Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 321

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:35:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thanh Âm lúc mới hiểu , nhưng Ngọc Ứng Xuân sững sờ.”

 

“Cháu chắc chắn là chuyện năm đó chứ?”

 

Thanh Âm thấy bà cau mày thật c.h.ặ.t, dường như chỗ nào đó đúng, trái tim cô cũng thắt một cách vô cớ, chẳng lẽ điểm nào sai sót...

 

“Bà nội qua đời là năm năm , khéo lúc đó ông nội Tiểu Cúc bệnh, dứt nên về chịu tang, thể...”

 

Cô rõ ràng nhớ cả Cố mất hơn mười năm mà.

 

Thanh Âm ngẩn , bỗng nhiên tim đ-ập mạnh một cái!

 

Cô vội vàng nắm lấy tay Ngọc Hương, đuổi lũ trẻ ngoài chơi:

 

“Ngọc Hương , kỹ cho chị xem, năm năm thời gian nào, địa điểm ở , chắc chắn thực sự gặp chứ?”

 

Ngọc Hương gật đầu chắc nịch:

 

“Đó là hai ngày khi Y Nhã qua đời, bố em sang bản bên cạnh giúp xem bệnh, nước sông Lan Giang dâng cao, bố em nhặt một bên bờ sông, đưa ông về nhà ch-ữa tr-ị.

 

Sau đó Y Nhã mất, bố em giúp lo hậu sự, để một em ở nhà chăm sóc ông .”

 

“Muội kỹ xem, ?”

 

Thanh Âm lôi tấm ảnh Cố Toàn thời trung học cho cô bé nhận diện.

 

Ngọc Hương kỹ một hồi, nhíu mày:

 

“Rất giống, nhưng đó trông già hơn và đen hơn trong ảnh.”

 

Thanh Âm lòng đ-ánh lô tô, nhưng ngoài mặt vẫn giữ bình tĩnh.

 

Nhớ một chi tiết mà Cố từng , cô vội hỏi:

 

“Người cánh tay trái, chỗ một nốt ruồi đen to bằng hạt đậu xanh ?”

 

Ngọc Hương lắc đầu:

 

“Không , nốt ruồi của ông ở bên , cao hơn một chút, chỗ , lúc em bôi thu-ốc cho ông thấy.”

 

Cô bé chỉ một vị trí bắp tay của .

 

Tim Thanh Âm “thình thịch” một tiếng, cô bệt xuống giường lò.

 

Người khả năng cao chính là Cố Toàn, cô cố tình nốt ruồi bên trái là để thử Ngọc Hương.

 

Ngọc Hương khẳng định chắc chắn như , nhớ rõ như , hẳn là thật sự gặp qua!

 

Trong đầu hàng trăm câu hỏi, Thanh Âm cuối cùng chỉ thốt một câu:

 

“Cảm ơn và bố của , lúc đó vết thương của thế nào?”

 

“Vết thương nặng, bố em là vết thương do s-úng b-ắn, bảo em cho ai .

 

Trên ông còn nhiều, nhiều sẹo, bố em bảo ông chắc là ch-ết sống vài , sống đến giờ thật dễ dàng, nhất định tìm cách cứu sống ông .”

 

“Ông mất nhiều m-áu, chắc là nước dâng cuốn trôi từ thượng nguồn xuống.

 

Phía thượng nguồn, em là thủy lao của đám , em hỏi ông từ đó đến , ông gì.

 

Em cứ tưởng ông câm, nhưng đó ông vẫn chuyện với bố em...

 

Sau đó, ông lặng lẽ rời , em cũng , bố bảo em đừng ngóng.”

 

Thủy lao, những vết sẹo như ch-ết sống vài , thương do s-úng trôi xuống hạ lưu...

 

Trong lòng Thanh Âm thấp thoáng một suy đoán, nhưng cảm thấy nó quá giống phim truyền hình, dám nghĩ sâu thêm theo hướng đó.

 

“Anh tên là gì, định ?”

 

Ngọc Hương lắc đầu:

 

“Ông vẫn luôn giữ im lặng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-321.html.]

Được , Thanh Âm nghĩ cũng đúng, nếu thực sự giống như cô suy đoán, suốt bao nhiêu năm qua Cố Toàn vẫn luôn thực hiện nhiệm vụ bí mật, thì ngay cả bố cũng còn sống, càng thể để dấu vết còn sống ngay mắt kẻ thù.

 

“Chị Ngọc, Tiểu Ngọc, chuyện ngày hôm nay thể phiền hai giữ bí mật, đừng với bất kỳ ai .”

 

Ngọc Ứng Xuân thận trọng gật đầu:

 

“Cháu yên tâm, khỏi cánh cửa , chuyện hôm nay sẽ thối rữa trong bụng chúng .”

 

Ngọc Hương tuy chút khó hiểu nhưng cũng phụ họa theo:

 

“Em sẽ , lúc đó bố em bắt em thề , với trong bản, em sẽ luôn giữ bí mật...

 

Nếu vì chị trong bản, em cũng sẽ .”

 

Ngọc Ứng Xuân đính chính:

 

“Sau , bất kể là , bất kể ai hỏi đến, con thế nào ?”

 

“Con , từng thấy, quen .”

 

Sau khi hai rời , Thanh Âm vội vàng sân tìm Cố An, khéo giúp Thôi Tiểu Ba dọn xong đồ đạc:

 

“R-ượu thì hôm nay uống nữa, hôm khác, hôm khác mời Thôi.”

 

Cố An thấy Thanh Âm, liếc về phía sân hai cái, quả nhiên nhanh đó truyền đến tiếng c.h.ử.i bới cha gọi của bà đại mụ Đinh:

 

“Cái đồ thất đức nào đ-ập vỡ cửa sổ nhà tao thế ?”

 

“Trời đ-ánh thánh đ-âm, một tấm kính đắt bao nhiêu chứ, một tấm , còn đ-ập nát hết cả của tao , giữa mùa đông là định để ba thằng cháu nội tao ch-ết rét đấy ?”

 

“Chắc chắn là trong đại viện , hôm nay lạ nào đây.”

 

vẫn đang mắng nhiếc om sòm, khẽ kéo kéo bà , nháy mắt về phía gian chính.

 

Chẳng quá rõ ràng , cả cái viện 16 , ngoài An t.ử thì còn ai lông bông lêu lổng nhất nữa?

 

Thêm cả việc bà Đinh sống ch-ết mà Tiểu Ngư là cái đồ con gái vịt giời, chọc giận tay lưu manh phố phường , chẳng trả thù thì ?

 

Cố An nếu trả thù, dùng phương thức thô bạo mà ngông cuồng thế để trả đũa thì là tay lưu manh lăn lộn ngoài phố !

 

Người nhà họ Đinh trố mắt , cuối cùng chỉ thể c.h.ử.i rủa xót xa nhặt những mảnh kính vỡ lên, mưu đồ tìm vài mảnh lớn một chút, dùng băng dính dán xem trụ vài ngày .

 

thì kính chỉ đắt mà còn khan hiếm, dù tiền cũng mua là mua ngay.

 

Mấy ngày nay tuyết rơi liên miên, gió tây bắc thổi l.ồ.ng lộng, thể đông cứng mà ch-ết.

 

Còn về phần Cố An, họ căm phẫn nhưng dám gì, nhỡ chọc giận tay lưu manh , dỡ luôn nhà họ thì ?

 

Họ cũng lên văn phòng đường phố tố cáo lắm chứ, nhưng họ cũng giống như mụ già họ Liễu, đều cho rằng “quan quan bao che cho ”, chỉ đành cúi đầu chịu thiệt.

 

Nếu là bình thường, Thanh Âm chắc chắn sẽ khen Cố An vài câu, nhưng hôm nay, trong lòng cô còn một chuyện lớn hơn, bàn tay đang khoác lấy cánh tay khẽ run rẩy.

 

Cố An nắm ngược lòng bàn tay cô, phát hiện lòng bàn tay cô đầy mồ hôi:

 

“Không , là đấy, bọn họ .”

 

“Không chuyện .”

 

“Sao , chuyện gì xảy ?”

 

“Vào phòng .”

 

Về đến phòng, đóng cửa , Thanh Âm mới nhỏ giọng :

 

“Em nghi ngờ cả vẫn còn sống.”

 

“Em cái gì?”

 

Đôi mắt vốn dĩ lơ đãng của Cố An bỗng b-ắn một tia sáng sắc lẹm như thanh kiếm tuốt khỏi bao, một luồng hàn quang lướt qua trong nháy mắt.

 

Thanh Âm đem chuyện xảy hôm nay với , đặc biệt là chuyện bố của Ngọc Hương cứu năm năm :

 

“Nếu cô sai, thì cả ít nhất năm năm vẫn còn xuất hiện ở Mãnh Châu.”

 

 

Loading...