Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:08:39
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lâm Lợi nghẹn lời.”

 

Thanh Âm cho bà cơ hội để chữa cháy.

 

Nói thật lòng cô nhịn Lâm Lợi lâu lắm , nếu cô việc đến nơi đến chốn nêu tên phê bình thì cô cam tâm tình nguyện chịu đựng, nhưng rõ ràng cô đang hẳn hoi, chỉ vì loáng thoáng hai câu chuyện phiếm, từ đầu đến cuối từng mở miệng truyền bá gì mà chụp mũ, Thanh tổng cũng quả hồng mềm.

 

“Từ nhỏ theo cha học y, lâm sàng nhiều năm, lúc nào cũng ghi nhớ lời dạy 'việc thể nghiêm, phận thể xét', lãnh tụ cũng từng 'đảng viên là tấm gương về việc cầu thị từ thực tế, là tấm gương tầm xa trông rộng', Chủ nhiệm Lâm dựa mà đưa kết luận đó, nhưng hy vọng bà với tư cách là một lãnh đạo đủ tư cách, năng hành sự cầu thị từ thực tế."

 

Bình thường Lâm Lợi giỏi nhất là dùng đại đạo lý để đè , ngờ cô nhóc trông vô hại còn giỏi đạo lý hơn cả bà , còn câu nào câu nấy đều đúng trọng tâm, khiến bà thể phản bác , khéo bà còn cô chụp cho cái mũ “đảng viên đủ tư cách"...

 

Đây thực sự là cô bé nuông chiều quá mức mà chị họ Lâm Tố Phấn ?

 

Thanh Âm cũng kéo những khác xuống nước, để một câu như về chỗ của sách.

 

Lâm Lợi đó một lúc, mãi mà chẳng nghĩ cách nào để phản bác, chỉ đành đen mặt rời .

 

“Tiểu Thanh em giỏi thật đấy, thế mà dám bật !"

 

“Em đúng là của phòng y tế chúng đấy."

 

Chị Lý giơ ngón tay cái lên.

 

Thanh Âm chỉ thản nhiên mỉm , lên tiếng.

 

Tuy ba cô y tá là họ hàng xa gần của Lâm Lợi, nhưng vì bà lúc nào cũng bày cái bộ mặt như giám thị nên đều thích bà , bình thường cũng ít lưng bà .

 

họ là chuyện của họ, cô thì thể, cô và họ rốt cuộc vẫn là giống .

 

Đừng cái phòng y tế bé tẹo chỉ năm , quan hệ bên trong phức tạp lắm.

 

Tuy nhiên, so với các khoa lâm sàng mà cô từng ở kiếp , đây chỉ là chuyện vặt vãnh.

 

ở đây những mối quan hệ lợi ích tính bằng đơn vị vạn, cũng quan hệ bác sĩ - bệnh nhân phức tạp.

 

So với việc băng mỏng ở lâm sàng, thì việc đấu khẩu thực sự là nhẹ nhàng vô cùng.

 

Sự bực bội của Lâm Lợi vẫn kết thúc, bà định bụng gặp chị họ hỏi cho kỹ, Thanh Âm giống như những gì chị , nào ngờ đến cửa văn phòng thì thấy một nhóm đang về phía bên , dẫn đầu chính là chủ nhiệm văn phòng nhà máy, lưng cúi xuống gần chín mươi độ, miệng toe toét như hoa cúc, nhưng phía tiếp lời ông , mấy lạ mặt đó chỉ chuyện với Phó xưởng trưởng Lưu.

 

Đoán chừng là lãnh đạo ở đến thị sát.

 

Lâm Lợi cũng hạng giỏi luồn cúi, thích xán gần, đang định phòng thì bỗng nhiên chủ nhiệm văn phòng thấy:

 

“Ái chà, khéo quá, Chủ nhiệm Lâm!"

 

“Sáng nay bà thấy tiếng chim khách kêu ?

 

Khoa của các bà chuyện đại hỉ đấy!"

 

Lâm Lợi đầy đầu vạch đen, thầm nghĩ hỉ cái rắm, bà Thanh Âm chọc tức một trận đây .

 

“Bác sĩ Tiểu Thanh của khoa các bà ?

 

Mau mời cô đây !"

 

Lâm Lợi suýt nữa thì c.h.ử.i thề, bà còn mời Thanh Âm ?

 

lầm chứ?

 

Tuy nhiên, chủ nhiệm văn phòng nhanh chân chạy đến cửa phòng y tá, “mời" “bác sĩ Tiểu Thanh" ngoài .

 

Thanh Âm còn mờ mịt hơn cả Lâm Lợi, ba Lý, Trương, Dương càng ngây , họ tưởng Lâm Lợi đấu khẩu nên gọi cứu binh đấy!

 

“Tiểu Thanh em đừng kích động, của văn phòng nhà máy hỏi gì em cứ nấy là ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-28.html.]

đấy, bọn chị thể chứng cho em, em đừng sợ."

 

“Vị chính là bác sĩ Tiểu Thanh, thực sự là hùng xuất thiếu niên, hổ phụ sinh khuyển nữ mà!"

 

Thanh Âm:

 

“?"

 

“Cô mới bao lâu giúp phòng y tế chúng nhận bức trướng cảm tạ đầu tiên từ đến nay, thực sự là rạng danh phòng y tế chúng quá !"

 

Thanh Âm lúc mới sang đám lạ mặt cách đó xa, đương nhiên cũng lạ, trong đó cô còn nhận Lý Tu Năng nữa.

 

Lúc Lý Tu Năng đang một phụ nữ trung niên xinh bảo dưỡng dìu, tay còn bưng một bức trướng cảm tạ màu đỏ.

 

Đứng cùng Phó xưởng trưởng Lưu là mấy vị lãnh đạo trung niên đầu chải ngược, chỉ thấy một trong đó trông giống Lý Tu Năng đến năm sáu phần bước tới, nắm c.h.ặ.t lấy tay Thanh Âm, lắc mạnh mấy cái:

 

“Cảm ơn bác sĩ Thanh, mặt cho cả gia đình cảm ơn cô."

 

Lâm Lợi:

 

“?"

 

lầm chứ?

 

Lý, Trương, Dương:

 

“?"

 

Bé Thanh Âm xem bệnh thật ?

 

Những khác thì mồm năm miệng mười, rõ đầu đuôi câu chuyện.

 

“May mà cô nhắc nhở kịp thời, Tu Năng mới thể phát hiện sớm, phẫu thuật kịp thời.

 

Bác sĩ nếu chậm vài ngày nữa, khối u mà vỡ thì sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng."

 

“Cảm ơn cô nhé bác sĩ Thanh."

 

Mẹ Lý cũng tiến lên bắt tay cô, tuy trong lòng vô cùng kinh ngạc về sự trẻ tuổi của cô, nhưng Lý Tu Năng cô chính là con gái của đại bác sĩ Thanh lão tiền bối lừng lẫy một thời, thì hình như lý.

 

, Trung y là một kỹ thuật thực dụng coi trọng sự kế thừa, theo thầy sớm, lâm sàng sớm thì thể thành tài sớm.

 

Bây giờ việc tặng trướng giống như đời , nhà bệnh nhân đưa một cái là xong.

 

Nhà họ Lý chỉ huy động cả gia đình, mà còn trực tiếp mời cả lãnh đạo của Ban tổ chức quận đến.

 

Dưới sự chứng kiến của , đốt pháo, lãnh đạo phát biểu, cuối cùng mới sự chú ý của đám đông mà treo bức trướng lên.

 

Mức độ long trọng khiến Thanh Âm cũng tặc lưỡi.

 

Chẳng trách ngày xưa ông nội tặng trướng là sự khẳng định lớn nhất đối với thầy thu-ốc, lúc đó cô luôn cảm thấy giống lắm, dù trướng của thời đại đó chỉ cần bỏ chút tiền là thể in một tấm ở cửa hàng in ấn, thậm chí những gã thầy lang băm còn thể l-àm gi-ả, tự tặng cho để tạo vẻ ngoài y thuật cao siêu.

 

Bức trướng của thời đại , hàm lượng vàng thực sự là cao ——

 

Vốn dĩ, Thanh Âm nhận mức lương bậc 17 thứ hai từ lên của nhà máy, vì bức trướng , khoa nhân sự của nhà máy trực tiếp phá lệ tăng cho cô một bậc, tăng lên mức lương thực tập sinh trung cấp là 37 tệ, còn cao hơn cả Thanh Tuệ Tuệ sáu năm.

 

Nhà máy còn hứa hẹn sẽ rút ngắn thời hạn thực tập của cô, chỉ cần đủ nửa năm là thể tăng thêm một bậc nữa, lương chính thức của trung cấp là tận bốn mươi hai tệ rưỡi!

 

Sức mạnh của bức trướng thật lớn, lớn đến mức chuyện xảy buổi sáng thì buổi chiều truyền đến ngõ Hạnh Hoa, bác Cố còn đích đến nhà hỏi Thanh Âm.

 

Ngay cả những hàng xóm trong đại viện, ánh mắt Thanh Âm cũng khác .

 

Theo lời của , Thanh Dương ở phòng y tế cả đời cũng chẳng nhận lấy một bức trướng nào, em gái mới bao lâu nhận , còn do đích Ban tổ chức quận đem đến, còn đến mức nào nữa?

 

 

Loading...