Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 270
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:05:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô nhận lấy giấy tờ, kiểm tra kỹ lưỡng, thẻ công tác dấu nổi, cái khó l-àm gi-ả, còn giấy giới thiệu thì khó hơn.
Thế là Thanh Âm hỏi về bệnh tình mà bắt đầu trò chuyện đông tây nam bắc về viện phúc lợi với ông , nhân cơ hội để dò xét thực hư.”
Viện phúc lợi Nam Loan đúng như tên gọi, ở một vùng vịnh xa về phía nam thành phố Thư, thể coi là vùng ngoại ô.
Ban đầu nơi do các giáo sĩ nước ngoài dùng tiền của Long Quốc xây dựng nên, khi họ rời , quân Nhật đến và xây dựng bộ tư lệnh ở gần đó, nơi trở thành nhà tù tạm thời giam giữ nhiều nghĩa sĩ kháng Nhật, ít nghĩa sĩ hy sinh lưỡi đao của quân Nhật, ban đêm thường tiếng và tiếng than vãn...
Thanh Âm cũng là tình cờ Mao Hiểu Bình kể .
Sau khi giải phóng, thứ đều cần khôi phục, điều kiện còn hạn chế, chính quyền địa phương đành cho sửa sang nơi đó, khôi phục chức năng xã hội là thu nhận và nuôi dưỡng trẻ em của viện phúc lợi như đây.
“Hiện tại chúng tổng cộng 156 đứa trẻ, trong đó 46 bé trai và 120 bé gái.
Đa các bé gái đều khá khỏe mạnh, còn các bé trai thì... sức khỏe cho lắm.”
Lý Phúc , để lộ một biểu cảm đau lòng và phức tạp, cuối cùng Phúc Bảo đang cạnh bên.
Bé gái tên là Phúc Bảo, là đứa trẻ nhặt ở cổng viện phúc lợi, lúc nhặt năm tuổi , trong tay tự cầm một mẩu giấy, ngoan ngoãn đợi ở cổng lớn, bảo là bà nội để em ở đây để mua kẹo cho em.
mãi cho đến tối ngày thứ hai, “bà nội” của em vẫn xuất hiện, nhân viên viện phúc lợi còn gì mà hiểu nữa, rõ ràng là cố tình vứt bỏ ở đây mà!
Lý Phúc thở dài:
“Con bé rõ tên , bèn đặt tên cho con là Phúc Bảo, ba năm cũng chẳng ai đến tìm.”
Lúc đó mẩu giấy nguệch ngoạc tuổi và ngày tháng năm sinh của em, vì trí tuệ bất thường, là con gái nên gia đình nuôi nổi, hy vọng chính phủ thể cho em một miếng cơm ăn.
Năm tuổi, ký ức về cha mà bỏ rơi như , Thanh Âm thấy xót xa trong lòng.
Không dám tưởng tượng nếu Tiểu Ngư nhà cô lên năm tuổi mà bỏ rơi, chắc cô sẽ ý định g-iết mất, , cô chỉ g-iết , cô sẽ bắt cả thế giới hủy diệt theo.
Nói đến đây, Phúc Bảo nghiêng đầu Lý Phúc, Thanh Âm, chạy đến ôm lấy cánh tay Lý Phúc:
“Bố Lý đừng buồn, Phúc Bảo vui lắm nha.”
Lần Lý Phúc đẩy em nữa, mà gượng gạo với Thanh Âm:
“Đứa nhỏ lương thiện lắm, trí nhớ , chuyện với con từ mấy tháng con cũng thể nhớ , ai cũng bảo con ngốc, đó là bậy, thấy con chỉ là đầu óc thẳng, vòng vo, cũng chẳng lòng phòng ai cả.”
Nghe giọng điệu thì thấy thương yêu nhiều hơn.
Thanh Âm nghĩ bèn cố ý hỏi em mấy phép tính cộng trừ đơn giản, ai dè Phúc Bảo thật sự trả lời !
Nếu gặp câu nào thì em xòe ngón tay đếm, ngón tay đủ dùng là em cuống lên:
“Bố Lý ơi bây giờ, đủ , đủ .”
“Không , đủ thì chúng đếm nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-270.html.]
“ mà, nhưng mà thầy Vương sẽ giận, sẽ đ-ánh lòng bàn tay Phúc Bảo đó.”
“Đừng lo, bố phê bình thầy Vương nghiêm khắc , thầy sẽ đ-ánh các con nữa , các con mà đ-ánh thì nhất định nhớ ngay với bố nha.”
Phúc Bảo lập tức tươi rạng rỡ:
“Bố Lý , thầy Vương !”
Thanh Âm lúc mới , hóa Phúc Bảo học, trẻ em ở viện phúc lợi ít nhiều đều vấn đề nên khó theo kịp chương trình ở các trường học bình thường, hơn nữa khu vực Nam Loan đó cũng xa trường học, xe buýt công cộng nên viện phúc lợi xin cấp tìm cho một giáo viên dạy chuyên biệt, phân biệt tuổi tác và cấp học, chỉ dạy chung một kiến thức cơ bản về văn hóa và toán học.
Còn Phúc Bảo, vì mới tám tuổi mà ng-ực phát triển to bất thường nên ở trong lớp thường xuyên lũ trẻ trêu chọc và chế giễu, còn đặt cho nhiều biệt danh khó .
Em tuy còn nhỏ nhưng là ngốc thật, em phân biệt là thiện ý, là ác ý của nên buồn bã và lóc nhiều , mãi cho đến khi viện trưởng Lý kiểm tra phòng ban đêm mới phát hiện , hỏi han mãi em mới .
“Những đứa trẻ đặt biệt danh và chế giễu em, phê bình nghiêm khắc , nhưng là đàn ông, một chuyện cũng giải thích rõ ràng , đành bảo là đưa em bệnh viện để nhờ bác sĩ nữ giải thích cho, nhưng đến bệnh viện thì bảo tình trạng bình thường, giống như là bệnh , vay tiền đưa em lên bệnh viện thành phố.”
Thanh Âm ng-ực của Phúc Bảo, đúng là to một cách bất thường, đạt đến kích cỡ của phụ nữ trưởng thành , ngay cả ở những bé gái mười ba mười bốn tuổi cũng hiếm thấy, huống hồ em mới tám tuổi...
“ , tuổi của Phúc Bảo, các chắc chắn là mới tám tuổi ?”
Liệu khi nào tuổi nhầm , thực chất tuổi sinh lý của em lớn hơn tám tuổi, chỉ là vóc dáng thấp bé thôi?
“Chắc chắn ạ, chỉ mẩu giấy năm đó rõ ràng mà cách đây lâu đưa em bệnh viện, bác sĩ cũng kiểm tra tuổi xương gì đó cho em , còn xét nghiệm cả nồng độ hormone nữa, bảo là đúng độ tuổi .”
Ông còn lấy cả đống phiếu xét nghiệm ở bệnh viện, sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, đưa qua:
“ nhà máy gang thép Thư mới mở một phòng khám nhi đặc biệt, thể khám bệnh mi-ễn ph-í cho trẻ em cảnh khó khăn và trẻ em ở viện phúc lợi nên mới nghĩ đến đây thử xem , cô xem liệu thể thế , chúng cứ khám , đợi đến khi phòng khám chính thức hoạt động, suất mi-ễn ph-í thì cô cho chúng danh sách đó ?”
Thanh Âm đồng ý ngay mà bắt đầu xem các phiếu xét nghiệm.
Mặc dù bé gái từ chín đến mười hai tuổi là thời gian bình thường bắt đầu phát triển ng-ực, nhưng cũng sự khác biệt giữa các cá nhân, em sẽ sớm hơn một chút, em muộn hơn một chút, nhưng giống như Phúc Bảo sớm thế thì coi là dậy thì sớm .
Hơn nữa to đến mức , rõ ràng là bình thường, Thanh Âm tập trung phiếu xét nghiệm hormone của em, kết quả bất ngờ phát hiện hormone estrogen đều trong phạm vi bình thường, chỉ phù hợp với lứa tuổi của em.
“Tình trạng xuất hiện bao lâu ?”
“Bốn tháng ạ.”
Trong vòng bốn tháng mà phát triển to đến mức thì càng bình thường.
Thanh Âm bảo Phúc Bảo sát tường để xem chiều cao của em, thấy cũng phù hợp với lứa tuổi, thấp quá.
“Phúc Bảo ăn uống lắm, cái gì cũng ăn , lớn cũng nhanh, nửa năm gần đây còn cao lên trông thấy nữa.”
Thông thường những đứa trẻ dậy thì sớm thì chiều cao sẽ tăng trưởng mấy, Thanh Âm càng cảm thấy thể loại trừ nguyên nhân dậy thì sớm .
Cô suy nghĩ một lát, dỗ dành đưa Phúc Bảo phòng khám, cởi quần áo để quan sát và thực hiện khám sờ kỹ lưỡng, sờ thấy khối u cục cứng nào cả, những chỗ khác trông cũng bình thường, giống như là các tổn thương dạng u cục nốt sần.
Chỉ là cảm giác đau, nhưng trạng thái là bình thường, nhiều bé gái trong thời kỳ dậy thì cũng sẽ đau như .