“Những khác thấy tình hình , tìm ở các sân khác đến giúp, ngặt nỗi cửa đám xem náo nhiệt chặn kín, con ruồi cũng chẳng bay lọt.
Thêm nữa là nhà họ Liễu... thôi bỏ , lòng coi như gan phổi lừa, chẳng ai cái b-ia đỡ đ-ạn cả.”
Hai ông bà già nhà họ Liễu thấy , lo cho con gái mà sang mắng c.h.ử.i trong đại viện:
“Còn bảo là cùng một đại viện ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, nó là một lũ nhát ch-ết, lúc dầu sôi lửa bỏng chẳng ai thèm giúp chúng , nhé..."
Mẹ Cố lúc phát huy khí thế hào kiệt của , quát lớn một tiếng:
“Câm miệng!"
Đôi mắt to về phía bọn Từ Ngọc Hoàn:
“Chúng quan tâm các thù oán gì với Liễu Hồng Mai, đ-ánh c.h.ử.i các tự giải quyết, nhưng mà, cái ranh giới cơ bản nhất , đại viện chúng bao nhiêu trẻ con và đàn ông con trai, cái trò lột quần xé áo là , nếu thật sự coi ngõ Hạnh Hoa sân 16 chúng ch-ết hết ?!"
Bà vốn dĩ dáng cao lớn vạm vỡ, dốc hết sức phát âm thanh, thực sự một hiệu quả tỉnh cả .
Người ở sân 16 khích như , đột nhiên cũng một loại vinh dự tập thể vô danh trỗi dậy, đồng thanh phụ họa:
“, dùng những trò hạ lưu đó!"
“Muốn đ-ánh c.h.ử.i các tự giải quyết, đừng loạn ở đại viện chúng ."
Nếu là chuyện nhà khác, ít nhiều gì cũng bênh vực vài câu, đảm bảo trong đại viện xảy xô xát, nhưng nhà họ Liễu, thực sự là... cái gia đình bao nhiêu năm qua tiêu tan hết nhân phẩm , cũng tiêu hao hết lòng của hàng xóm láng giềng .
Mẹ Cố vốn dĩ quản, nhưng cùng là phụ nữ, bà cũng ác cảm với cái trò hở là xé áo lột quần , giữa thanh thiên bạch nhật đúng là sỉ nhục khác.
Sáu bảy phụ nữ thấy thái độ của rõ ràng như , cũng cố chấp đòi lột quần nữa, mà về phía Từ Ngọc Hoàn dẫn đầu:
“Ngọc Hoàn cháu xem thế nào, hôm nay dì hai nhất định giúp cháu trút bỏ cơn giận ."
“Ngọc Hoàn, dì ba cũng sẽ mặt cho cháu."
“Ngọc Hoàn đừng sợ, mợ cả của cháu đây dạng ."
Từ Ngọc Hoàn nhíu mày, ánh mắt chạm ánh mắt của Cố trong trung, đôi bên đều hạng dễ bắt nạt, cũng chút phân vân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-287.html.]
Để mà thì, trút giận chắc chắn là khiến Liễu Hồng Mai bẽ mặt mới đủ trút giận, nhưng...
“Được, hôm nay nể mặt các ông các bà và bà con hàng xóm ở đây, chúng động tay động chân nữa.
Chúng , rêu rao những chiến tích vẻ vang của cô cho cùng ."
Thế là, họ đến, họ .
Thanh Âm , Từ Ngọc Hoàn chắc chắn sẽ đơn giản như , chắc chắn còn hậu chiêu.
Quả nhiên, một đám trẻ con theo ngoài “thăm dò tình hình quân địch", vài phút về báo:
“Họ dán đại tự báo (báo chữ lớn) !"
“Họ dán đại tự báo dọc theo ngõ Hạnh Hoa suốt một đoạn đường!"
“Dán đến tận cửa nhà máy !"
“Lại về hướng bệnh viện khu vực !"
“Họ cứ thấy tường là dán, bảng tin, cửa lớn, cửa văn phòng, cột trụ, thậm chí ngay cả cây cổ thụ cũng tha, những tờ giấy xanh đỏ dán lên, chữ mực đen xì đó là tội trạng của Hải Đào..."
Thanh Âm mỉm , Liễu Hồng Mai chẳng danh tiếng , bây giờ danh tiếng của cô ở ngõ Hạnh Hoa và đơn vị công tác thối hoắc , hơn nữa với tính ghen tuông và lòng báo thù của Từ Ngọc Hoàn, trong nhiều năm tới cô nhất định sẽ dễ dàng buông tha cho Liễu Hồng Mai, hễ là lúc nào liên quan đến thăng tiến, tìm đối tượng ở thời điểm mấu chốt, đều sẽ xuất hiện đúng lúc để phá đám cô .
tất cả đều , Liễu Hồng Mai đáng để đồng cảm.
Dù thì, đan áo len tình yêu cho bạn trai cũ là cô , thư cho bạn trai cũ hỏi han ân cần nhớ những năm tháng ấm áp xưa hòng khơi gợi tình xưa cũng là cô , nửa đêm canh ba gọi điện thoại cho bạn trai cũ cũng là cô , thì bạn gái hiện tại đ-ánh, cũng nên là cô .
Mà chỉ Thanh Âm và Cố An , “quả báo" của Liễu Hồng Mai, đây mới chỉ là bắt đầu.
“Hy vọng..."
Cố An thở dài một tiếng, đặt một nụ hôn lên trán Tiểu Ngư đang ngủ say.
Hy vọng điều gì, Thanh Âm , nhưng họ vẫn thể như , vì cả Cố, họ buộc .
Ngay chiều hôm đó khi tan , Thanh Âm mang theo một bức thư và mấy cuốn vở bài tập thẳng đến nhà họ Lưu.