Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 272

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:05:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sao thế Ngư Nhi?”

 

“A a!”

 

Con bé chỉ chỗ Thương Lang vẫn thường ngủ.

 

“Con Thương Lang , Thương Lang bố dắt ngoài , lát nữa sẽ về thôi.”

 

Tiểu Ngư Nhi lúc mới thở phào nhẹ nhõm, bộ dạng như lớn ôm lấy bụng, y y nha nha gì đó, cứ mong ngóng bố mau về để dắt chú ch.ó của con bé về.

 

Trong nhà nuôi ch.ó nuôi bồ câu, việc dọn dẹp vệ sinh hằng ngày đúng là một công trình lớn, Thanh Âm thực sự ở trong một ngôi nhà lớn, phiền đến ai và cũng ai phiền.

 

Gần đây Liễu Diệu Tổ , đúng là Cố tức đến nổ phổi, cái thằng nhóc học cái tính vô lý đùng đùng, hễ thấy đồ là vồ lấy, là cướp lấy, con Tiểu Bạch đang ngủ ngon lành ở góc tường mà nó dám xông túm một cái, lông của Tiểu Bạch vặt trụi một mảng, bà tức, mà Tiểu Bạch còn tức hơn, đuổi theo nó mổ cho một trận tơi bời.

 

Liễu lão thái mà còn vác mặt đến gây sự, bảo là sẽ lên văn phòng đường phố tố cáo nhà họ, bảo nhà họ nuôi bồ câu hại , nuôi ch.ó cũng là một mầm họa, c.ắ.n .

 

“Nhà An t.ử nuôi bao lâu nay thấy Tiểu Bạch mổ ai , chỉ tại cái thằng Diệu Tổ nhà bà tay chân táy máy, chẳng là tự chuốc lấy họa ?”

 

đấy, đứa trẻ nhà ai như cái thằng , vệ sinh cũng lật lên xem một cái mới chịu.”

 

Liễu lão thái tức điên lên nhưng chẳng ai thèm để ý đến bà , đây còn nghĩ Liễu Hồng Mai tìm yêu sĩ quan nên còn nhường nhịn bà một chút, bây giờ chuyện đó hỏng thì ai còn nhường bà nữa chứ?

 

Liễu lão thái định c.h.ử.i bới ầm ĩ nhưng một miệng địch nổi nhiều miệng, bèn sang c.h.ử.i rủa nhà họ Cố, bảo họ cố tình dạy bồ câu đến mổ Diệu Tổ nhà bà, là vì ghen tị Diệu Tổ là con trai, còn nhà họ thì sinh cái đứa “cái vòi”, bây giờ ghen ăn tức ở chứ gì?

 

Bà đại bá họ Cố nổi trận lôi đình:

 

“Bà còn nữa, còn nữa tin nuôi một con rắn ?”

 

Thế là xong, Liễu lão thái im bặt, bà đại bá vốn là bắt rắn gia truyền, bà mà nuôi rắn thật thì cái đại viện đừng hòng ngày yên , nếu một ngày nào đó bà nổi cơn ác ý mà bắt một con rắn độc ném nhà họ Liễu thì cả nhà họ coi như tong.

 

Thấy , bản Liễu lão thái là hạng gì thì sẽ nghĩ khác cũng xa hẹp hòi như .

 

Tuy nhiên, đối với kiểu khẩu chiến thì cũng quen , Liễu lão thái thời trẻ cũng như , nếu thì bà cũng chẳng để lỡ dở thành thanh niên quá lứa nhỡ thì như , đức tính của bà nên mặc cho bà lóc om sòm, coi như thấy gì.

 

Ở một phía khác, Cố An dắt theo Thương Lang đến khu vực Nam Loan, hôm nay đặc biệt cải trang trông giống như một ở quê lên thăm , ngay cả Thương Lang cũng ngụy trang qua, nếu ngẩng đầu thì ai nhận đó là sói.

 

Một một ch.ó đến cổng viện phúc lợi, ở cổng thậm chí còn chẳng bảo vệ vì đang dịp Tết nhân viên cũng nghỉ ngơi, chỉ một đám trẻ con cánh cổng sắt ríu rít trò chuyện.

 

Cố An cố ý tới hỏi lũ trẻ xem gần đây làng Nam Loan .

 

“Có ạ, ở bên kìa, thầy Vương còn dắt chúng cháu qua đó đấy.”

 

Một bé lớn hơn một chút .

 

“Vậy trong làng đó gia đình nào họ Long ?”

 

Lũ trẻ lắc đầu:

 

“Cái chúng cháu , chúng cháu chỉ đến đó việc thôi chứ bên trong những ai.”

 

Cố An thấy tò mò, hỏi chúng việc gì.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-272.html.]

Trẻ con ở viện phúc lợi đúng là đáng thương thực sự, nếu học thì ít nhất còn tiếp xúc với thế giới bên ngoài, nhưng bây giờ đến giáo viên cũng là giáo viên dạy chuyên biệt, ăn ngủ học hành đều ở trong viện phúc lợi, ít cơ hội bước chân khỏi cổng lớn.

 

Tất nhiên là cưỡng chế, chúng ngoài cũng thôi, nhưng lũ trẻ nhát gan, viện phúc lợi chính là nhà của chúng, ai rời khỏi nhà chứ?

 

“Chúng cháu đến đó giúp xâu chuỗi hạt, đồ chơi, mỗi xong là sẽ cho kẹo ăn đấy ạ!”

 

Một bé nhanh nhảu , đối với trai bảnh bao chủ động bắt chuyện lũ trẻ khá cảm tình.

 

“Suỵt... .”

 

Có đứa trẻ nhắc nhở, một đứa khác bảo:

 

“Thầy Vương dặn , nếu để viện trưởng Lý thì thầy sẽ cho chúng nữa .”

 

Cả lũ im bặt ngay lập tức.

 

Cố An xong cảm thấy gì đó , bèn vội vàng :

 

“Anh của viện phúc lợi , cũng , chỉ đến thăm thôi, lát nữa là về quê .”

 

Cậu bé lúc đầu nghĩ cũng đúng nên dạn dĩ hẳn lên:

 

“Vậy giữ bí mật cho bọn cháu nhé.”

 

“Ừ, giữ bí mật cho.”

 

Thế là lũ trẻ tranh kể về việc “việc vặt” ở làng Nam Loan, chuyện cũng gì phức tạp, chính là “thầy Vương” dắt chúng mấy việc như xâu chuỗi hạt, đồ chơi để kiếm thêm chút thu nhập, nhưng việc giấu viện trưởng Lý Phúc, cũng nghĩa là thành quả lao động của lũ trẻ đưa sổ sách của viện phúc lợi mà đều thầy Vương và tổ chức việc chiếm đoạt hết.

 

Lũ trẻ còn chìa những bàn tay nhỏ xíu cho Cố An xem, khi là trong giờ học, khi là giờ học, gần đây nghỉ đông nên nhiều hơn, việc trong căn phòng tối tăm, ánh sáng , tay trầy xước ít chỗ, mà theo lời Thanh Âm thì điều thực chất gây hại nhất cho thị lực của chúng.

 

Cố An nhận ít nhất là một phần ba trẻ ở đây đều nheo mắt mới , lúc đầu cứ ngỡ là do bẩm sinh chúng thị lực kém, bây giờ thì hiểu ngay.

 

Nhìn đôi bàn tay nứt nẻ, thậm chí là biến dạng của chúng, Cố An thầm c.h.ử.i rủa:

 

“Cái tên thầy Vương , mang danh là thầy giáo mà chẳng gì, thật là hổ thẹn với nghề nghiệp.”

 

“Vậy còn bé gái thì ?

 

Con bé việc , tại tay con bé thương?”

 

Cố An chỉ Phúc Bảo đang bên ngoài đám đông, đặc điểm của Phúc Bảo quá rõ ràng nên nhận ngay.

 

“Phúc Bảo ạ, Phúc Bảo là đồ ngốc, con bé việc !”

 

ạ, Phúc Bảo ngốc lắm, khéo tay như bọn cháu , chỉ những đứa trẻ thông minh mới làng Nam Loan việc thôi!”

 

Cố An Phúc Bảo cô đơn bên ngoài đám đông mà thấy mủi lòng, lấy từ trong túi một nắm nhân quả óc ch.ó, vẫy vẫy tay gọi con bé.

 

Tiểu Ngư Nhi điểm giống , thích ăn nhân quả óc ch.ó, dùng mấy cái răng sữa trắng tinh nhai “rắc rắc”, nhưng Thanh Âm sợ con bé hóc nên cho ăn quá nhiều và miếng to, đây là những mẩu mà đêm qua khi ngủ con bé nhét túi bố, định bụng hôm nay sẽ (lén lút) ăn tiếp.

 

Phúc Bảo sợ lạ nhưng nhanh đồ ăn ngon thu hút, chẳng hề tỏ ngại ngùng mà chạy :

 

“Cháu cảm ơn chú ạ!”

 

Loading...