Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 269
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:05:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nó chẳng là cán bộ , cán bộ thì sợ nhất là chỉnh đốn, con mau nghĩ cách chỉnh đốn nó một trận , cho nó bớt đắc ý , cả nhà già trẻ lớn bé nhà nó đều đắc ý đến phát điên , đến cả cái con nhỏ ranh con cũng đắc ý, mà ngứa hết cả mắt.”
Liễu Hồng Mai lạnh hai tiếng:
“Cứ đợi đấy, con cách.
, đối với con ranh con đừng động tay động chân , cũng trông chừng Hải Đào một chút, đừng gây sự với .”
Liễu lão thái nghĩ đến cái m-ông lở loét vẫn kh-ỏi h-ẳn của Hải Đào mà cũng phát khiếp:
“Con yên tâm, con yên tâm, điên mà dây chúng nó, tránh xa chừng nào chừng nấy.”
Trong nhà thêm Thương Lang, lúc sắm Tết, Thanh Âm mua thêm mấy cái xương ống, định bụng đến lúc đó sẽ hầm một nồi nước dùng thật ngon, nước thì dùng để nấu mì, còn xương thì cho Thương Lang gặm để mài răng.
Đây là chế độ đãi ngộ dành cho ch.ó hùng đấy, chứ nếu là nhà khác nuôi ch.ó thì đến cơm thừa canh cặn còn chẳng mà ăn, giống như hai con ch.ó hoang ở đầu ngõ , là ăn “buffet” ở nhà vệ sinh công cộng mà lớn lên thôi, Thanh Âm mỗi ngang qua đều né thật xa.
Sẵn tiện, Cố An còn mua cho Tiểu Ngư Nhi một chiếc mũ nhỏ.
Đó là một chiếc mũ thủ công do một cụ bà tự , hình một con thỏ nhỏ, hai cái tai thỏ dài ngoằng trông sinh động, mũ còn buộc mấy cái chuông nhỏ, phối hợp với gương mặt nhỏ nhắn hồng hào của con bé, trông y hệt một chú thỏ nhỏ đáng yêu cứ kêu leng keng.
Vừa mới mua về thôi, còn kịp mang về nhà giặt giũ gì mà cô nhóc đội lên đầu nhất quyết chịu bỏ , Thanh Âm chỉ đành thỏa hiệp, thầm nghĩ buổi tối đợi con ngủ mang giặt, hơ lò sưởi cho khô, ngày mai ba mươi Tết là thể đội .
Vừa mới về đến đầu ngõ, mấy đang xách túi lớn túi nhỏ mới vài bước thì Tần Giải Phóng hớt hơ hớt hải chạy :
“Chị ơi, chị ơi, đợi một chút.”
Thanh Âm thấy liền đưa đồ đạc cho Cố An, một tay bế Tiểu Ngư Nhi, tay vẫn thể xách hết đồ, thấy Tiểu Ngư Nhi đang chớp mắt qua bên , Thanh Âm tới , dịu dàng thương lượng:
“Mẹ một chút, con cứ về nhà với bố và bà nội nào?”
Cô nhóc mới ngủ một giấc đường nên lúc tinh thần đang , miệng nhưng tay thành thật ôm c.h.ặ.t lấy cổ , biểu thị là rời xa .
“Con bé , luôn mà.”
Mãi mới dỗ con về nhà, Thanh Âm mới hỏi Tần Giải Phóng rốt cuộc là chuyện gì.
“Kể từ khi phòng khám nhi đặc biệt của chúng mở , lúc chủ nhiệm Lâm và chị Trương đến các trường học hội thảo thì cũng quảng cáo qua , đây cũng đến hỏi khi nào thì thể bắt đầu khám bệnh mà.”
“Rồi nữa?”
“Sau đó, hôm nay đến hỏi nữa, là một đồng chí nam trung niên, trông cũng khá trí thức, là liệu thể khám cho đứa trẻ , tiền thì cứ khất đó, đợi đến khi phòng khám chính thức mở cửa thì...”
Tức là khám bệnh mi-ễn ph-í, đợi đến khi phòng khám mi-ễn ph-í chính thức hoạt động.
Chưa thấy nên Thanh Âm cũng tiện đ-ánh giá, chỉ thấy lạ là bình thường trường hợp Tần Giải Phóng thể tự giải quyết mà, cuống quýt tìm như ?
“Có còn chỗ nào ?”
Tần Giải Phóng gật đầu:
“ ạ, ông dắt theo một bé gái, đứa bé đó... em cũng nữa, tóm là chút kỳ lạ.”
Nói đoạn, mặt còn đỏ lên.
“Cái thằng nhóc , chúng đều là học y cả, gì mà kỳ lạ chứ, em cứ thẳng .”
Tần Giải Phóng gãi đầu gãi tai:
“Thì là, thì là cái ng-ực của con bé đó, to một cách bất thường.”
“Ng-ực phát triển sớm ?”
“ đúng đúng ạ!”
Thanh Âm thấy lạ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-269.html.]
“To chừng nào?”
Đây vốn là đặc điểm s.i.n.h d.ụ.c phụ xuất hiện sớm nhất ở nữ giới, phát triển một cách hợp lý ở độ tuổi bình thường là quy luật tự nhiên.
lời của Tần Giải Phóng Thanh Âm sững :
“To gần bằng một cái bát nhỏ ạ.”
“Đứa bé bao nhiêu tuổi?”
“Tám tuổi ạ.”
Thanh Âm lập tức dừng bước:
“Em chắc chứ?”
“Chắc chắn ạ, đàn ông đó dắt đến, hỏi hai cha con thì ông cứ ấp úng rõ ràng, trí tuệ của bé gái trông cũng vẻ vấn đề, nên em càng nghĩ càng thấy , bèn bảo chủ nhiệm Lâm và chị Tuyết Mai giữ chân họ vội vàng tìm chị.”
Một đàn ông trưởng thành dắt theo một bé gái tám tuổi trí tuệ bình thường khám cái loại bệnh nhạy cảm, kỳ lạ như .
Chỉ cần một câu đó thôi là Thanh Âm cảm thấy vấn đề .
Chẳng trách cô nghĩ cho , thực tế là ở kiếp những tin tức như thế quá nhiều, cộng thêm căn bệnh mà đứa trẻ mắc , đừng là cô, ngay cả một đàn ông như Tần Giải Phóng cũng thấy .
Thanh Âm suy nghĩ một lát:
“Thế , chị phòng khám , em gọi hai ở ban bảo vệ đến gác ở cửa, nếu tình hình gì...”
Dặn dò thế thế .
Tần Giải Phóng hiểu ý, vội vàng ngay.
Trong phòng khám, chị Trương đang cùng đàn ông trung niên trò chuyện bâng quơ vài câu, thấy bóng dáng Thanh Âm thoáng qua ngoài cửa sổ, lập tức lấy cớ ngoài.
“Tình hình Giải Phóng với em chứ?
Lúc nãy chị hỏi qua, đàn ông tự xưng là viện trưởng viện phúc lợi Nam Loan, năm nay 40 tuổi, bé gái là trẻ ở viện phúc lợi.”
Chẳng trách bảo quan hệ cha con, đúng là tính thật.
“Lúc đầu chị cũng nghĩ... nhưng trông cũng giống lắm.”
Thanh Âm tỏ rõ thái độ, chỉ gật đầu:
“Gọi đứa trẻ đây .”
Bé gái đúng là trí tuệ chút vấn đề, Bạch Tuyết Mai gọi một tiếng là con bé mấy viên kẹo thu hút ngay, cứ thế chạy sang phía hiệu thu-ốc ăn đồ ăn, nhảy hát, chẳng sợ lạ là gì.
, phòng khám gọi tên là con bé vui vẻ chạy ngay, còn ôm lấy cánh tay đàn ông trung niên:
“Bố Lý ơi, mau ăn , kẹo , ngọt lắm nha!”
Viện trưởng Lý vẻ mặt ngượng nghịu, tránh kịp nên con bé ôm lấy, chỉ đành khổ sở đẩy con bé :
“Được , con yên , cô bác sĩ khám bệnh cho con kìa.”
Thanh Âm quan sát kỹ, đàn ông trông giống loại dâm tà, lúc đẩy đứa bé cũng chỉ cố gắng đẩy cánh tay, hề chạm ng-ực con bé.
cũng loại trừ những kẻ giỏi ngụy trang, Thanh Âm cũng dễ dàng tin tưởng ông là ngay .
“ chính là phụ trách phòng khám nhi đặc biệt, họ Thanh, đồng chí xưng hô thế nào?”
“Chào bác sĩ Thanh, tên là Lý Phúc, là viện trưởng viện phúc lợi Nam Loan, đây là thẻ công tác và giấy giới thiệu của .”
Người đàn ông trông đen đen g-ầy g-ầy, ăn mặc trí thức, gương mặt đầy vẻ sương gió, nếu nhất định ông giống kiểu nào thì Thanh Âm thấy giống kiểu giáo viên dạy ở trường tiểu học nông dân ngày xưa, lên lớp việc đồng áng, quê cô hồi nhỏ cũng một như .