Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 280
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:05:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thương Lang đến đây một thời gian , khi xác định ăn uống bình thường và chắc chắn sẽ bỏ chạy, Cố An liền tính toán xây cho nó một cái chuồng ch.ó.
Theo lý mà thì nhà máy cho phép tự ý xây dựng thêm, nhưng Thương Lang là ai chứ, đó là một sự tồn tại giống như hùng chiến đấu , dù ăn no cũng để nó ăn ngon ngủ kỹ, nên văn phòng khu phố và nhà máy đặc cách phê duyệt cho phép xây một cái chuồng ch.ó trong phạm vi ba mét vuông ở phía ngoài bếp.”
Gạch và xi măng là do nhà máy cấp, ngói là do lũ trẻ “góp vốn", Cố An đặc biệt chừa một vị trí cửa sổ, ngày mai sẽ đến phòng hậu cần xin phê duyệt một miếng kính là xong.
Thậm chí nền nhà cũng tráng thành tấm xi măng nhẵn nhụi, chỉ cần trải thêm một lớp rơm mềm mại là mùa đông ấm áp mùa hè mát mẻ .
Thương Lang cũng nể mặt, ngay ngắn nghiêm chỉnh, xem xét một lượt đám nhóc tì, cuối cùng hướng về phía nhóc nhất là Tần Tiểu Ngư Nhi mà bộ “nghiêng đầu g-iết".
Thanh Âm thấy tiếng bọn chúng líu lo ríu rít, đúng lúc tâm trạng đang , Cố thế mà còn xách về một miếng thịt ba chỉ nặng tới ba cân, mỡ nhiều nạc ít, lớp mỡ dày đến nỗi ngay cả bì lợn cũng thơm lừng.
“Vẫn là Tiểu Vương , bảo cần mà nó cứ nhất quyết là đặc biệt để dành cho , cảm ơn con chữa khỏi bệnh cho già nhà nó, thấy cũng là miếng thịt ngon nên quyết định mua về luôn."
Thanh Âm gì, tay hạ d.a.o rơi, nhanh ch.óng và điêu luyện tách lớp bì lợn .
Bì lợn dùng hành củ, gừng và r-ượu nấu ăn ướp một lát, cắt thành những dải dài rộng bằng một ngón tay, thêm chút nước tương và đường đỏ ướp tiếp.
Phần thịt còn thì trực tiếp thái thành những lát mỏng, dùng trứng gà, bột mì và một chút mật ong bọc , cho chảo dầu chiên một cái, loáng cái biến thành những miếng thịt chiên xù vàng óng !
Mùi thơm bay ngoài, một đám trẻ con vây quanh cửa bếp, đứa lớn thì hít hà nước mũi, đứa nhỏ thì kiễng chân lên:
“Dì Thanh ơi nhà ăn gì thế ạ?"
Gia đình Thanh Âm đông , cũng tiện cho lũ trẻ ăn thịt, chỉ thể nạo một thìa bột trứng gà ở đáy chậu thịt chiên xù, thả chảo dầu chiên một cái, chia cho mỗi đứa một miếng bột chiên thịt.
Những miếng bột chiên vàng óng ánh cho thật nhiều trứng gà, vị ngọt thanh thanh, bên ngoài giòn bên trong mềm, c.ắ.n một miếng là đầy một miệng dầu, lũ trẻ vui sướng nhảy nhót tưng bừng.
Tiểu Hải Hoa vốn dĩ từ lúc về dám nhà cũng đang nấp ở một bên, Thanh Âm cho cô bé hai miếng bột chiên, cô bé hiểu chuyện nấp cột mà ăn, ăn xong lau miệng thật kỹ, để chút mùi vị nào mới dám về nhà.
“Dì Thanh quá, cháu một bí mật đấy nhé!"
Bà già họ Cố thấy liền lớn:
“Đi chỗ khác chơi , trẻ con thì bí mật gì, chẳng hiểu gì cả."
“Cháu hiểu chứ, cháu hiểu chuyện đấy ạ, cháu còn dắt cháu lên bệnh viện thành phố nữa cơ!"
“Ồ?
Mẹ cháu sắp thăng chức ?"
Bà già họ Cố vẫn tin, trêu cô bé chơi.
“Mẹ cháu hôm đó dắt cháu thăm chú Tôn, chú Tôn còn mua giày da cho cháu, mua giày vải trắng cho trai cháu nữa, lắm luôn ạ!"
Đừng chi, cô bé năng cũng thật lanh lợi.
“Chú Tôn nào thế?"
Tiểu Hải Hoa cũng rõ, chỉ một mực kể những gì :
“Chú Tôn gãy xương, đang ở bệnh viện thành phố, chú Tôn là cán bộ lớn đấy, cháu bảo chỉ cần chú Tôn vui là thể cho nhà cháu sống những ngày ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-280.html.]
Dường như nhận điều gì nên , cô bé lập tức bịt miệng , đôi mắt ngừng liếc về phía tiền viện, nếu cô bé bí mật lớn như thì sẽ đ-ánh ch-ết cô bé mất.
Thanh Âm đưa cho cô bé một miếng bột chiên:
“Về thôi, dì hứng thú với bí mật của cháu , cũng thích ."
Không màng tới chuyện bỏng miệng, Tiểu Hải Hoa vội vàng nhét miếng bột chiên vẫn còn đang chảy dầu miệng, nhảy nhót chạy về nhà.
Vừa cửa Hải Đào túm lấy:
“Mày chuyện của cho ngoài , nếu tao sẽ xé rách mồm mày, đổ phân mồm mày, để lũ dòi bò trong bụng mày."
Tiểu Hải Hoa sợ hãi run rẩy cầm cập.
Còn Thanh Âm, khi ăn cơm xong đến trạm y tế một chuyến, thẳng đến bên cạnh máy điện thoại, một dãy , một lát từ trong ống truyền đến một giọng hoạt bát xinh .
“Hiểu Bình, là đây, Thanh Âm."
“Lâu thế gọi điện cho , còn tưởng quên mất còn bạn chứ."
Thanh Âm trừ, dạo cô bận thật:
“Dạo thời tiết đổi thất thường, lúc nắng lúc mưa, đợi khi nào trời ấm áp hơn một chút, nhất định sẽ dắt Tiểu Ngư Nhi tìm chơi."
“Lần là hỏi xem, chẳng đang ở khoa chấn thương chỉnh hình , khoa của bệnh nhân nào họ Tôn gãy xương ?
Đại loại là cán bộ gì đó, hôm qua còn một phụ nữ tóc ngắn dắt theo một bé gái đến thăm..."
“Cậu đang đến Tôn Quang Huy , là giường do quản lý đây.
Hôm qua đúng là một phụ nữ dắt theo đứa trẻ đến thăm ông , ông còn bảo ngoài mua hai đôi giày trẻ con nữa."
Thanh Âm gọi cuộc điện thoại là đúng , vội vàng hỏi tình hình của Tôn Quang Huy .
“Mình đồng nghiệp trong khoa , Tôn Quang Huy là phó chủ nhiệm Ủy ban Cách mạng của cả thành phố Thư chúng đấy, mấy ngày ông viện mười mấy đợt đến thăm , đồ mang đến tặng sắp xếp đầy cả phòng bệnh ."
Hai năm nay tình hình cách mạng dịu nhiều, Thanh Âm ở trong nhà máy dường như cảm nhận những luồng sóng ngầm , nhưng ở bên ngoài, cách mạng vẫn kết thúc.
Thanh Âm chợt nhớ , trong nguyên tác Liễu Hồng Mai đúng là từng yêu một quyền thế, cho nên Liễu Chí Cường khi cải cách mở cửa dám lén lút ăn đầu cơ trục lợi, kiếm hũ vàng đầu tiên.
Sở dĩ nhớ rõ như là vì khi cách mạng kết thúc, lúc minh oan sai và sửa sai, trực tiếp phán t.ử hình bằng s-úng.
Mấy năm ông tại vị những vơ vét của cải đại , vơ vét tài sản của quần chúng, trục lợi cho riêng , mà còn ép ch-ết hai mạng .
Lúc ông một tay che trời, gia đình nạn nhân dám giận mà dám , nhưng đến lúc thanh toán thì cũng quan hệ cả, tài sản đều là chuyện nhỏ, hai gia đình đó liên thủ kiện ông lên , chứng cứ rành rành, trực tiếp t.ử hình.
Có một tình tiết là Liễu Hồng Mai tiễn ông đoạn đường cuối cùng một ngày tuyết rơi.
Tôn Quang Huy cũng đủ “nhân nghĩa", khi xảy chuyện vì cảm động sự rời bỏ của Liễu Hồng Mai nên để cho cô nhiều thứ, cũng trở thành vốn liếng để chị em nhà họ Liễu phất lên giàu.
Thanh Âm rõ, cái gọi là tình nghĩa chẳng qua chỉ là kết quả của việc cân nhắc lợi hại mà thôi.
Sự “ rời bỏ" đối với Tôn Quang Huy ở kiếp chẳng qua là vì ông vẫn còn lợi để lợi dụng, mà khi tiễn đoạn đường cuối cùng trong gió tuyết xong, cô cũng nhanh ch.óng ngay một đối tượng chất lượng mới.
Thậm chí Thanh Âm còn lờ mờ cảm nhận , trong nguyên tác, Liễu Hồng Mai thấy tình hình cách mạng thì rời bỏ Tôn Quang Huy, chỉ là Liễu Chí Cường vẫn lấy “đồ" của ông nên luôn lời ý an ủi cô hãy đợi thêm chút nữa, đợi thêm chút nữa.