Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 317

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:29:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lý Tu Năng cùng đường với vợ chồng trẻ Thanh Âm, vẫn còn đang cảm thán về chuyện hồi sáng, tiện thể về môn thi cuối cùng, thi khối văn, vì ôn tập , tài liệu ôn tập, nên cũng quá khó.

 

Khóe miệng Thanh Âm thì cứ vểnh lên.”

 

“Vui lắm ?"

 

“Tất nhiên ."

 

Kiếp cô là cuồng công việc, chỉ lo dốc sức cho sự nghiệp, bạn bè gì, khi tự do tài chính thì càng chuyện với mấy trẻ tuổi , tuy lớn hơn họ mấy tuổi, nhưng độ chín chắn về tâm lý là giống , thấy họ luôn vô thức coi như cấp mà sắp xếp, thấy họ yêu đương cũng vô thức kiểu dì.

 

bây giờ, cô cũng thể kết bạn với những trẻ tuổi .

 

Sự đổi , thật .

 

cô vẫn lo lắng cho Đường Tương Linh, chồng cô vì ngăn cản cô tham gia thi đại học, quản gió tuyết mười mấy dặm đường núi đến, thể dễ dàng thỏa hiệp như , cô đại học chắc chắn sẽ quá thuận lợi.

 

Từ lúc điền nguyện vọng đến khi kết quả, đến lúc nhận thông báo trúng tuyển, đến lúc thuận lợi đến trường báo danh, những mắt xích mà nhà chồng cô phá đám là nhiều, Thanh Âm nghĩ cách giúp đỡ cô .

 

Thời điểm bằng đại học giá trị nhường nào chứ, một cô gái, một của hai đứa trẻ, thể vượt qua muôn vàn khó khăn để bước phòng thi, bản điều đó là một chuyện vô cùng phi thường , cô thể giương mắt những nỗ lực của cô đổ sông đổ biển .

 

“Thi thế nào?

 

Đỗ ?"

 

“Có khó ?"

 

“Nếu khó thì năm cũng bảo thằng năm nhà đăng ký thử xem."

 

Nghe nghiệp cấp hai cũng thi , con nhà bà Triệu đúng lúc nghiệp cấp hai.

 

Xe đạp còn dừng hẳn, hàng xóm láng giềng ở viện 16 vây quanh, hỏi han đủ điều.

 

Thanh Âm dám gì, vì nếu cô quá khó thì sẽ đ-ánh mất, mấy đồng chí than suốt dọc đường .

 

Cô cảm thấy khó, đó là vì nền tảng từ kiếp và gen học bá của nguyên chủ trợ giúp, tài liệu ôn tập hỗ trợ, chỗ nào hiểu thì học chỗ đó, tư duy đề là vạn biến rời khỏi cái gốc, cho nên nghiên cứu đề thi đại học các năm là một hướng tồi, chẳng thế mà trong đề thi mấy câu hỏi lớn điểm thi là giống hệt , cô thông suốt một điểm là thông suốt tất cả.

 

Những khác thấy khó, đó là chuyện bình thường, dù kiến thức bỏ bê nhiều năm nhặt là thực sự khó.

 

Bà cụ Cố bế Tiểu Ngư Nhi, cũng đám đông, “Về thì mau nhà , bên ngoài lạnh lắm."

 

thấy quầng thâm mắt Âm Âm nặng, sợ là nghỉ ngơi , mà điều đó cũng nghĩa là thi , chuyện như thì đừng rêu rao bên ngoài.

 

Bây giờ tuy tuyết ngừng, nhưng nhiệt độ thấp hơn, thở nhanh ch.óng biến thành sương trắng, Tiểu Ngư Nhi giống như một chú chim cánh cụt nhỏ sợ lạnh, đội chiếc mũ đỏ nhỏ che tai, mặc quần áo phồng lên như cái trống, chu cái miệng nhỏ, giang tay đòi bế.

 

“Sao thế , nhớ ?"

 

“Nhớ ạ~" Thật ngọt ngào.

 

Trái tim của Thanh Âm mà, lập tức ấm áp tả xiết, hai dùng tay xoa gò má cho ấm lên, áp , khiến con nhóc “khúc khích" ngừng.

 

Nhất thời, đều , từng thấy ai cưng chiều con cái như họ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-317.html.]

“Tiểu Ngư Nhi cháu cũng đừng vui mừng quá sớm, năm cháu sẽ sinh cho cháu một đứa em trai , lúc đó bố cháu sẽ thương cháu nữa nhé."

 

Thế mà mất hứng.

 

Thanh Âm qua, là một bà cụ sống ở phía cuối ngõ, bà thường lấy việc trong nhà ba đứa cháu đích tôn niềm tự hào, bình thường cũng chướng mắt nhất khi thấy Ngư Ngư là con gái mà ăn ngon mặc , mặc còn hơn cả cháu trai bà , luôn cảm thấy những đồ như nếu để dành cho cháu trai bà thì mấy.

 

“Ồ, hóa là bà Đinh ba đứa cháu đích tôn đây mà, nhà cháu thì khác, nhà cháu chỉ một Tiểu Ngư Nhi là con thôi, đồ ăn đồ mặc cho con bé thì cho ai?"

 

Bà Đinh trong lòng đang oán hận đây, bỗng dưng lỡ lời thốt :

 

“Tất nhiên là cho ."

 

cho cháu .

 

“Ái chà, thế thì bà gọi một tiếng ."

 

Cả hàng xóm láng giềng đều ồ lên, ai nấy đều ý trêu chọc bà , “Bà Đinh cái thói quen nhận khắp nơi của bà sửa thôi."

 

Vốn dĩ Thanh Âm cũng sẽ đùa kiểu với già, nhưng cô thực sự chịu đủ mụ già thối tha , hở một tí là nhà bà ba đứa cháu trai, hở một tí là Tiểu Ngư Nhi đồ con gái, Thanh Âm bản còn nỡ nặng lời với đứa trẻ, thế mà ngày nào cũng mắng là đồ con gái, trong lòng sớm bực bội.

 

Cả viện 16 , ngoài mụ già họ Liễu , thì bà Đinh là đáng ghét nhất.

 

“Gọi bà một tiếng bà là kính trọng bà, nhưng thì điều, thể cái gì cũng chiếm tiện nghi, ai cũng tính kế, cháu đây là năng thẳng tính, bà lớn tuổi như chắc chắn sẽ chấp nhặt với hạng hậu bối như cháu , đúng ?"

 

Bà Đinh tức đến mức l.ồ.ng ng-ực phập phồng thôi, nhưng một câu nào lý, chỉ thể hậm hực vung tay bỏ .

 

Cố An theo bóng lưng bà , lộ nụ rõ ý vị.

 

Đợi , chị dâu Tần khẽ kéo tay áo Thanh Âm, “Ơ, lúc nãy em thật lúc tức giận đấy?"

 

“Tất nhiên là thật , chúng em chỉ cần một Tiểu Ngư Nhi là con là đủ , việc sinh con nuôi con dễ dàng gì, cái khổ em chịu một là đủ ."

 

“Mặc dù bên ngoài bắt đầu đề xướng kế hoạch hóa gia đình, nhưng ở nhà máy chúng cũng mắt nhắm mắt mở, em sinh cho Tiểu Ngư Nhi một đứa em bạn cũng mà."

 

“Thôi ạ, bạn thì hàng xóm láng giềng đều cả, nữa thì còn Thương Lang."

 

Thanh Âm sẽ rằng cô thực sự quá yêu quá yêu Tiểu Ngư Nhi của , cô nghĩ đến việc sẽ chi-a s-ẻ tình yêu dành cho Tiểu Ngư Nhi, cho dù là do chính sinh , cô cũng sẽ thấy xót xa cho Tiểu Ngư Nhi.

 

Con nhóc thối tha, xứng đáng nhận bộ tình yêu của bố !

 

“Haiz, thế thì Tiểu Ngư Nhi nhà em sắp trở thành 'củ tỏi cô đơn' đầu tiên trong ngõ Hạnh Hoa chúng ."

 

Củ tỏi cô đơn, hê, cũng đấy chứ, thật giống với con nhóc thối nhà !

 

Đột nhiên, Thanh Âm nhớ một chuyện, nhà họ kết hôn còn sớm hơn cả cô và Cố An, nhưng đến giờ vẫn động tĩnh gì, hôm nay đến chuyện , “Chẳng lẽ chị dâu ?"

 

Chị dâu Tần thẹn thùng gật đầu, nhưng cũng chỉ là trong thoáng chốc, đó bắt đầu than vãn.

 

Họ kết hôn mấy năm , , mà là mãi đậu , giữa chừng từng ba m.a.n.g t.h.a.i nhưng đều giữ , đầy ba tháng là hỏng, chuyện cũng chuyện , cũng tiện ngoài, vả đều là chuyện xảy khi Thanh Âm “xuyên " tới, chị cũng từng nhắc với Thanh Âm.

 

hai thiết hơn, chị mới kể .

 

 

Loading...