỉ một vẻ “bình thường", xác suất thấp như ai mà dám cược?
Đứa trẻ mèo ch.ó, nuôi mấy ngày nuôi nữa thì vứt , đó là một mạng đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-339.html.]
Một khi sinh , dù điếc, mù khờ thì đều chịu trách nhiệm đến cùng.
“Hơn nữa, theo lý thuyết di truyền học của nước ngoài mà , mấy của chị đều sảy t.h.a.i tự nhiên cùng một tháng tuổi mà nguyên nhân rõ ràng nào, thực chất bản điều đó lên rằng trong gen của chị và Tần một đoạn tương thích với ."
Đây còn là vấn đề sinh đứa trẻ bình thường nữa, mà là vấn đề giữ t.h.a.i để sảy .
Sự “đột ngột" khiến Thanh Âm nghi ngờ bắt mạch sai .
Mấy câu chất vấn của cô vô cùng nghiêm khắc, nhưng cô hối hận, vai “ " cô sẵn lòng đóng.
Chị dâu Tần sướt mướt như bằng nước.
Thực chị là học, đương nhiên việc nước Long Quốc mới cấm kết hôn cận huyết là cơ sở khoa học, nhưng hễ cứ nghĩ đến việc và chồng cả đời thể đứa con ruột thịt của riêng là chị thấy buồn bã, đau lòng.
Thanh Âm nắm lấy tay chị :
“Đây chính là duyên phận, chị cứ tự bàn bạc xem ."
Bảo họ đừng con nữa thì quá tàn nhẫn, bảo họ nếu con thì ly hôn để đổi sang một cuộc đời khác thì điều cũng tàn nhẫn kém.
Thanh Âm thực sự thể đưa bất kỳ lời khuyên nào.
Mấy ngày tiếp theo, thấy chị dâu Tần cứ ủ rũ lóc mãi, chẳng chẳng rằng, đều tưởng là chuyện sảy t.h.a.i vẫn nguôi ngoai nên thi khuyên nhủ.
càng khuyên thì chị càng đau lòng, những câu kiểu “các em còn trẻ vẫn thể sinh thêm" là chị như d.a.o cắt tim.
Sau khi cãi một trận kịch liệt với Tần, chị dứt khoát chuyển về nhà đẻ ở, bề ngoài là để tĩnh dưỡng một thời gian, nhưng đều đoán là đang thủ tục ly hôn.
Bởi vì từng thấy lúc cãi to đó, Tần đến chuyện ly hôn.
Nhà máy mặc dù vui vẻ gì, nhưng chuyện như thế của chị xảy liên tục mấy .
Trước đây chị đều thể kiên trì , lẽ cú sốc tâm lý quá lớn nên họ cũng đành miễn cưỡng đồng ý.
Anh Tần ở nhà cũng tiều tụy thôi, Ngọc Ứng Xuân thấy mấy đều cảm thấy kỳ lạ:
“Này tiểu Thanh, em xem hai vợ chồng trẻ nhà đó , tĩnh dưỡng mà chạy về nhà đẻ, đây là đang đòi ly hôn ?"
Thanh Âm giả vờ , chuyển sang chuyện khác:
“ chị dâu, dạo phòng thẩm mỹ đông khách , chị bận rộn quá ?"
“Đông lắm, mỗi ngày đến bốn năm mươi cơ, nhưng chị vẫn lo liệu .
Chủ nhiệm Lâm kê thêm cho chị mấy cái ghế ở bên trong, cứ xếp hàng cạnh , chị chỉ việc thực hiện thao tác thôi.
Đến giờ là họ sẽ rung cái chuông nhỏ, chị đến giúp họ rửa mặt."
Một ngày bốn năm mươi khách hàng, một tháng chị thể kiếm ba bốn mươi đồng, gần bằng lương công nhân bình thường .
Ngọc Ứng Xuân cảm kích :
“Tiểu Thanh cảm ơn em nhé, chuyện như mà em cũng luôn nghĩ đến chị.
Tiểu Cúc còn cứ đòi hát cho em để cảm ơn em đấy."
Chị thì tiểu Cúc cũng đưa nhà trẻ .
Anh Trương bận lắm nên cũng thể đưa đón con một chút.
Thấy điều kiện trong gia đình ngày một lên, nụ gương mặt hai vợ chồng ngày càng nhiều, ngay cả đứa trẻ cũng bạo dạn hơn nhiều, Thanh Âm thấy mấy bé hát đồng d.a.o ở phía .
“Dạ , hôm nào để bé dạy bé Cá Vàng nhà em hát với nhé."
“ , An nhà em vẫn về ?
Tính ngoài cũng gần hai tháng , chuyến công tác của họ đúng là dài thật đấy."
Thanh Âm lắc đầu:
“Cũng bao giờ mới về nữa, chuyện của cánh đàn ông các , em cũng chẳng hỏi."
Thực cô vẫn luôn quan sát, Thôi Tiểu Ba ở tiền viện cũng vẫn về, gặp Trần Khánh Phương hai thì chị cũng bảo ông cụ Trần vẫn về, cho nên chắc là công việc thực sự vẫn xong.