Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 294
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:29:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mâu thuẫn căng thẳng cứ như mà hóa giải.”
“Được , bây giờ xem mua chiếc xe hết bao nhiêu tiền."
Dạo gần đây cô bận rộn với phòng khám chăm sóc trẻ em, đưa trực tiếp thẻ công tác của hai cho Cố để bà lĩnh lương, mấy tháng nay tích cóp bao nhiêu cô cũng để ý.
“Đồng chí Thanh Âm, em thấy 1350 kg sắt vụn, và 850 kg nhựa, cùng với bốn chiếc lốp cao su đường kính 80 cm nặng mười kg, nếu mang đến trạm thu mua thì thể bán bao nhiêu tiền?"
Thanh Âm một tràng con của cho choáng váng đầu óc, thầm nghĩ ai mà chứ.
“Một trăm hai mươi đồng."
“Hả?"
“Anh bỏ 120 đồng mua chiếc xe , còn rẻ hơn cả bán sắt vụn."
Thanh Âm lập tức ha ha, lắm Cố An ơi, cũng chút thiên phú kinh doanh đấy.
Vì quá lớn nên Cố Tiểu Ngư đôi tai thính cũng tỉnh giấc:
“Mẹ ơi?"
“Cá trê đen ơi, ba con bỏ 120 đồng mua một chiếc xe nhỏ đấy, con thấy giỏi ?"
“Dầu!"
Tiếng sảng khoái của cả gia đình ba vang vọng mảnh đất bao la, truyền xa, xa.
Kiếp Thanh Âm xe, nhưng khổ nỗi công việc bận rộn, mải mê gây dựng sự nghiệp nên cũng thời gian chơi, nhưng hiện tại chiếc xe cũ nát kêu lọc cọc khắp nơi khơi dậy niềm đam mê du lịch của cô.
“Đợi khi nào thời gian chúng chở Ngư Ngư du lịch, Đông Bắc ngắm tuyết, Tây Nam ăn lẩu, dọc theo đường bờ biển và biên giới quanh co của tổ quốc vĩ đại, ít nhất cũng hai ba vòng, nếu còn cơ hội thì hết cả lục địa Á-Âu luôn."
Ánh mắt Cố An thâm trầm:
“Được."
“Ở thế giới bên ?"
Thanh Âm lắc đầu, trong mười năm khi nghiệp đại học cô thậm chí còn khỏi tỉnh, từng máy bay, lúc đầu là điều kiện kinh tế cho phép, là thời gian, đợi đến lúc tự lập nghiệp cô dồn hết tâm trí sự nghiệp.
“Ở đó hình như ngày nào em cũng bận rộn, nhưng bây giờ nghĩ thấy bỏ lỡ nhiều phong cảnh."
Thật tuyệt vời , cuộc sống nên đến những nơi từng đến, ăn những thứ từng ăn, bây giờ thêm một điều nữa là mang theo con gái của họ.
Cho nên đối với việc bỏ hai tháng lương để mua một đống sắt vụn, Thanh Âm những giận mà còn vui.
Về đến nhà, cha già đầu xe luôn, Thanh Âm giao con cho Ngọc Ứng Xuân đang đến chơi, lúc mới bắt đầu xem đống sách mua về.
“Chỗ của các chị là nơi em thấy nhiều sách nhất, sắp đuổi kịp nhà chú em ."
Ngọc Ứng Xuân kệ sách lớn phủ kín tường, vô cùng ngưỡng mộ .
Chú của cô là trưởng bản ở Mãnh Châu, đúng chuẩn là một nhân tài diện, ngoài việc tinh thông ngôn ngữ của Mãnh Châu và nước láng giềng cách một con sông, còn là đầu tiên trong bản lưu loát tiếng Hán và chữ Hán, ngoài việc dạy học còn kiêm luôn chức bác sĩ chân đất ở bản, ai ở các bản lân cận bệnh mà bệnh viện lớn đều đến tìm chú bốc thu-ốc nam.
Thanh Âm xong lập tức thấy hứng thú, chuyện giống y hệt ông nội cô !
Đều là bác sĩ chân đất!
“Ồ?
Vậy hiện giờ chú ..."
Một nhân tài diện ở nông thôn như , ở đời thể một cuộc phỏng vấn nhân vật đặc biệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-294.html.]
“Hầy, đừng nhắc nữa, tháng mới qua đời, trong nhà còn ai nữa, em còn thư bảo em họ em qua đây ở một thời gian, chỉ là nó đến thôi."
Thanh Âm thấy tiếc nuối, nhưng về cô em họ của Ngọc Ứng Xuân thì cô thật sự cô nhắc đến ít, tuy từng gặp mặt nhưng sớm nhiều chuyện về cô .
“Được thôi, khi nào em đến thì báo một tiếng, sang nhà chị chơi."
Ngọc Ứng Xuân đồng ý, bế Tiểu Ngư Nhi về nhà tìm Tiểu Cúc chơi, phiền Thanh Âm sách, Thương Lang cũng lẳng lặng theo.
Thanh Âm kệ sách sắp đầy kín một mặt tường, hiện tại những quyển sách chỉ thể coi là sách công cụ, khi cô chắc chắn về một căn bệnh nào đó cô sẽ nhanh ch.óng tìm câu trả lời từ biển sách, đợi thời gian nhất định hết từng quyển một.
Đáng tiếc là hôm nay tìm một vòng cho đến khi trời tối, Cố nấu cơm xong, ăn cơm xong xem thêm cả buổi tối mà vẫn tìm thấy chứng loét miệng nào nghiêm trọng như của Thường Xảo Âm.
Tiểu Ngư Nhi ngủ khì khì , Thanh Âm ngáp một cái, thời gian thấy hơn mười một giờ đêm, Cố An cũng về, vội vàng chuẩn ngủ.
Bỗng nhiên ngoài cửa gọi:
“Bác sĩ Thanh ơi, ngủ ?
Nghe điện thoại."
“Ai gọi ?"
Cố An giữ lấy c-ơ th-ể định dậy của Thanh Âm.
Tiểu Lưu, cán bộ văn phòng nhà máy lau mồ hôi:
“Ồ, An cũng ở nhà , giám đốc Lưu mời bác sĩ Thanh nhà qua gấp, hình như là điện thoại khẩn cấp của sảnh trưởng Thạch gọi đến."
Thông thường bàn việc của bí thư và giám đốc nhà máy đều hai chiếc điện thoại, một chiếc màu đen và một chiếc màu đỏ, điện thoại màu đỏ thông thường sẽ reo, nếu reo thì chắc chắn là trường hợp khẩn cấp, quan trọng hoặc là thông tin mật.
Đêm nay đúng lúc Tiểu Lưu trực ban, thật trực ban cũng việc gì, chỉ là canh chiếc điện thoại màu đỏ cả năm chẳng reo mấy ở văn phòng, để lãnh đạo bỏ lỡ chỉ thị quan trọng.
Thanh Âm một suy đoán —— bệnh của Thạch Lỗi tái phát .
“Anh cùng em."
“Đừng, ở nhà trông con , lỡ Ngư Ngư tỉnh dậy thấy ai con bé sẽ sợ."
Cố An nghĩ cũng đúng:
“Được, chuyện gì thì cứ gọi điện đến nhà máy, sẽ báo cho ."
Cũng tình cờ là hôm nay Cố về quê ngoại tế tổ, ở nhà Cố về, sớm nhất cũng trưa mai mới về.
Đi theo cán bộ Lưu vội vã đến nhà máy, cửa giám đốc Lưu nhỏ với cô:
“Sau khi cán bộ Thạch về nhà vẫn luôn khỏe mạnh, mấy tháng , ai ngờ sáng nay bạn cùng phòng ở nông thôn của gọi điện đến ngủ dậy là bệnh tình tái phát ."
Thanh Âm nhanh ch.óng nắm bắt mạch suy nghĩ:
“Vậy hiện giờ đang ở ?"
“Vừa nhận điện thoại sảnh trưởng Thạch cử xe xuống nông thôn đón , hiện tại chắc là sắp đến bệnh viện tỉnh."
“Tiểu Thanh nhất định khách sáo, giải thích cho , cố gắng đừng để sảnh trưởng Thạch nóng lòng, ?"
Thanh Âm gật đầu, nhấc điện thoại lên.
Giọng điệu của sảnh trưởng Thạch gấp gáp từng thấy:
“Làm phiền bác sĩ Thanh, bệnh của Thạch Lỗi tái phát , cô tiện qua một chuyến ?
Thạch mỗ vô cùng cảm kích."