Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 282
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:29:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đồng Yên thời đó khác hẳn với tám mươi năm .
Khi đó tiền tệ lưu thông thị trường là Pháp tệ, nhưng mất giá nhanh, vật giá leo thang nghiêm trọng và phù phiếm, ngược đồng Yên cứng giá, thậm chí còn giá trị hơn cả đô la Mỹ, ba đô la mới đổi hai Yên.”
1 triệu Yên, tương đương với 1,5 triệu đô la Mỹ!
Mà đó mới chỉ là một khu vực tỉnh Thạch Lan, còn mồ hôi nước mắt vơ vét từ khắp nơi cả nước ngừng vận chuyển về nữa, tuy đó là địa bàn chính của , nhưng gấp đôi lên là chắc chắn.
Ít nhất 3 triệu đô la Mỹ tài sản, đó là khái niệm gì chứ?
Ngay cả khi tính đến yếu tố tăng giá ngần năm, chỉ tính theo giá trị ước tính năm đó, quy đổi đồng Long Quốc cũng gần 6 triệu, mà hiện tại, sản lượng cả năm của cả nhà máy Thép Thư Cương cũng chỉ 2 triệu.
6 triệu đủ để xây dựng một nhà máy thép quy mô lớn hơn!
Chẳng trách đời nhiều đổ xô như , các bài đăng nghiên cứu tung tích tài sản diễn đàn nhiều như lông tơ, thậm chí cư dân mạng đích đến thành phố Thư để tìm kho báu, phát trực tiếp suốt mấy tháng trời.
Tiếp theo, lời của Mã Nhị gia cũng phần nào xác nhận suy đoán :
“Lão thái thái nhớ , Okamura xảo quyệt, tin cái thuyết trung lập v-ĩnh vi-ễn của ngân hàng phương Tây, tiền giấy một xu cũng lấy, cũng mở tài khoản, những đồ cổ tranh ảnh khó bảo quản thì bán là bán, đổi thành vàng miếng cất , vàng bạc châu báu càng thế, chuyên môn tìm thợ các biện pháp chống ăn mòn chống thấm nước, chính là để chuẩn cho việc rời ."
Chiến thắng, đây chính là chiến lợi phẩm của , đường đường chính chính mang về đảo quốc; chiến bại, mang thì mang , mang thì tìm một nơi giấu , đợi hoặc con cháu đời của đến lấy là .
Mà theo các hình ảnh, tư liệu và nhân chứng xác thực thời đó và đời , khối tài sản khổng lồ từng vận chuyển khỏi Long Quốc, thậm chí từng vận chuyển khỏi tỉnh Thạch Lan.
“Người ngoài đều đang đồn đại, ít nhất 3 triệu đô la Mỹ đồ đạc vẫn còn ở trong tỉnh Thạch Lan của chúng ."
“Những năm đầu quân Giải phóng mới thành phố, báo cáo manh mối lên , quân đội và chính quyền địa phương cũng tiến hành nhiều cuộc tìm kiếm, phàm là những nơi kỹ thuật thời đó thể vươn tới về độ sâu và độ rộng, họ đều cố gắng hết sức, nhưng cũng đều thu hoạch gì."
Thanh Âm đau khổ tột cùng, hai tay ôm đầu, một tiếng thở dài dường như dài cả một thế kỷ:
“Trách , đều trách , ngày đó ngăn cản đứa trẻ chạm chiếc bình đó, cẩn thận một chút, , dù biến thành r-ác cũng tìm từ trạm r-ác!"
Vẻ mặt dữ tợn, hối hận đan xen, tình chân ý thiết.
Mã Nhị gia là một đàn ông lực lưỡng cũng mà đành lòng:
“Thôi thôi, cũng chỉ là suy đoán như , hỏi ở cửa hàng ký gửi , bên trong bên ngoài bình hoa chẳng gì đặc biệt cả, chắc là nghĩ sai , mất thì thôi ."
“Thế , tin tức nhất định giữ bí mật, tối nay sẽ tranh thủ lúc trời tối trạm r-ác xem , là... chúng cùng ?"
Mã Nhị gia nghĩ đến cái trạm r-ác thối hoắc như cái nhà vệ sinh là thấy buồn nôn, vội vàng xua tay:
“Thôi, cô cũng đừng chịu khổ như , cũng chỉ đoán bừa thôi."
Thanh Âm kiên định:
“Đó là đồ đạc của chính dân Long Quốc chúng , dù đào sâu ba thước cũng tìm nó!"
“ , cứ nghĩ đến việc những tài sản đều thấm đẫm m-áu của Long Quốc, cả đời lương tâm yên.
Tên quỷ Okamura năm đó tàn bạo đến cực điểm, đầu bếp của bộ tư lệnh chỉ vì sai màu sắc của quả cà chua mà vung d.a.o c.h.é.m ch-ết, ngay cả cả nhà già trẻ và những giúp việc Long Quốc khác trong bếp cũng một ai sống sót."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-282.html.]
Một chuyện nhỏ mà g-iết vô tội, liên lụy cả một đám , ngay cả hôn quân thời cổ đại tru di cửu tộc cũng tàn bạo đến thế.
Điều đúng là giống hệt như phim truyền hình, Okamura Jiro ngoài tham tiền , điều khiến khán giả căm hận thấu xương nhất chính là g-iết vô tội, đôi khi chỉ hoa cỏ trong vườn cũng phát điên vô cớ, c.h.é.m ch-ết công nhân trồng hoa, lúc là thư họa do hào địa phương tặng, một hồi cũng c.h.é.m .
Lúc đó Thanh Âm còn suy đoán, lẽ tâm thần phân liệt?
Tiễn Mã Nhị gia , xác định trong nhà ngoài ngõ đều ai, vội vàng khóa cửa , Thanh Âm từ ngăn tủ sâu nhất lôi chiếc bình hoa đó , hôn chùn chụt ba cái liền.
Mẹ ơi, cô sắp phát tài !
Tuy nhiên, điều khiến cô thất vọng là, bên trong bên ngoài bình hoa đều sờ thấy điểm gì bất thường, là giấu quá sâu, là tay nghề của cô chuyên nghiệp.
quan trọng, đồ vật ở trong tay cô là , dù mất cả đời, cô nhất định cách rõ.
Cô tin chắc rằng, Mã Nhị sốt sắng cái thứ như , tuyệt đối là uẩn khúc.
“Âm Âm, ban ngày ban mặt khóa cửa thế."
Mẹ Cố đeo tạp dề , “Vừa nãy Mã Nhị gì ..."
Thanh Âm những trả lời, còn cứ ngây ngô.
“Hầy, cái đứa , lẽ là ngốc chứ?"
Tất nhiên, cô con dâu quý báu của bà chỉ lóc om sòm , mà bắt đầu từ tối nay còn mắc thêm một cái bệnh —— bới đống r-ác!
Cứ hễ trời tối là xách đèn pin, dẫn theo Thương Lang bới r-ác tìm đồ ăn, khác hỏi thì bảo là mất đồ, đống r-ác ở ngõ tìm mấy ngày thấy còn đến bãi r-ác, đó là một bãi thiêu hủy r-ác lớn, mỗi ngày r-ác sinh hoạt bao nhiêu mà kể.
“Tối nay cùng em."
Khó khăn lắm, bên chỗ Cố An mới thành triệt để việc ở làng Nam Loan, cuối cùng cần tăng ca nữa.
Giờ ngay cả Tiểu Ngư Nhi cũng chuyện bới r-ác , con bé hễ về nhà hỏi , cô nhóc sẽ chỉ về hướng trạm r-ác “a a" kêu, còn chỉ chỉ về hướng chuồng ch.ó.
“Rốt cuộc em tìm cái gì, manh mối gì , để Thương Lang tìm."
Thanh Âm lúc mới nhớ , Thương Lang là ch.ó quân đội từng lập nhiều chiến công, chỉ dựa cái mũi là thể rà mìn, nhưng nghĩ rùm beng như thực chất là diễn kịch cho khác xem:
“Thôi, tối nay một chuyến nữa, em cũng lười diễn ."
Nửa giờ , bên ngoài bãi thiêu hủy r-ác, hai một ch.ó.
Cố An nghi ngờ lỗ tai :
“Em là, tài sản của Okamura Jiro vẫn còn ở trong tỉnh Thạch Lan?"
“Và dựa theo tính cách thận trọng xảo quyệt của Okamura, thể giấu tài sản ở nơi quá xa , chắc chắn là khu vực thường xuyên hoạt động, tức là vùng lân cận thành phố Thư?"
“Mà hiện tại, chiếc bình hoa trong tay em thể chính là manh mối quan trọng để tìm kho báu?"