Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 288

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:29:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh Kiến Quân cũng ở đây ?"

 

Vừa cửa, nụ của Thanh Âm vụt tắt, cô ngờ Cù Kiến Quân mà cũng ở đây.

 

Đại Nha Nhị Nha đều vẻ mấy chào đón , nếu do ông bà ngoại bảo, họ còn chẳng gặp “bố" .

 

Cù Kiến Quân khổ với Thanh Âm, dậy cáo từ:

 

“Mọi chuyện , còn chút việc."

 

Người , bà Lưu thở ngắn thở dài, ông Lưu cũng im lặng gì, kể từ khi chia tay, Cù Kiến Quân chăm chỉ đến thăm con hơn, nhưng hai ông bà già còn giữ thái độ như với nữa.

 

Bây giờ vẫn còn bằng lòng cho đến, đơn thuần là nể mặt là bố của Đại Nha Nhị Nha, nhưng khi hai đứa trẻ ngày càng xa cách với , cái tình thâm cốt nhục còn duy trì bao lâu.

 

Hai ông bà già thở ngắn thở dài ngoài, Thanh Âm đưa thứ mang tới cho Đại Nha:

 

“Đại Nha giúp cô một việc."

 

Thế thế nọ, năm phút , khuôn mặt nhỏ nhắn của Đại Nha đỏ bừng vì phấn khích:

 

“Vâng, con chắc chắn sẽ bắt chước giống hệt luôn."

 

“Không vội, cứ thong thả mà , cái nào bắt chước giống thì bỏ bếp lò đốt , đừng để , ?"

 

“Con , giữ bí mật ạ!"

 

Thanh Âm cũng , chỉ cần lượng mẫu đủ nhiều, trong tay một thiên tài nhỏ như Đại Nha, bắt chước nét chữ của một chẳng khó chút nào.

 

Mà cô sẵn nội dung bức thư , mỗi một chữ sử dụng trong đó đều mẫu sẵn để bắt chước, cô bé chỉ cần “ chép" từng chữ một qua là .

 

Ban đầu Cố An đồng ý kế hoạch , tự tay, kéo Đại Nha , nhưng Thanh Âm ngăn .

 

Một là thời gian cho phép, đợi đến lúc thể bắt chước cái thần thái của nét chữ thì lẽ Liễu Hồng Mai tìm chỗ dựa mới để đổi đời .

 

Hai là cô sẽ cẩn thận, để Đại Nha liên lụy, chuyện cô bé thể bắt chước chữ của khác, hiện tại chỉ .

 

Những ngày tiếp theo, Thanh Âm trong lúc ít những hóng hớt tiếp theo về Liễu Hồng Mai.

 

chuyện quá ồn ào, từ ngõ Hạnh Hoa đến bệnh viện khu vực, đến Thư Cương, đầy nửa ngày gần như cả thành phố Thư đều cả , đầy vài ngày thì cả thành phố đều , thậm chí ngay cả quê nông thôn của Cố cũng phong thanh.

 

“Chuyện cô đây với bác sĩ Trương, y tá Dương rùm beng khó coi ... bây giờ thì , bộ khoa Nội bệnh viện khu vực cùng thỉnh nguyện, bảo là nếu trừng phạt nghiêm khắc cô , thì sẽ nữa."

 

Lời chị Trương chắc là sai.

 

“Cái cô tên Từ Ngọc Hoàn đó còn tìm ngày ngày đến bệnh viện khu vực quấy rối, bệnh viện còn cách nào đành điều chuyển cô đến trạm y tế xa nhất thành phố Thư, các em đoán xem chuyện gì xảy ?"

 

Chị Lý hổ danh là cái loa phóng thanh, những chuyện Thanh Âm ở ngõ Hạnh Hoa, chị đều nắm rõ.

 

“Trong cái trạm y tế đó ít , đều là những đồng nghiệp ở bệnh viện khu vực và Lưu mập hợp mưu đẩy xuống đó đây, bây giờ cô xuống, đúng là 'náo nhiệt' thật!"

 

“Thế cô tìm cách nhờ vả cái ông phó chủ nhiệm gì đó ?

 

Chính là cướp của ..."

 

“Hầy, nhờ vả cái gì mà nhờ vả, Tôn Quang Huy bây giờ còn đang rạch ròi quan hệ với cô kìa, trong cái tổ chức đó, ông chỉ là nhân vật hai, bên nhân vật một luôn đề phòng ông thăng tiến, bên còn nhân vật ba bốn hạ bệ ông , lúc ông lo giữ còn chẳng xong, thời gian mà quản cô ?"

 

Thư Cương giống như một đào nguyên tách biệt với thế giới, nhưng chuyện bên ngoài ít nhiều cũng chút ít.

 

Thanh Âm lặng lẽ lắng , thông tin cũng tương tự như những gì Cố An thăm dò .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-288.html.]

Đang trò chuyện, cửa bỗng nhiên một phụ nữ trẻ .

 

Thanh Âm và chị Trương, chị Lý , dường như đều từng thấy:

 

“Đồng chí việc gì ?"

 

đến tìm Thanh đại phu."

 

Giọng khàn khàn, đáy cổ họng như những hạt cát cọ xát .

 

Người phụ nữ xinh , cũng khí chất, nhưng cũng mang một vẻ kiêu ngạo khiến dám gần.

 

Ánh mắt cô đảo qua bốn năm , vì họ đều mặc áo blouse trắng.

 

“Chào cô, chính là Thanh đại phu."

 

Thanh Âm chỉ chiếc ghế đối diện:

 

“Mời ."

 

Hầu như cùng lúc đó, phụ nữ rút một chiếc khăn tay trắng từ trong túi xách , nhẹ nhàng lau chùi tay mới chạm nắm cửa.

 

Đó là một đôi tay trắng nõn thon dài, còn sơn móng tay màu đỏ, Thanh Âm theo bản năng đôi tay của , móng tay cắt sát thịt, sơn móng tay, vì quanh năm nhanh nên ngón giữa và ngón áp út của bàn tay biến dạng, còn coi là lắm nữa.

 

“Hôm nay cô đến đây là cảm thấy trong khỏe ?"

 

Người phụ nữ một nữa Thanh Âm một cách khách khí, trả lời mà hỏi ngược :

 

“Còn nhớ Thạch Lỗi ?"

 

Hóa tên là Thường Xảo Âm, là tỉnh lỵ, là bạn học cùng lớp từ tiểu học đến trung học với Thạch Lỗi, vốn dĩ Tết các bạn học đều Thạch Lỗi sắp xong , cùng lắm là nửa tháng Tết thôi, bảo thời gian thì đến thăm , coi như gặp mặt bạn cũ cuối.

 

“Lúc đó đang công tác ở Kinh Thành, nhận tin tức ngay lập tức, đợi khi về là mùng tám tháng Giêng, cứ ngỡ chỉ thể đến dự đám tang của Thạch Lỗi, ai ngờ... mà vẫn , chỉ dịch màng phổi tiêu hết mà còn ăn uống , hôm nọ gặp đường, còn tưởng gặp ma nữa."

 

mỉm :

 

“Sau đó trò chuyện mới đều nhờ cô diệu thủ hồi xuân, xoay chuyển tình thế."

 

Cho nên là mộ danh mà đến, nhưng Thanh Âm gặp qua đủ loại bệnh nhân, thể khẳng định ánh mắt và giọng điệu của cô chẳng lấy một chút khen ngợi, mà nhiều hơn là sự hoài nghi.

 

Tuy nhiên, là bệnh nhân, cả phiếu đăng ký khám, thì đối xử công bằng như .

 

Thanh Âm chỉ lo công việc chuyên môn của :

 

“Mạo hỏi một câu, đồng chí cô công việc gì ?"

 

Bởi vì cô phát hiện Thường Xảo Âm tuy giọng khàn khàn, nhưng vị trí và cách phát âm khi dường như chút khác biệt so với bình thường.

 

“Trước đây ở đoàn ca múa nhạc tỉnh, hát giọng nữ cao."

 

Thanh Âm thầm nghĩ bảo , nhưng chữ “ đây" thì chứng tỏ hiện tại cô công việc nữa.

 

“Hiện tại ở viện thiết kế Kinh Thành, là một kiến trúc sư."

 

“Giọng của cô là..."

 

chính là vì chuyện mà đến."

 

Hóa , Thường Xảo Âm khi thi đỗ đoàn ca múa nhạc cách đây vài năm, từng đại diện cho tỉnh Thạch Lan biểu diễn an ủi ở khắp nơi cả nước, vài năm thậm chí còn may mắn chọn đại diện cho Long Quốc nước ngoài biểu diễn, đủ thấy thiên phú và tài hoa của cô cao đến mức nào.

 

oái oăm chính là nước ngoài về năm đó, cái cổ họng của liền mắc một cái tật, cứ hễ đến tiết Đông chí là khàn đặc thành lời, trong miệng cũng mọc nhiều những thứ ..."

 

Loading...