Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 300

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:29:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bây giờ cách nhất để lấy lòng Thanh Âm chính là cho bảo bối của cô vui vẻ.”

 

“Không , hiếm khi mới dạo phố một , mua nhiều thêm vài bộ, lượng bệnh nhân đông lên cháu sẽ thời gian ngoài nữa.”

 

Cùng với việc Phúc Bảo khỏi bệnh, phía Viện trưởng Lý Phúc lượt đưa thêm vài đứa trẻ đến, còn Lâm Lợi và những khác cũng ít tuyên truyền về phòng khám chăm sóc trẻ em ở bên ngoài, hiện giờ trẻ con đến khám bệnh ngày nào cũng xếp hàng dài, nhiều bé là từ nơi xa đến, cô thể chỉ lo cho bản tan đúng giờ mà đuổi những đứa trẻ từ xa lặn lội đến về .

 

Cứ thế mãi, ý định tan đúng giờ của cô tan thành mây khói.

 

Cứ để một cô khám mãi cũng là cách, Thanh Âm nghĩ một phương án để bản thong thả hơn một chút.

 

Không nghĩ đến điều gì, bà cụ bỗng nhiên chắp tay ng-ực, niệm một câu “A Di Đà Phật”, mặt cũng là vẻ mặt sợ hãi thôi.

 

“Mẹ thế?”

 

“Chao ôi đừng nhắc nữa, tối qua chẳng về nhà con , Thép Thư chúng định xây một cái phân xưởng gì đó ở trong núi lớn phía nhà con , chung cũng hiểu, chỉ là tối qua đúng lúc một trận mưa lớn, cái hang núi đang xây sập, cầu cũng nước cuốn trôi , giờ công nhân bên trong , cứu hộ bên ngoài , đội sản xuất phía con còn tổ chức dân quân cứu hộ, trời sáng mấy cha con họ xuất phát .”

 

Vì quan hệ với Giám đốc Lưu khá nên Thanh Âm cũng phong phanh, bên ngoài tuyên truyền là xây phân xưởng ba, thực là phòng thí nghiệm của Trần lão, để giữ bí mật và trực tiếp lấy nguyên liệu tại chỗ, nhà máy đúng lúc phát hiện một loại vật chất kim loại cực kỳ hiếm ở phía nhà của Cố An, thích hợp dùng cho dự án thép đặc chủng của Trần lão, nên mới định đặt phòng thí nghiệm trong bụng núi ở đó.

 

Mấy ngày thấy Giám đốc Lưu hớn hở, Thanh Âm đoán là việc sắp xong xuôi , ngờ chỉ trong một đêm, một trận mưa lớn phá hủy cây cầu núi.

 

Quan trọng là còn nhiều nhân viên thi công mắc kẹt trong hang núi, hóc b.úa.

 

Cố An thở dài, “Đâu chỉ nhân viên thi công, ngay cả Trần lão cũng...”

 

Hôm đó đúng lúc việc ngoài, nếu cũng theo .

 

Thanh Âm giật , “Nghiêm trọng thế ?”

 

Trần lão hiện giờ là đối tượng bảo vệ một của nhà máy, thực sự mệnh hệ gì thì đừng là nhà máy, đó đơn giản là tổn thất của quốc gia và dân tộc.

 

Nếu là chữa bệnh cứu thì Thanh Âm còn thể nghĩ cách, chứ việc lát đường xây cầu cô thực sự bó tay.

 

Tuy nhiên, Cố An cũng tin , “Gần đây Tôn Quang Huy đang lửa đốt m-ông, đám đàn em bên cạnh chạy tán loạn tứ phía, tìm thấy gã họ Lưu , để gã dùng danh nghĩa của Tôn Quang Huy dọa dẫm Liễu Hồng Mai, bà quả nhiên c.ắ.n câu, đồng ý hợp tác với .”

 

Cái sự “dọa dẫm” mà Cố An thực là còn khiêm tốn, nếu chỉ là mấy mánh khóe đơn giản thì Liễu Hồng Mai cũng mắc lừa, hiện giờ Liễu Hồng Mai sợ nhất là sự xử lý của chính quyền đối với bà , mà là Tôn Quang Huy vì tự bảo vệ mà g-iết bà diệt khẩu.

 

Mà một khi Tiểu Lưu để lộ ý định g-iết bà , bà tuyệt đối sẽ nghĩ đây chính là chỉ thị của Tôn Quang Huy, thì để bảo mạng sống, hợp tác với Cố An chính là lối thoát nhất.

 

mà, bà cũng rõ nội ứng trong quân đội là ai, ngay cả Tôn Quang Huy lúc đó cũng rõ, chỉ cảm thấy việc đưa đồ trong diễn thuận lợi.”

 

“Đừng lo, giờ là tiến triển lớn nhất , chúng cứ thong thả tìm, thế nào cũng tìm thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-300.html.]

 

Hai chuyện thêm một lát, rõ ràng mới chỉ một ngày gặp mà cứ như xa cách lâu lắm , một câu một câu, mãi cho đến khi ở tiền viện truyền đến tiếng ồn ào, dường như còn tiếng .

 

Mẹ Cố ngoài ngóng một hồi, lúc cũng thở ngắn than dài, “Đường thông , nhà máy tạm thời nghĩ cách thông đường, trong hang núi thì cứu , chỉ là...

 

ôi!”

 

“Cái Tiểu Cao ở tiền viện , cao cao, các con còn nhớ ?”

 

“Cậu bằng tuổi An Tử, vị trí của bố ở phân xưởng hai, thường xuyên ở ký túc xá mấy khi về, nhưng mỗi về đều lịch sự chào một tiếng bác Cố, ôi, chính là một trong những công nhân chôn vùi trong đó đêm qua, những khác đều cứu , chỉ , ôi...”

 

Thanh Âm cũng nhớ , ở tiền viện thỉnh thoảng sẽ gặp một trai cao ráo, từ khi xuyên đến đây hình như cô cũng chỉ gặp hai ba gì đó, nhưng nào cũng chào một tiếng.

 

Một trai như , thế mà còn nữa.

 

Thanh Âm cũng kìm mà thở dài bùi ngùi.

 

“Lại còn là con một, thế thì , để bố đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, bà Cao nhà đó đến ngất lịm .”

 

Bà Cố thở dài than vãn, “Để ngày mai đợi bà bình tĩnh một chút, chúng mang cho bà mấy quả trứng gà, cũng coi như là chút lòng thành.”

 

An Tử, con cũng hỏi han xem, chuyện của Tiểu Cao nếu gì giúp thì con cũng giúp một tay.”

 

Cố An gật đầu, tiếp xúc gì nhiều với Tiểu Cao , nhưng cũng là cùng lớn lên trong một con hẻm, cùng lứa tuổi, nên một sự xúc động kiểu “vật thương kỳ loại”.

 

Ngày hôm , ngoại trừ nhà họ Liễu, bộ hàng xóm trong viện 16 đều thăm hỏi bà Cao, còn mang theo chút đồ ăn, tuy nhiều nhưng cũng là tấm lòng của , bà Cao cố gắng gượng dậy vài câu.

 

Ngày thứ ba, nhà máy vận chuyển th-i th-ể của Tiểu Cao về, mặc dù nỗ lực đào bới nhưng th-i th-ể cũng còn nguyên vẹn, sợ hai ông bà đau lòng nên ngăn cho xem, Giám đốc Lưu và một vị phó giám đốc khác đích đến tận nhà xin và an ủi, hứa hẹn hậu sự sẽ do nhà máy chịu trách nhiệm, vấn đề dưỡng già của hai ông bà cũng lo, nhà máy tuyệt đối sẽ bỏ mặc họ.

 

, cũng chẳng ai hâm mộ, càng ai điều mà hỏi han xem nhà máy bồi thường bao nhiêu tiền... ngoại trừ nhà họ Liễu.

 

Kể từ khi Liễu Hồng Mai điều xuống cơ sở, còn tiền lương, nhà họ Liễu mất một nguồn thu nhập lớn, cộng thêm việc Liễu Chí Cường ngã bệnh, Thanh Tuệ Tuệ chăm sóc rời nửa bước, công việc đàng hoàng mà ba ngày nghỉ hai ngày, tiền lương sụt giảm nghiêm trọng, cuộc sống của họ vô cùng khó khăn.

 

“Phi, thì hỏi một câu thôi mà, xem họ cuống quýt lên kìa, ở hai căn phòng lớn, còn nhận bao nhiêu tiền bồi thường, lưng lén lút mừng thầm cũng nên!”

 

Liễu lão thái mới ngóng bà Cao mắng cho vuốt mặt kịp, bà vẫn còn thấy chẳng sai chỗ nào.

 

Điều đúng là trúng tâm sự của Liễu lão đầu , nhà họ Cao ở tiền viện, còn hai căn phòng, đây khi chỉ một đứa con trai duy nhất, ông gả Liễu Hồng Tinh sang đó để lấy một căn phòng về cho Liễu Chí Cường lấy vợ.

 

nhà họ Cao cũng ngốc, sính lễ là một căn phòng, lập tức lắc đầu bảo thích hợp.

 

 

Loading...