Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 323
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:35:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cho tụi chị thử một tí ?”
Thanh Âm tất nhiên thể cho dùng thử bừa bãi , Tần Giải Phóng là thanh niên trai tráng, da dẻ thô ráp, dị ứng cũng đến nỗi nào, còn các cô gái thì da dẻ vốn mỏng manh nhạy cảm, nhỡ hỏng mặt thì cô đền nổi.
Dù thì bài thu-ốc cũng cô đổi từ dạng uống sang dạng đắp, rốt cuộc tác dụng vẫn còn chờ kiểm chứng.
Các chị em đều chịu , đợi đủ hai mươi phút, Thanh Âm bảo Tần Giải Phóng rửa sạch mặt, bước ——
“Hê, trắng thật !”
“Tần Giải Phóng, hôm qua còn đen thùi lùi mà, giờ tuy vẫn đen nhưng bóng nhẫy nữa !”
Tần Giải Phóng:
“...”
cảm ơn chị nhé.
“Thật sự là nhờ cái bột mặt nạ đắp mà trắng ?”
“Chứ chị tưởng ?”
Tần Giải Phóng sướng rơn, vội vàng tìm một tấm gương nhỏ bằng bàn tay, soi tới soi lui, lên xuống, là do tâm lý là tác dụng thật, tóm cũng cảm thấy trắng một chút.
Nói thật, Thanh Âm thực sự , cô cái đống bột thu-ốc xám trắng quá lâu nên mắt cũng hoa cả .
“Được , nếu em xem tác dụng thì ngày mai đến, chúng đắp liên tục ba ngày xem .”
Tuy nhiên, chuyện đắp mặt nạ cứ từ từ, việc cấp bách của Thanh Âm bây giờ là mua cho Cố một món đồ.
Năm nay là sinh nhật thứ năm mươi của Cố, coi như là cái sinh nhật tròn chục đầu tiên.
Bình thường bà giúp trông cháu chẳng , sở thích hái lượm dã ngoại nhất cũng mấy năm .
Thanh Âm tặng bà một món quà sinh nhật để bày tỏ sự ơn đối với những đóng góp của bà cho gia đình, cũng khuyến khích bà ngoài dạo nhiều hơn, sống cuộc sống mà mong .
Mấy năm nay Cố sống dễ chịu hơn, tiền bạc rủng rỉnh, ăn ngon, Thanh Âm kéo tân trang ngoại hình nên trông trẻ ít.
Ăn mặc bà đều thiếu, Thanh Âm nhất thời thực sự nghĩ nên tặng bà món quà gì cho ý.
Nếu là mười năm , Thanh Âm thể tặng bà trang sức đ-á quý các loại, nhưng bây giờ những thứ khó mua thể đeo ngoài.
“Em sầu cái gì, thi xong thì cũng thi xong , mà cứ ủ rũ thế.”
Chị dâu Tần vẫn như lệ thường đến để “dưỡng thai”.
Thanh Âm đang lo là chuyện đại học mà là chuyện khác:
“Chị dâu đến ạ.”
Thực t.h.a.i tượng của chị định, nhưng vì lớn tuổi quá “mê tín” và phụ thuộc kỹ thuật của Thanh Âm nên cứ hễ chuyện gì là đến trạm y tế bắt mạch bình an.
Tim đ-ập nhanh cũng bắt mạch, ng-ực tức cũng bắt mạch, vệ sinh cũng đến bắt mạch...
Một ngày cứ chạy qua chạy vài như thế.
Hôm nay cũng ngoại lệ, Thanh Âm nghiêm túc kiểm tra cho chị khẳng định chắc nịch:
“Chị dâu cần ngày nào cũng đến nữa , t.h.a.i của chị , chỉ cần nhớ đừng ăn đồ hoạt huyết, đừng uống thu-ốc bừa bãi là .”
Những thứ gọi là thu-ốc an t.h.a.i bên ngoài cũng đừng uống bừa, chỉ định an t.h.a.i mà uống là loạn cả lên.
Chị dâu Tần thở phào nhẹ nhõm, nhưng Thanh Âm lòng chị chắc chắn vẫn còn thấp thỏm.
Phải rằng chị dâu Tần vốn vạm vỡ, bình thường sức khỏe vô cùng , cả năm đến cảm mạo cũng chẳng nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-323.html.]
Thêm đó tuổi tác cũng lớn, ăn uống bình thường, cũng chẳng thấy chị việc gì nặng nhọc, mà bỗng nhiên đứa trẻ mất, cái kiểu mất con rõ nguyên nhân thế ...
Lại còn tận ba , thực sự sẽ để bóng ma tâm lý.
“Nhà cứ bảo đừng tin mấy cái thứ mê tín phong kiến đó, nhưng trong lòng cứ yên.
định mấy ngày nữa lén đốt ít tiền giấy, siêu độ cho ba đứa nhỏ , để chúng phù hộ cho nhất định giữ .”
Chuyện tìm kiếm sự an ủi tâm lý Thanh Âm cũng ngăn cản.
Trạng thái hiện tại của chị dâu Tần giống như chim sợ cành cong, nếu thông qua hành động như mà thể xoa dịu sự lo âu của chị thì cứ để chị .
“ , trông em cứ ủ rũ thế?”
“Bà nội Tiểu Ngư sắp sinh nhật , em chẳng tặng bà cái gì.”
Thấy ngày sinh nhật càng lúc càng gần mà quà vẫn mua , cô sầu đến ch-ết mất.
“Hãi, chuyện gì , chị đây khéo một thứ .”
Thanh Âm xán gần:
“Chị dâu thứ gì thì hưởng thụ một nhé.”
“Chị dâu năm ngoái phát phiếu máy khâu mà vẫn dùng, em thì lấy .”
Cái thời đại thì xe đạp với máy khâu đều là đồ vật giá trị lớn, bình thường kiếm , ngay cả nhà máy gang thép lớn như thế mà một năm cũng chỉ lượng cung ứng đếm đầu ngón tay thôi.
Năm ngoái chị dâu bên nhà ngoại của chị tình cờ một suất ưu tiên, thưởng một tờ phiếu mua máy khâu, nhưng chị thích thêu thùa may vá cho lắm nên cứ để đó mãi mua.
“Được ạ!
Vậy chị dâu giúp em nhắn một tiếng, nhượng cho em dùng , em sẽ trả tiền theo giá thị trường.”
Mẹ Cố hứng thú cũng chẳng năng khiếu may vá gì cả, điều thể thấy rõ qua những miếng vá quần áo xiêu vẹo Cố An hồi nhỏ.
kể từ khi Tiểu Ngư chào đời, bà dường như khai mở một kỹ năng khác—— đồ chơi.
Lúc rảnh rỗi bà chợ đen tìm mấy mẩu vải vụn, về nhà khâu thành đủ loại hình thù, nhồi bông , chẳng mấy chốc những con thú nhỏ sống động như thật.
Tiểu Ngư thích là bà sức , hiện giờ trong nhà hơn hai mươi con thú bông .
Thanh Âm mong bà gì to tát, chỉ bà cái gì đó để g-iết thời gian thôi.
Một món đồ giá trị lớn như , chị dâu Tần cũng khách khí:
“Được, cứ theo giá thị trường, em đưa chị hai trăm đồng, lát nữa chị về nhà ngoại một chuyến thì mang qua luôn, ?”
Thanh Âm sảng khoái về nhà lấy tiền, buổi tối nhận phiếu, ngày hôm liền cùng chị dâu Tần lên khu trung tâm thành phố mua đồ.
Trên phiếu ghi nhãn hiệu, chủng loại, khéo loại máy khâu nhãn hiệu ở khu Đông , điểm đại lý gần nhất đều ở khu trung tâm, hai bèn hẹn thêm mấy chị em trong đại viện cùng luôn.
Tất nhiên là cái đuôi nhỏ Tiểu Ngư cũng theo .
Tiểu Ngư hai tuổi rưỡi chạy, dắt theo cũng thấy mệt lắm.
Thanh Âm hiếm khi xin nghỉ, cũng dành nhiều thời gian hơn cho con gái cưng.
Cố An trực tiếp dùng chiếc xe cà tàng đưa bọn họ qua đó, tự lo việc, hẹn là ba giờ chiều tập trung, Thanh Âm mấy liền thẳng tiến đến bách hóa tổng hợp.
Vốn dĩ loại mặt hàng khan hiếm xếp hàng cả mười ngày nửa tháng cũng chắc mua , nhưng chị dâu Tần một em họ ở riêng đang việc ở cửa hàng bách hóa, bọn họ mua máy khâu, lập tức sắp xếp cho bọn họ kho đợi, cầm tiền và phiếu quầy thủ tục lấy hóa đơn, cầm hóa đơn là thể nhận hàng, thậm chí còn thể lựa chọn một phen.
Tất nhiên Thanh Âm cũng nỡ kén cá chọn canh, chỉ lướt qua chỉ một cái thùng giấy mới nhất khui.