Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 292

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:29:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh chỉ hộ chiếu là giả, chứ ngay cả những “bằng chứng" khác cũng là giả.”

 

Anh trai, cứ như ... bọn họ...

 

Trên khuôn mặt góc cạnh của Cố An lăn dài hai hàng nước mắt.

 

***

 

Đêm nay Cố An về nhà, Thanh Âm đoán chừng đoán đúng .

 

Trước đây Cố Liễu Hồng Mai học chữ đều là do Cố Toàn dạy, trong lòng cô thấp thoáng một suy đoán.

 

chắc chắn là am hiểu nét chữ của Cố Toàn nhất đời , chỉ am hiểu nét chữ, mà còn am hiểu tất cả những trải nghiệm trong hơn hai mươi năm đầu đời của .

 

Cho nên cô mới nghĩ chiêu gậy ông đ-ập lưng ông, kích động cô xem thể ép cô sự thật , chỉ là ngờ Liễu Hồng Mai lúc điên dại tiết lộ lượng thông tin lớn đến , lớn đến mức Cố An cũng tiêu hóa nổi.

 

Ngược ngày hôm , lúc Thanh Âm đến đơn vị, Lâm Lị kéo :

 

, vẫn hỏi cô, bệnh nhân nữ hôm đó ?"

 

Thanh Âm chị đang đến nhà thiết kế Thường Xảo Âm, thế là thật:

 

“Bất kể là trong sách giáo khoa trong lâm sàng đều từng thấy chứng loét miệng nào kỳ lạ như ."

 

“Chuyện vốn dĩ nên xen quá nhiều, nhưng là nhà thiết kế của Viện thiết kế thủ đô, thiên phú, còn là thanh mai trúc mã của cán bộ Thạch..."

 

Ước chừng phận cũng đơn giản, đứa trẻ thể luôn ở trong trường học cơ quan của đại viện tỉnh ủy thì thế hệ cha chú hoặc tổ tiên chắc chắn cũng là cán bộ cao cấp.

 

Thạch sảnh trưởng giữ chữ tín, hứa giúp nhà máy giải quyết vấn đề kinh phí và thiết , nhiều phen thương thảo, tháng cũng tất, nhà máy hưởng lợi nên tự nhiên duy trì mối quan hệ .

 

“Hôm qua giám đốc Lưu còn sẽ phê cho cô mấy ngày công tác, cô tái khám cho cán bộ Thạch một chút, quan tâm đến bệnh nhân nhiều hơn, cứu phúc mà, đúng ?"

 

Thanh Âm thầm nghĩ, nếu vồn vã quá thì ngược .

 

Bệnh tình của Thạch Lỗi nếu tái phát chắc chắn sẽ đến tìm , cô cần vội.

 

Nếu tái phát nữa thì càng là chuyện , cô thật lòng hy vọng mỗi một bệnh nhân từng ch-ữa tr-ị đều thể bình an cả đời, khỏe mạnh.

 

“Được , ở giữa cũng khó xử, bệnh của Thường Xảo Âm sẽ để tâm, nhưng chữa khỏi dám bảo đảm."

 

Người đến thu-ốc còn chẳng bốc, còn trắng trợn sỉ nhục cô mặt bao nhiêu như , thể tìm tái khám nữa.

 

Thanh Âm cô nhất quyết chịu thua, cô nhất định xem thử cái cô ca sĩ giọng cao như con công kiêu ngạo , , nhà thiết kế nữ rốt cuộc là mắc bệnh gì!

 

Nói là , ngay ngày hôm đó về nhà Thanh Âm bắt đầu lục tung thứ tìm sách, cô trí nhớ , chắc chắn rằng trong những quyển sách giáo khoa hiện hành, dù là Trung y Tây y đều trường hợp của Thường Xảo Âm, thì chỉ thể tìm cách từ các thư tịch y học cổ.

 

hiện tại trong tay cô cũng chẳng quyển cổ tịch nào, cùng lắm chỉ Nội Kinh, Thương Hàn nọ, chỉ thể tranh thủ lúc rảnh rỗi đến cửa hàng ký gửi trong thành phố xem .

 

Buổi tối, Cố An cuối cùng cũng về nhà, Thanh Âm cũng vội hỏi tình hình, sống với mấy năm chút ăn ý vẫn .

 

Anh về thực chính là câu trả lời nhất.

 

“Thanh Âm, em sai."

 

Cố An bàn , cúi đầu, suy nghĩ dường như bay xa.

 

“Bằng chứng là do cô giả mạo."

 

“Dương Lục ch-ết ."

 

“Em xem tại như ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-292.html.]

Thanh Âm im lặng, chỉ ba phút xong nội dung ghi âm.

 

Hành động c.ắ.n của Liễu Hồng Mai và Tôn Quang Huy gì bất ngờ, điều bất ngờ là cô chủ mưu trong sự việc của Cố Toàn, đó chẳng yêu của cô , ngay cả khi chia tay thì cũng cần thiết dồn Cố Toàn chỗ ch-ết chứ?

 

“Tôn Quang Huy gặp chuyện đường tìm cả, chuyện cũng đúng ?"

 

“Ừm."

 

“Mặc dù thật giả thế nào, nhưng nhắc đến chuyện phản ứng sang chấn nghiêm trọng, nếu giả vờ thì xác suất cao là thật."

 

Cố An thở dài, “Anh cả ... chuyện giờ còn đối chứng."

 

“Không, từng nghĩ tới, lẽ từ đầu đến cuối cả hề chuyện ?"

 

Bởi vì Cố Toàn bao giờ với nhà chuyện Liễu Hồng Mai từng tìm , cũng từng thể hiện sự áy náy tột độ đối với cô .

 

Theo lời kể của những xung quanh, Cố Toàn là một đàn ông cực kỳ chính trực, nếu bạn gái vì tìm mà gặp bất hạnh như , thể nào dửng dưng .

 

Cộng thêm việc quân đội quản lý nghiêm ngặt, việc huấn luyện thậm chí là địa điểm tác chiến đều là cơ mật cao độ, ngoài địa điểm và thời gian cụ thể, các chiến sĩ cũng thể liên lạc với thế giới bên ngoài, thể thật sự hề về những gì Liễu Hồng Mai trải qua.

 

“Em đang bào chữa cho cả, em chỉ đang đến khả năng thôi."

 

Cố An gật đầu, “Chỉ cần cô chịu chứng, nỗi oan của cả sẽ gột rửa."

 

“Yên tâm , đến nước , lời khai của cô , cô còn giữ lấy tiền đồ và tương lai của con trai thì sẽ thế nào là bỏ tối theo sáng."

 

“Nếu yên tâm thì chúng thể thêm một mồi lửa."

 

“Ý em là ?"

 

Mắt Cố An sáng lên, chỉ thừa thắng xông lên rửa sạch nỗi oan cho trai.

 

“Cô và Tôn Quang Huy đang c.ắ.n , chúng dùng chiêu mượn đao g-iết một nữa, hù dọa cô một chút...

 

“Không cần quá rõ ràng, chiêu thức vốn dĩ là những tên lưu manh nhỏ chơi.

 

Cố An mỉm gật đầu, “Thanh Âm, em thật thông minh."

 

***

 

Ngày hôm là chủ nhật, Thanh Âm quên việc chính của tìm sách.

 

Tiểu Ngư Nhi bây giờ tinh lắm, hễ thấy mà còn quần áo là lập tức chớp mắt chằm chằm, hễ khỏi cửa là dang tay gọi “Mẹ".

 

Tiếng gọi sữa ngọt ngào, cô con gái nhỏ bám đuôi thế thì nào từ chối chứ?

 

Thanh Âm chỉ còn cách địu con bé lên, cục cưng nặng hơn mười cân đúng là nặng thật đấy, từ chiếc máy giặt l.ồ.ng biến thành màn ảo thuật ng-ực vỡ tảng đ-á cũng chỉ mất mười một tháng thôi.

 

Cố An đạp xe chở hai con đến cửa hàng ký gửi, “Tầm ba tiếng nữa đến đón hai con."

 

Đi một đoạn, bỗng nhiên :

 

“Đã đội mũ ?"

 

Lại thêm một đoạn, “Đã mang ô ?"

 

Thanh Âm quẹt quẹt khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của con gái:

 

“Ba con chỉ sợ con nắng thành cá trê đen thôi, con ?"

 

Đối với sự quan tâm hết mực của cha già, con nhóc đó chẳng thèm lấy một cái, bao nhiêu phố, những cửa hàng tạp hóa muôn màu muôn vẻ, mắt con bé xuể !

 

 

Loading...