Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 312

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:29:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không ạ, dắt trẻ con cũng ngủ ngon .”

 

Thanh Âm ngắt lời khi bà định tiếp tục thuyết phục, trong lòng nhẩm qua mấy công thức dễ nhầm lẫn, cô cho cái đầu của tràn đầy kiến thức.

 

Bà cụ ngập ngừng, định khéo vài câu, bỗng nhiên thấy tiền viện ồn ào lên, động động hề nhỏ.

 

“Sao thế ạ?”

 

“Hình như là nhà họ Liễu và nhà họ Cao.”

 

Bà cụ Triệu và chị dâu Tần hành động nhanh lẹ, sớm xông lên tuyến đầu hóng hớt.

 

Thanh Âm thấy là chuyện của hai nhà thì một chút cũng ngạc nhiên, vì mấy tháng nay ngày nào là ồn ào.

 

Từ khi Tiểu Cao qua đời, nhà họ Liễu luôn nhắm Thanh Tuệ Tuệ, từ vắt kiệt nốt chút tiền bồi thường của Thanh Dương, đáng tiếc là Thanh Tuệ Tuệ thực sự ngay cả mảnh xương vụn cũng chẳng còn gì, họ chuyển mục tiêu sang hai ông bà già nhà họ Cao mất con, thế mà vô liêm sỉ đề xuất để Liễu Chí Cường nhận hai ông bà già nhà họ Cao bố nuôi, nó sẽ dưỡng lão cho họ vân vân...

 

là kẻ ngốc cũng , đây là đang mơ giữa ban ngày đây mà!

 

Hai ông bà già thực sự tìm dưỡng lão cho , thì thà gầm cầu bế đại một đứa về còn hơn là tìm cái thằng bệnh tật nuôi tốn cơm đó.

 

Nhà họ Cao cãi với họ mấy tháng trời, gần đây thể nhịn nổi nữa, thực sự là họ cho phiền ch-ết , đúng lúc đứa cháu trai ở quê đón họ về nông thôn dưỡng lão, họ suy nghĩ một chút, vì ở thành phố để cảnh còn mất, bằng về.

 

Vả cháu trai đó Cố và những hàng xóm khác cũng gặp qua, trông vẻ đôn hậu thật thà, giống hạng nhắm tiền bồi thường mà đến.

 

“Haiz, cho dù đúng là nhắm tiền bồi thường chăng nữa, thì cũng chẳng còn cách nào khác, hai ông bà già cuối cùng cũng lo cho, tiền đó lo bao lâu bấy lâu .”

 

thế, đây là cháu ruột, dù cũng hơn cái thằng bệnh tật Liễu Chí Cường .”

 

Thanh Âm một lát, tâm trạng cũng khá trầm lắng.

 

Thời đại chính là như , mất con cái, viện dưỡng lão, thuê chăm sóc, mang theo ít tiền bồi thường, những già như chỉ họ hàng dòm ngó, mà ngay cả hàng xóm láng giềng cùng sống mấy chục năm cũng đến chia một phần miếng bánh.

 

“Cái nhà họ Liễu như , sớm muộn gì cũng gặp báo ứng.”

 

“Bây giờ chẳng là báo ứng ?

 

Hồng Mai tù, Chí Cường tàn phế, Hồng Tinh cũng về, Hồng Vân thì sắp đoạn tuyệt quan hệ với họ luôn , đáng đời!”

 

Chị dâu Tần u ám bồi thêm một câu:

 

“Hải Đào và Liễu Diệu Tổ cũng nuôi hỏng .”

 

Mọi trao đổi ánh mắt, ngóng một lát, nhanh đó, cháu trai nhà họ Cao dẫn đến chuyển nhà.

 

Hai gian nhà vốn dĩ định bán , nhưng vì bên cạnh hàng xóm như nhà họ Liễu, những ý định mua đều chùn bước, cuối cùng hai ông bà già nhờ Thanh Âm giúp với nhà máy, họ trả nhà cho nhà máy, coi như bán cho nhà máy, và Thanh Âm cũng đề nghị họ tiền nhà đừng trả hết một , mỗi tháng trả vài chục đồng, coi như “phát” lương hưu , như cho dù cháu trai thực sự nhắm tiền mà đến, thì cũng thể tiền hằng tháng mà chăm sóc họ thêm vài năm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-312.html.]

Lùi một vạn bước mà , cho dù cháu trai thực sự nuôi họ nữa, họ cũng thể một khoản thu nhập đều đặn, đến mức bỏ đói.

 

Vốn dĩ nhà máy tiền lệ , nhưng Thanh Âm mặt, Giám đốc Lưu vẫn cân nhắc kỹ lưỡng đồng ý, coi như nể mặt cô một chút.

 

Tiền viện thu dọn xong hành lý, hai ông bà già nhà họ Cao lượt đến chào tạm biệt , đến chỗ nhà họ Cố, hai ông bà mừng tủi, nắm lấy tay Cố tâm sự nhiều điều.

 

Cho đến khi trời gần tối, họ mới lưu luyến rời mà rời .

 

Mẹ Cố lau nước mắt cảm thán, “ sống lâu, tai họa để nghìn năm mà.”

 

Sáng ngày 22 tháng 10 năm 1977, Thanh Âm đến văn phòng, Tần Giải Phóng đưa tới một tờ báo, là tờ Nhân Dân Nhật Báo ngày hôm nay, tiêu đề trang nhất vô cùng nổi bật:

 

《Cải cách quan trọng trong việc tuyển sinh các trường đại học cao đẳng》.

 

“Khôi phục thi đại học chị ơi, khôi phục !”

 

Chàng thiếu niên mấy vòng trong phòng, kích động đến đỏ bừng mặt, trong mắt cũng sáng lấp lánh.

 

“Gã khổng lồ đang ngủ say của chúng , tỉnh , tỉnh , chị ơi em, em vui quá... hu hu...”

 

Ngồi thụp xuống, ôm đầu nức nở.

 

Nước mắt của thanh niên từng giọt đều rơi mặt đất, Thanh Âm thấy rõ mồn một, bản cũng thấy cay cay sống mũi.

 

Kiếp những chuyện cô chỉ thấy qua tin tức và trong một tác phẩm văn học điện ảnh đời , nhưng thực sự bản trở thành một trong những trong cuộc, thụ hưởng, cô cảm thấy cũng .

 

Ngày hôm nay, những trẻ tuổi bật ít, riêng ở phòng y tế mấy , cả nhà máy một nghìn thì cũng tám trăm .

 

Cố An còn đặc biệt từ khoa bảo vệ chạy xuống, bế Thanh Âm mấy vòng, mặc dù Thanh Âm luôn chính là chuyện trong tháng , nhưng luôn cảm thấy chân thực, đợi đến khi văn bản chính thức ban xuống mới tin.

 

Bây giờ thì , tin tức đăng tờ Nhân Dân Nhật Báo, tuyệt đối sẽ sai!

 

Tuy nhiên, đối với đại đa , tin là thực sự khôi phục thi đại học , còn tin là họ chỉ đầy một tháng để ôn tập.

 

Hiệu quả của tin tức mang là mang tính bùng nổ, ngoài những thanh niên trí thức xuống nông thôn trở về thành phố, còn quân nhân, công nhân, cán bộ đều thể tham gia cuộc thi lớn đổi vận mệnh mang tính quốc .

 

Giám đốc Lưu cũng khá là nhân đạo, chỉ tích cực khuyến khích các công nhân viên đủ điều kiện đăng ký chuẩn , còn đặc biệt đề xuất, chỉ cần là bằng lòng đăng ký, nhà máy đều thể cấp giấy chứng nhận, phân xưởng đều sẽ đặc biệt chiếu cố, cố gắng sắp xếp ít công việc nhất thể.

 

Giờ đây, Thanh Âm thể danh chính ngôn thuận và tan đúng giờ , về nhà là chui tọt phòng, tháng cuối cùng chạy nước rút, cô vẫn thể tan đúng giờ coi là tệ , Lý Tu Năng và Thạch Lỗi trực tiếp xin nghỉ luôn.

 

Thanh Âm thực sớm nhắc nhở những bạn bên cạnh, bảo tranh thủ thời gian xem giáo khoa cấp ba, nhưng đều để tâm, Thanh Âm cũng tiện thẳng rằng cô sẽ khôi phục thi đại học, bây giờ nước đến chân mới nhảy đúng là hối hận đến xanh ruột.

 

Giữa chừng Thạch Lỗi gọi điện đến, mời mấy họ đến nhà cùng ôn tập, mời vài vị giáo viên luyện thi đại học giỏi ở trường cấp ba cũ, mở một lớp bổ túc tư nhân, tham gia đông nườm nượp, những ai tranh chỗ thì trực tiếp ở chân tường, cửa sổ, cửa , đực mà học.

 

Thanh Âm một nữa tinh thần hiếu học của cho cảm động, cũng thấy áp lực hơn!

 

rõ đặc điểm của , chỉ thể ôn tập một trong môi trường yên tĩnh, đến lớp bổ túc đối với cô tác dụng gì lớn, vì từ chối ý của Thạch Lỗi, nhưng ngay ba ngày , Thạch Lỗi và Lý Tu Năng đều đích mang đến mấy bộ tài liệu ôn tập nội bộ mà họ tự thu thập chỉnh lý, nặng tới hơn mười cân!

 

Loading...