Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 268

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:05:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thanh Âm vội vàng dùng nước xà phòng rửa tay cho bà, kiểm tra tỉ mỉ một lượt:

 

“May mà rách da, chỉ là ngậm một cái thôi, nếu tiêm phòng dại .”

 

Bà Triệu vẫn còn hồn, vỗ vỗ ng-ực :

 

“Ôi trời đất ơi, chúng cứ tránh xa nó một chút, hung dữ quá.”

 

Lúc , Trương nãy giờ vẫn xem đột nhiên lên tiếng:

 

“Ê, kìa, mắt nó màu đen mà là màu xám, đuôi cũng cụp xuống, lẽ thật sự gen của loài sói đấy chứ?”

 

Cố An gật đầu:

 

một chút, bình thường đừng chơi quá gần nó.”

 

Đây cũng coi như là một lời cảnh báo , trong đại viện quy định cấm nuôi ch.ó, đến nuôi gà nuôi vịt còn , nhưng ch.ó thì luôn thu hút trẻ con, chỉ sợ lũ trẻ nghịch ngợm nặng nhẹ chọc giận nó phát điên.

 

Cắn là chuyện lớn đấy.

 

Mọi :

 

“...”

 

Đây mà gọi là một chút thôi , đây rõ ràng là một con sói con mà!

 

Lại còn đang trong thời kỳ sung sức nhất nữa chứ!

 

“A a!”

 

Tiểu Ngư Nhi chỉ chú ch.ó, vui mừng đến nỗi hoa tay múa chân, bế thế nào cũng chịu, con bé đòi lớn bế , đỡ, tự thẳng hai chân, nhún nhảy đùi lớn, cứ như thể lập tức thể vững .

 

Người thì vui, kẻ thì buồn, khác với khí hòa thuận ấm cúng ở nhà họ Cố, khí ở nhà họ Liễu ở phía dãy nhà ngang trầm mặc xuống đến tận đáy, cứ như đang tang .

 

“Hồng Mai, con mau , tại đòi chia tay với con?

 

Con rõ ràng xem nào.”

 

Mắt của Liễu Hồng Mai sưng vù lên như hai quả óc ch.ó:

 

“Anh từ chuyện của con với Trương... còn điều tra nữa.”

 

“Thì đó chẳng đều là chuyện quá khứ , ai mà chẳng quá khứ chứ, Cù Kiến Quân dám đảm bảo sạch sẽ ?

 

Mẹ tin!”

 

Liễu lão thái cũng cuống lên, năm đó chuyện đúng là chẳng ho gì, chức chủ nhiệm của Hồng Mai cũng bãi bỏ, nhưng bà cảm thấy chuyện gì qua thì cứ để nó qua thôi.

 

“Ngay từ đầu con , cái gã họ Trương cái gì , cứ ép con, cứ ép...”

 

Liễu Hồng Mai hằn học , đôi mắt chằm chằm bố tràn đầy oán hận, nếu cái chuyện đáng ghét thì Cù Kiến Quân chê bai cô, bây giờ chừng họ đăng ký kết hôn , cô cũng dọn ở nhà Cù tư lệnh .

 

“Thì lúc đó chẳng cũng là vạn bất đắc dĩ , em trai con đại học Công Nông Binh, bố của cái gã họ Trương quản lý mảng đó, ông ký tên thì em trai con , tất cả chẳng là vì em trai con , em trai con chính là niềm hy vọng của cả nhà mà.”

 

Từ nhỏ đến lớn Liễu Hồng Mai luôn những lời , nhưng đây thì chẳng , bây giờ cô mất Cù Kiến Quân, cũng nghĩa là mất cơ hội để đổi vận mệnh và tầng lớp xã hội, mà họ vẫn chỉ quan tâm đến em trai.

 

, nhờ việc cô chủ động hiến cho bác sĩ Trương, em trai mới đại học Công Nông Binh, nhưng bây giờ thì ?

 

Cái tấm bằng đại học đó mang gì cho gia đình ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-268.html.]

 

Đến giờ chẳng nó vẫn đang lẹt đẹt ở xưởng hai đó ?

 

Liễu Hồng Mai đột nhiên nở một nụ lạnh lẽo, cô nhớ lời em gái thứ hai Hồng Vân từng với , ở cái nhà , ba chị em cô dốc hết tâm can cho em trai chăng nữa thì gia đình cũng chẳng ơn họ , nên chi bằng cứ tự sống cuộc đời của , ai rảnh mà cứ lấy mặt nóng dán m-ông lạnh chứ?

 

Lúc đó cô còn thấy em gái thứ hai bạc tình bạc nghĩa, bây giờ xem , khi rời khỏi nhà họ Liễu, em gái thứ hai mới thật sự gọi là sống.

 

Liễu lão thái là ai chứ, sắc mặt cô là chuyện , vội vàng ôm lấy Hải Đào lóc:

 

“Hồng Mai , cục vàng của ơi, cũng với con, bao nhiêu năm qua để con chịu uất ức , đều là tại vô dụng, lấy một lão chồng vô dụng ở rể, mới khiến con từ khi sinh chịu khổ chịu sở thế , ông trời ơi ông mở mắt mà xem, bao nhiêu cái khổ cực của Hồng Mai cứ đổ hết lên đầu , đổ hết lên đầu , để cho nó sống t.ử tế , đừng khó nó nữa mà...”

 

Vừa giống như , giống như hát, mà đứt từng khúc ruột.

 

Liễu lão đầu cũng “bốp bốp bốp” tự tát mặt :

 

“Đều là tại cái loại vô dụng hèn nhát như , là hại Hồng Mai, đáng ch-ết, Diêm Vương ơi mau đưa !”

 

Trái tim mới cứng rắn của Liễu Hồng Mai trong phút chốc mềm nhũn , đúng , bố là nợ cô, sự hy sinh của cô bao nhiêu năm qua, họ đều hết, họ cố tình như , mà là cảnh gia đình nó thế, cũng chỉ tại nhà nghèo thôi...

 

, nhà nghèo, nhà quyền thế, cô nhất định cho trở thành quyền thế, chỗ dựa cho cả gia đình!

 

Liễu Hồng Mai nắm c.h.ặ.t t.a.y, một nữa bùng cháy ý chí chiến đấu:

 

“Bố cứ đợi đấy, Cù Kiến Quân thì đời vẫn còn những đàn ông khác.”

 

Tiếng của Liễu lão thái dừng bặt:

 

“Cù Kiến Quân đúng là một đối tượng , bao nhiêu năm mới gặp một như , là con hạ một chút, thái độ mềm mỏng một chút, cầu xin nó xem ?

 

Đàn ông mà, ai thích cái chiêu đó chứ hả?”

 

Mặt Liễu Hồng Mai đỏ lên, chỉ là hạ , chuyện còn thấp hèn hơn thế cô cũng , nhưng Cù Kiến Quân cứ như ăn thu-ốc lú , chia tay hơn nửa tháng , cô cầu xin mười nhưng nhất định đồng ý, gần đây đến mặt cũng thèm .

 

Còn thể nữa?

 

Thậm chí bên phía Cù lão gia t.ử cô cũng cố gắng hết sức , nhưng ông già đó từ cũng chuyện của cô với bác sĩ Trương, bây giờ cũng gặp cô nữa, còn nhiều lời khó .

 

Liễu Hồng Mai cô lăn lộn đến nước cũng cần sĩ diện chứ, quá hèn hạ thì sẽ tự hạ thấp giá trị của bản , bây giờ mà hạ thấp thì ngóc đầu lên sẽ khó lắm.

 

“Thôi bỏ , nếu vô tình thì đừng trách con vô nghĩa, đời cóc ba chân mới khó tìm chứ đàn ông hai chân thì thiếu gì?”

 

Liễu lão thái chậc chậc miệng, điều kiện nhà họ Cù thực sự là nhất trong những gia đình họ từng gặp , cho dù Hồng Mai trẻ mười tuổi chăng nữa cũng chắc gặp nhà nào như , với địa vị của Cù lão gia t.ử thì Cù Kiến Quân chắc chắn sẽ thăng tiến vùn vụt, gả đó là thành bà quan , họ thể vênh mặt mà trong đại viện , cứ thế mà từ bỏ thì thực sự là cam tâm.

 

“Hay là con nghĩ cách khác xem , đợi thêm xem , xem thể kéo trái tim nó ?

 

Con xem cái con Thanh Âm hung dữ trong đại viện kìa, lưng chẳng cũng lôi kéo Cố An đó , chẳng lẽ con bản lĩnh bằng nó?”

 

Không nhắc thì thôi, nhắc đến là Liễu Hồng Mai bốc hỏa:

 

“Cù Kiến Quân đột nhiên điều tra chuyện của con, chắc chắn là do thằng nhóc Cố An trả thù con nên mới mách lẻo với Cù Kiến Quân, cố tình đ-âm thóc chọc gạo mặt , đây chúng đều coi thường nó .”

 

“Phì!

 

Mẹ bảo cái quân mất dạy đó chẳng lành gì mà, đây con cứ bảo đừng thèm chấp nó, thấy , bây giờ nó leo lên tận đầu đấy.”

 

Liễu Hồng Mai cũng thực sự tức giận :

 

“Nó phá hỏng việc của con, con tuyệt đối sẽ để yên cho nó .”

 

 

Loading...