Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 295

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:29:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mặc dù đang đưa đến bệnh viện tỉnh, nhưng cả gia đình sảnh trưởng Thạch bây giờ đều tin tưởng y thuật của Thanh Âm hơn, phản ứng đầu tiên là gọi điện cho cô.

 

Đến bệnh viện tỉnh chẳng qua là nghĩ nhỡ tình huống khẩn cấp gì thì thể kịp thời cấp cứu.”

 

Tất nhiên còn một nguyên nhân khác —— bệnh viện tỉnh cũng sợ gia đình họ .

 

Qua nhiều thực tế chứng minh, bệnh viện tỉnh chữa khỏi bệnh cho Thạch Lỗi, nhưng ngặt nỗi bà Thạch nóng tính, mấy mắng mỏ , bác sĩ đều sợ họ.

 

chữa cũng oán trách, lúc liên hệ với bệnh viện tỉnh hồi sáng, bên đó là ai chữa khỏi thì nhất là tìm đó", mượn danh nghĩa là kinh nghiệm thành công, trong tình huống nhà họ Thạch càng tin tưởng Thanh Âm vô điều kiện, tin tưởng Trung y.

 

“Khẩn thiết mời bác sĩ Thanh bớt chút thời gian quý báu đến đây một chuyến."

 

Đối với một cha, điều tàn nhẫn nhất là đêm Giao thừa kinh tâm động phách của năm ngoái, mà là rõ ràng con trai tiến triển nhưng thông báo một cuộc khủng hoảng lớn hơn ập đến.

 

Đã từng trao hy vọng, trơ mắt hy vọng tước đoạt.

 

Lúc Thanh Âm cũng kịp nghĩ ngợi gì đến chuyện lợi hại:

 

“Được, ."

 

“Xe xuất phát , chắc là đến Thư Cương của các bạn."

 

Giám đốc Lưu bên cạnh mà tắc lưỡi, rõ ràng là khi gọi điện cử xe , canh đúng lúc để gọi điện đến, Thanh Âm cũng .

 

Lãnh đạo vẫn cứ là lãnh đạo, đừng bao giờ coi lời khách sáo của lãnh đạo là thật.

 

Hiện tại là nửa đêm, Thanh Âm lên xe, đầu tiên ghé qua ngõ Hạnh Hoa, về nhà lấy túi thu-ốc của , dặn dò qua chuyện ăn uống vệ sinh của Tiểu Ngư Nhi, còn kịp hôn con bé lấy một cái lên xe như , lao thẳng đến bệnh viện tỉnh.

 

***

 

Cả gia đình sảnh trưởng Thạch đợi sẵn ở cửa bệnh viện từ sớm, xe đến, sảnh trưởng Thạch là đầu tiên bắt tay với Thanh Âm, bày tỏ sự xin sâu sắc.

 

Bà Thạch cũng mặt, áy náy gật đầu với cô, mặt bao nhiêu lời khách sáo gì, nhưng là đầu tiên nắm lấy cánh tay Thanh Âm, nhỏ một câu “Ơn trời đất cô đến".

 

Sự thiết lọt mắt chính là minh chứng nhất —— nữ đồng chí Trung y trẻ tuổi bình thường, tương lai chắc chắn sẽ thành tựu lớn!

 

Thanh Âm theo , vài câu vội vã đến phòng bệnh dành cho cán bộ cao cấp, mấy tháng gặp trông Thạch Lỗi vẻ b-éo lên một chút, hai má đầy đặn hơn nhiều, chứng tỏ thu-ốc của cô hiệu quả.

 

“Cứ , đừng dậy."

 

Thanh Âm giữ , mấy đàn ông mặc áo blouse trắng bên cạnh sớm đưa bệnh án qua, cô chỉ xem lướt qua một lượt là trong lòng hiểu rõ.

 

Tuy trừ ẩm tà nhưng căn nguyên vẫn ở chỗ dương khí vận hành, thủy thấp hóa giải , chỉ trong vài tháng ngắn ngủi tái phát, chuyện vốn trong dự tính của cô.

 

Nói một cách chính xác là ngoài dự tính, vốn dĩ theo điều kiện c-ơ th-ể và thể chất đặc thù của Thạch Lỗi lúc đó, ước chừng ba tháng là sẽ tái phát, ngờ thể cầm cự đến năm tháng, chứng tỏ nền tảng c-ơ th-ể hơn cô tưởng tượng.

 

“Xin giới thiệu, đây chính là bác sĩ Thanh."

 

Sảnh trưởng Thạch trịnh trọng với mặt, lượt giới thiệu những mặc áo blouse trắng khác, thì là viện trưởng bệnh viện tỉnh, là chủ nhiệm khoa hô hấp, là chủ nhiệm khoa tim mạch, bất kể thâm niên chức danh đều cao hơn Thanh Âm nhiều.

 

Thanh Âm gấp, vẫn mặc bộ quân phục cũ màu xanh lá, hai b.í.m tóc lỏng lẻo, trông đúng kiểu một sinh viên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-295.html.]

 

Chủ nhiệm khoa hô hấp thấy “thần y" trong truyền thuyết hóa chỉ là một “sinh viên", trong lòng khó chịu.

 

chữa khỏi bệnh cho Thạch Lỗi nên ông bà Thạch trách móc xa gần suốt cả ngày hôm nay, khiến viện trưởng cũng mắng theo là “đồ ngu", mất mặt bao nhiêu như , đang rầu rĩ vì lửa mà trút đây.

 

“Bác sĩ Thanh, đang công tác ở ?"

 

“Trạm y tế Thư Cương."

 

“Trạm y tế..."

 

Lão già lẩm bẩm hai , ánh mắt đầy vẻ thể tin nổi.

 

Thanh Âm căn bản thời gian để ý đến ông , hiện tại các chỉ của Thạch Lỗi đều kiểm tra xong, mấy lạc quan nhưng hơn Tết nhiều, lượng dịch màng phổi cũng chỉ bằng một nửa so với lúc đó, coi như là chuyện .

 

Sau khi thực hiện các bước vọng, văn, vấn, thiết đơn giản, Thanh Âm bắt đầu kê đơn.

 

Từ đầu đến cuối, ngoại trừ chủ nhiệm khoa hô hấp lên tiếng, ai năng gì, đều lẳng lặng quan sát cô.

 

Nữ đồng chí nhỏ tuổi trẻ, cũng xinh , nhưng điều kỳ lạ là mang theo vẻ điềm tĩnh, tự tin và khí thế của bề phù hợp với tuổi tác của .

 

Bất kể cô đến từ đơn vị cấp bậc nào, ở đơn vị trong gia đình cô chắc chắn là tiếng lớn.

 

Tất cả đều cảm thấy như , kể cả sảnh trưởng Thạch từng gặp qua bao nhiêu hạng , cũng thầm thấy áy náy vì sự coi thường của lúc ban đầu.

 

“Không bác sĩ Thanh định điều trị như thế nào, hãy để chúng mở mang tầm mắt."

 

Chủ nhiệm khoa hô hấp thấy Thanh Âm suốt buổi chỉ chuyện với sảnh trưởng Thạch, trong lòng càng thêm khó chịu.

 

“Mọi ở đây đều là chuyên gia, đủ để thầy của , kẻ hậu bối xin bêu một chút, coi như là ném gạch nhử ngọc, mong chỉ giáo thêm cho."

 

Một trẻ tuổi khiêm tốn như thì ai mà thích chứ?

 

Mấy vị chủ nhiệm xong dù miệng nhưng sự thù địch trong lòng giảm nhiều.

 

Ngay cả chủ nhiệm khoa hô hấp cũng cảm thấy đang chấp nhất quá , Thanh Âm coi thường mà là cô đang bận xem bệnh, bản ông khi bận xem bệnh cũng thời gian để ý đến những liên quan đó .

 

Nghĩ như giọng điệu cũng ôn hòa hơn nhiều:

 

“Bác sĩ Thanh khiêm tốn , chúng rửa tai lắng đây."

 

Thanh Âm khẽ cúi đầu, thế là trình bày chẩn đoán của nửa năm một nữa, tái phát bất kể nguyên nhân bệnh, cơ chế bệnh triệu chứng đều tương tự như , vì phương pháp điều trị cũng giống , dùng Thập Táo Thang pha uống, chờ đợi kết quả.

 

Lần còn e ngại Thạch Lỗi chịu đựng , nhưng thì cần lo lắng nữa, liều lượng tương tự uống , hai tiếng quả nhiên bắt đầu ngoài và nôn nước vàng.

 

Mấy vị chủ nhiệm , ai “kẻ nổi bật" nữa.

 

Quan trọng là quá trình điều trị họ chứng kiến, nhưng là tận mắt thấy, tận mắt kết quả tái khám cho thấy lượng dịch màng phổi ban ngày vẫn còn hơn một nghìn mililit mà bốn tiếng chỉ còn một nửa, đến chiều ngày hôm thì chỉ còn một lượng nhỏ, nhỏ đến mức chụp X-quang cũng gần như thấy nữa...

 

Mọi lúc mới thực sự nhận rằng bản lĩnh của bác sĩ Thanh là do nhà họ Thạch thổi phồng.

 

 

Loading...