Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 337

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:35:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thanh Âm nhớ mang máng, chị dâu Tần từng , mặc dù đẻ của chị công ăn việc , nhưng cha chị là công nhân, ba trai và các chị dâu trong nhà cũng đều là công nhân, điều kiện gia đình lẽ nên kém như chứ?

 

Nhìn xem con gái ruột sinh đẻ mà bà chỉ mang theo sáu quả trứng gà và hai cân đường đỏ, trong khi ba chị dâu mỗi đều xách theo một con gà mái già.”

 

Tuy nhiên, nghi hoặc chỉ thoáng qua trong lòng, Thanh Âm hướng bà nở một nụ lịch sự:

 

“Đại nương đến thăm chị dâu Tần ạ?

 

Chị nhà đấy, ngay phía thôi, bác cứ dọc theo hành lang là tới."

 

Bà lão vẻ cục túc, đờ đẫn đáp :

 

đúng, đến thăm con trai."

 

Thanh Âm ban đầu cũng suy nghĩ nhiều, mãi cho đến khi tới đầu hẻm Hạnh Hoa, cô bỗng nhiên phản ứng , bà lão là đến thăm “con trai"?

 

Là lỡ miệng, nhầm ?

 

Gần đây cô ngày nào cũng suy nghĩ về bệnh tình của chị dâu Tần, chỉ cần là chuyện liên quan đến chị , cô đều đặc biệt để tâm.

 

Thế là cô cũng đến trạm y tế nữa, trở đại viện.

 

xem thử xem, đẻ của chị dâu Tần đến thăm con gái đang ở cữ khi sảy thai, biến thành đến thăm “con trai" .

 

Chẳng lẽ chị dâu Tần là nam giới?

 

Thanh Âm vội vàng lắc đầu, đặc điểm nữ giới của chị rõ ràng như , còn từng bệnh viện khám phụ khoa, nếu là nam giới thì bác sĩ chẳng lẽ phát hiện ?

 

Thanh Âm vội vàng chạy thẳng hậu viện, qua cửa sổ thấy bà lão đang đầu giường gạch, chị dâu Tần xuống giường, đang rót nước sôi cho bà, còn múc thêm một thìa đường trắng nước:

 

“Mẹ uống mau , đường núi lâu như chắc là mệt lắm."

 

Bà lão đón lấy bát nước, ực một uống cạn sạch:

 

“Ôi trời, ngoài một chuyến mệt ch-ết, các con cứ tự thu xếp cuộc sống cho , chẳng thích lên thành phố tẹo nào."

 

, nó vẫn tan ?"

 

“Hôm nay nghỉ, ngoài mua thức ăn ạ."

 

Sắc mặt bà lão lập tức chút vui, nhưng cũng gì:

 

“Con mau đừng cử động nữa, lên giường , lát nữa cơm nước để .

 

Con ăn gì?

 

Nấu cho con hai quả trứng đường đỏ nhé?"

 

“Cảm ơn , con cũng thích ăn cái đó, cứ ăn theo ạ."

 

Thanh Âm một lát, cảm thấy “hai con" khách sáo quá , chẳng thiết chút nào cả?

 

Lúc ba chị dâu nhà họ Tần đến còn thiết hơn thế nhiều.

 

Tuy nhiên, đang chuẩn nấu cơm, bây giờ thì tiện.

 

Thanh Âm , tới cửa nhà thì gặp Tần mua thức ăn trở về:

 

“Mẹ vợ đến kìa, Tần về thật đúng lúc."

 

Anh Tần ngẩn , vẻ mặt dường như chút kỳ quái:

 

“Bà đến bằng cách nào , chẳng lẽ rể đưa sang , ngoài cửa cũng thấy xe kéo mà."

 

Thanh Âm cảm thấy còn kỳ quái hơn:

 

“Tất nhiên là bộ đến , còn xách theo trứng gà và đường đỏ nữa."

 

Anh Tần há hốc mồm:

 

“Mẹ vợ liệt giường ba năm nay ...

 

, , chắc là đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-337.html.]

 

Nhìn bóng lưng nhà, Thanh Âm mơ hồ.

 

Hóa bà lão và chị dâu Tần con, mà là chồng nàng dâu?

 

nếu là chồng nàng dâu thì trông cũng quá giống !

 

Cô tự nhận mù mặt, sự tương đồng rõ rệt như áp thể nào nhầm .

 

Thanh Âm về nhà kể chuyện cho Cố , bà cụ cũng lên:

 

“Có lẽ là một nhà lâu nên dần dần giống thôi, giống như là tướng phu thê , họ là tướng chồng nàng dâu."

 

Thanh Âm lắc đầu:

 

“Tướng phu thê phần nhiều là sự tương đồng về khí chất và thần thái, còn họ thì ngũ quan giống , đến cả đường chân tóc cũng giống hệt."

 

Mẹ Cố giống như đúc thì trong lòng cũng chút tò mò, cố ý hậu viện lượn một vòng, vặn thấy chính diện, lúc về cũng kinh hô “quá giống".

 

nhận nhầm như Thanh Âm chỉ một cô, đợi đến buổi chiều lúc bà cụ , với đều bàn tán về việc chị dâu Tần và chồng chị giống như thế nào, ngay cả bà đại nương Triệu tinh đời nhất cũng nhận nhầm, còn gây chuyện nực y hệt như Thanh Âm.

 

“Ôi trời, cái cũng trách bà chị già hoa mắt , lúc bà đầu đến cũng nhận nhầm mà."

 

“Mọi đừng nữa, vợ chồng tiểu Tần hồi cũng chút giống đấy, ai còn tưởng họ là em ruột cơ."

 

Câu đùa khiến tim Thanh Âm đột nhiên run lên một cái.

 

Cô vội vàng hồi tưởng tướng mạo của hai vợ chồng nhà họ Tần trong đầu, giống thì cũng nét giống thật, nhưng cô cứ ngỡ đó là “tướng phu thê" trong truyền thuyết.

 

bây giờ cộng thêm một điều là con dâu giống chồng như đúc, Thanh Âm khỏi suy nghĩ nhiều hơn một chút.

 

Chẳng lẽ, Tần và chị dâu Tần, thực sự quan hệ huyết thống?

 

Nếu đúng là như , thì cũng thể giải thích tại họ sảy t.h.a.i nhiều như sinh nổi một đứa con!

 

Không chỉ hiện tại sinh , cũng chắc sinh , cho dù may mắn giữ t.h.a.i mà sinh , ngộ nhỡ là đứa trẻ dị dạng thì ...

 

Đây sẽ là một chuyện vô cùng, vô cùng nghiêm trọng!

 

Thanh Âm cũng màng đến việc chị dâu Tần cần nghỉ ngơi, vội vàng chạy hậu viện, thẳng vấn đề hỏi luôn:

 

“Chị dâu, đây ai chị và Tần trông giống ?"

 

“Có chứ, lúc mới quen ở nhà máy, đều bảo là em gái , nếu chúng cùng họ thì chắc giải thích mãi cũng xong...

 

Sau , nhờ cái duyên đó mà chúng mới yêu ."

 

“Ngày mặt đỏ như giờ, cũng b-éo lên, trông hai đứa càng giống hơn.

 

Giờ tuổi nên mới dần dần khác ."

 

Thanh Âm gật đầu, nhưng cô kỹ thì giữa ngũ quan, lông mày và mắt vẫn nét tương đồng, chỉ là sự tương đồng gây chấn động mạnh bằng lúc chị dâu Tần và chồng chị .

 

“Vậy phụ hai bên khi các chị kết hôn gặp mặt ?"

 

“Gặp chứ, cô đừng nhé, chỉ hai đứa giống , mà chồng cũng trông giống lắm, ai còn tưởng là chị em ruột ."

 

Nội tâm Thanh Âm:

 

“Đừng nữa, đừng nữa mà, ngộ nhỡ đúng thật là chị em ruột thì ...”

 

Bây giờ vẫn kỹ thuật giám định DNA gì cả, ít nhất là trong nước Long Quốc , chứng minh quan hệ huyết thống thì chỉ thể nghĩ cách từ xuất .

 

“Chị dâu, em một suy đoán chín chắn lắm, chị và Tần tiên đừng vội chuyện sinh con nữa, hai hãy về quê của cả hai bên ngóng một chút, hỏi cho rõ xem, của hai quan hệ huyết thống gì ."

 

Nếu mà thật thì rắc rối to .

 

Chị dâu Tần ngơ ngác:

 

“Chắc là , hai bà vốn dĩ quen , từ nhỏ lớn lên ở thành phố, còn chồng ở vùng núi phía Bắc, thành phố một chuyến xa lắm, cách cũng mấy trăm cây ."

 

Bây giờ giao thông thuận tiện hơn chút còn đỡ, chứ ngày xưa mấy trăm cây đúng là một thế giới khác .

 

 

Loading...