Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 273
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:05:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vừa giơ tay định lấy, con Thương Lang vốn đang sa sút tinh thần hề lên tiếng đột nhiên khịt khịt mũi, hai tai dựng , trừng mắt Phúc Bảo đầy hung dữ.
Cố An định “ ", thì miệng nó thò qua khe hở của hàng rào sắt, c.ắ.n c.h.ặ.t lấy ống quần của Phúc Bảo.”
Sự biến đổi đột ngột khiến sợ hãi chạy tán loạn, Phúc Bảo cũng dọa cho oa oa.
Cố An vội vàng bóp hàm của Thương Lang, nó c.ắ.n bà Đại Triệu cũng là bóp như để mở miệng nó .
con Thương Lang hôm nay lạ, nó những nhả mà còn c.ắ.n c.h.ặ.t hơn, từng bước một lùi về phía , cố gắng kéo Phúc Bảo khỏi hàng rào.
Cố An thấy cách nào cạy miệng nó , chỉ đành an ủi Phúc Bảo:
“Đừng sợ, nó c.ắ.n thật , chỉ là thích mùi hương cháu thôi."
Phúc Bảo lúc mới chú ý thấy, răng của con ch.ó sói lớn quả thực chạm thịt cô bé, chỉ luôn c.ắ.n c.h.ặ.t lấy ống quần, thế là còn oa oa nữa, nhưng vẫn sợ hãi sụt sùi nhỏ lệ.
Cố An nghĩ thêm mấy cách nữa nhưng vẫn khiến Thương Lang nhả miệng , thực sự c.h.ử.i thề một câu, nhưng vì trẻ con nên đành nhịn xuống.
Anh từng nuôi ch.ó, nhưng mấy cách thông thường để bắt nó há miệng mà đều tác dụng, hơn nữa cũng phát hiện , Thương Lang lúc khác hẳn ngày thường.
Ngày thường tuy nó cũng hung dữ, thích lũ trẻ trong đại viện, nhưng nó chỉ hung dữ ngoài mặt, còn hiện tại rõ ràng thể thấy một loại hận ý trong mắt nó, giống như lúc nó đang c.ắ.n kẻ thù g-iết cha .
Cố An khựng một chút, xổm xuống hỏi Phúc Bảo:
“Phúc Bảo từng thấy con ch.ó lớn ?"
Phúc Bảo suy nghĩ một chút, thế mà gật đầu:
“Thấy ạ."
“Thấy ở ?"
“Hôm đó cháu ở trong làng, ở chỗ việc trong làng , thầy Vương cháu vụng về, đuổi cháu ngoài, cháu chơi ở bên ngoài, cháu thấy con ch.ó lớn theo một trai, trai đó ừm, là một chú Giải phóng quân đấy ạ!"
Đừng chi, Thanh Âm thực sự sai, Phúc Bảo ngốc thật, chỉ là tâm tính đơn thuần, phòng khác mà thôi, nhiều chuyện cô bé đều thể rõ ràng.
Cố An gật đầu, khen cô bé hai câu, vội vàng từ trong ba lô lấy mấy tấm ảnh chuẩn sẵn:
“Có chú ?"
“Không ạ."
“Vậy còn chú ?"
“Cũng ạ."
Cố An lấy ảnh của huấn luyện , Phúc Bảo lập tức gật đầu:
“Chính là chú ạ!"
Nếu cô bé dối, điều đó nghĩa là Thương Lang từng theo chiến sĩ hy sinh đến thôn Nam Loan, mà theo , chiến sĩ đó thích gì ở thôn Nam Loan cả.
“Vậy cháu còn nhớ chú Giải phóng quân đang gì ?"
Viện trưởng Lý Phúc sai, ai cũng bảo Phúc Bảo ngốc, nhưng trí nhớ của Phúc Bảo , chuyện từ lâu đều thể nhớ rõ mồn một:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-273.html.]
“Chú gì cả, chú dắt con ch.ó lớn từ nơi xa tìm đến đây, là đang tìm cái gì, cháu thấy thầy Vương chuyện với chú , thầy Vương còn đưa thu-ốc l-á cho chú , nhưng chú lấy, đó chú , thầy Vương liền mắng chú là quân khốn kiếp, bảo là nổ ch-ết chú ..."
Phúc Bảo vẫn đang kể về tất cả những hình ảnh cô bé thấy ngày hôm đó, nhưng Cố An hiểu rõ, hôm nay đến đây là đúng , “thầy Vương" hẳn là cần tìm.
Nói đến đây, Thương Lang dường như cũng hiểu , lặng lẽ nhả miệng , còn l-iếm l-iếm cổ chân lạnh đến đỏ ửng lộ bên ngoài của Phúc Bảo, đây là cách nó bày tỏ thiện ý và lòng cảm ơn.
Sau đó nó đến húc húc Cố An, hiệu bảo Cố An mau .
Cố An dám chậm trễ, khi dặn dặn Phúc Bảo rằng chuyện ngày hôm nay và chuyện thấy ở thôn Nam Loan ngày đó với bất kỳ ai, nếu sẽ mách bố Lý, để bố Lý phê bình cô bé.
Rõ ràng cô bé thích và để ý đến cái của bố Lý, cô bé lập tức ngoan ngoãn gật đầu.
May mắn , lũ trẻ đó đều dọa chạy mất , ở xa, hạ thấp giọng chuyện, bọn chúng cũng rõ và Phúc Bảo gì, từ xa cứ như Phúc Bảo ch.ó c.ắ.n, còn đang giải cứu và an ủi cô bé.
Một một ch.ó rời lâu, quả nhiên ở đằng xa một chiếc xe đạp tới, một đàn ông trẻ tuổi ở cổng gọi đám trẻ tập hợp, hôm nay đến thôn Nam Loan việc, xong sẽ kẹo ăn, đám trẻ hớn hở chạy .
Chỉ Phúc Bảo vẫn ở bên trong cổng sắt, theo bọn họ với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.
Cố An thực xa, nấp trong chỗ tối quan sát, xem cái gọi là “thầy Vương" trông như thế nào, nhân tiện ghi nhớ địa hình xung quanh viện phúc lợi lòng, thậm chí còn bám theo đến gần thôn Nam Loan, nhưng rõ tình hình bên trong thế nào, dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ quan sát từ xa.
Mà cảm xúc của Thương Lang khi đến gần thôn Nam Loan càng đạt đến đỉnh điểm của sự phẫn nộ, nó giống như một con sói dữ, chằm chằm ngôi làng , nhưng trong cổ họng phát một chút âm thanh nào, đây là biểu hiện của bầy sói khi chuẩn tấn công.
Cố An càng thêm khẳng định, ngôi làng vấn đề, và là vấn đề lớn.
Đợi mãi cho đến khi màn đêm buông xuống, Cố An thấy lũ trẻ trở về viện phúc lợi, “thầy Vương" ở đầu làng chuyện với nào đó, đó lượt đưa các loại chuỗi hạt và đồ chơi do lũ trẻ lên một chiếc xe tải nhỏ, Cố An tiếp tục bám theo chiếc xe tải.
Khả năng đêm của Thương Lang mạnh, cần bật đèn pin, Cố An chỉ cần theo nó là giẫm cái hố nào, vấp hòn đ-á nào, ngay cả cỏ dại cũng né .
Đi mãi mãi, chiếc xe đến một nhà xưởng bỏ hoang, cửa nhà xưởng thế mà còn canh gác.
Cố An gần như mai phục trong gió lạnh suốt cả đêm, nắm rõ tình hình ca, bấy giờ mới vượt đường xa về nhà.
Anh về, Thanh Âm thực cũng ngủ yên, hễ động tĩnh gì là đoán xem về , cộng thêm Tiểu Ngư Nhi đạp chăn , một đêm đắp cho con mấy , thể nào ngủ sâu .
Lúc thấy tiếng động ở cửa, cô vội vàng hỏi nhỏ:
“Cố An?"
“Ừ."
Thanh Âm thở phào, vội vàng bật đèn cho sáng:
“Sao giờ mới về, cả nhà lo ch-ết ."
Cố An cởi áo khoác, rửa mặt qua loa leo lên giường sưởi:
“Không , chừng mực."
Thanh Âm thấy thần sắc thong dong, cũng thương:
“Thế nào ?"
“Bệnh của Phúc Bảo thì rõ lắm, nhưng... em bảo cô tránh xa cái ông thầy dạy tên Vương một chút."
Thanh Âm còn hỏi thêm, ngáy khò khò ngủ , thật, vô tư như thế, thì lo hão!