Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 267

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:05:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau khi tỉnh táo , nó theo mùi hương quen thuộc, tìm đến tận rừng dương, đối diện với bầu trời mà tru lên những tiếng đau đớn lâu, lâu.”

 

Từ đó trở , Thương Lang thèm ăn bất cứ thứ gì nữa.

 

Chuyện cũng giống như con , đồng đội của hy sinh, mà bản vốn dĩ nên cùng đồng đội sát cánh chiến đấu, sống sót sự che chở bằng xương bằng thịt của đồng đội, từ đó về , sự tự trách, dằn vặt cứ lấp đầy trái tim nó.

 

Nhìn Thương Lang phá lệ, duy nhất chủ động nhảy lên xe, Lương sư trưởng đỗi vui mừng, chắc nó sẽ nhảy xuống xe chạy trốn giữa chừng nữa chứ?

 

“Về nhà nhớ đối xử với nó, sẽ cử đến kiểm tra bất cứ lúc nào.”

 

“Dạ!”

 

Tiểu Ngư Nhi vẫy vẫy tay, trả lời chắc nịch, dường như con bé thực sự hiểu .

 

Lại đến Thanh Âm ở nhà, cô đang cùng Cố ở trong bếp rán thịt viên, Cố nhân lúc còn nóng hổi nhét một viên miệng cô:

 

“Sao , con?”

 

“Tuyệt vời ạ.”

 

Thanh Âm ăn giơ ngón tay cái lên.

 

Dưới sự “chỉ dẫn” của , tay nghề nấu nướng của Cố hiện tại tiến bộ nhiều, còn chỉ giới hạn trong các món mì nữa, những việc như rán thịt viên đều do bà đảm nhiệm.

 

, Tiểu Ngư Nhi vẫn ngủ dậy ?

 

Mùi thơm thế mà con bé ham ăn vẫn ngủ .”

 

“Bố nó bế ngoài chơi .”

 

Sáng nay con bé vì bà nội mua thức ăn dắt theo mà hờn dỗi, ủ rũ, Cố An mới bảo đưa con ngoài tắm nắng.

 

“Ôi trời ơi, vẫn còn giận bà ?”

 

“Vui lắm ạ, ôm c.h.ặ.t lấy cổ bố nó, còn ‘tạm biệt’ con nữa.”

 

Tuy nhưng lớn dạy vẫy tay tạm biệt là con bé theo , còn hiểu ý nghĩa của động tác đó nữa.

 

Mẹ Cố thở phào:

 

“Vậy thì , chiều nay mua thêm ít sữa bò, cho con bé ít bánh màn thầu sữa.”

 

Tiểu Ngư Nhi chính là nhóc tì hạnh phúc nhất ngõ Hạnh Hoa cần bàn cãi, những thứ như sữa bò, trứng gà đều ưu tiên cho con bé ăn thoải mái, chỉ cần con ăn bao nhiêu cũng , còn thịt thà thì con bé vẫn ăn mấy, chỉ ăn một ít ninh thật nhừ và muối, hình như con cũng thích lắm.

 

Ai ngờ định cửa thì Cố An địu Tiểu Ngư Nhi .

 

“Đi chơi về đấy , nhớ nào?”

 

Được nhắc nhở, con bé lên tiếng “a a” hai tiếng:

 

“Mẹ!”

 

Thanh Âm vội vàng đón lấy con, hôn một cái, sờ tai con thấy đều ấm áp, đoán chừng bố bọc trong áo đại quân phục “chuột túi” suốt cả quãng đường.

 

“A a!”

 

Cô bé chỉ ngoài cửa, lớn tiếng “”.

 

“Ồ ồ, sắp tuyết rơi , tuyết rơi thì nào?”

 

“A a!”

 

Con bé thấy hiểu, lập tức cuống lên, cái miệng nhỏ liến thoắng, kết quả là chẳng một phát âm nào rõ ràng.

 

“Anh xin một con ch.ó sói, trời tối em đừng ngoài, nếu ngoài thì cứ để nó theo.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-267.html.]

 

Cố An kéo rộng cánh cửa một nửa, chỉ thấy trong gió tuyết ngoài cửa, một con ch.ó lớn màu xám đen cao bằng nửa đang đó.

 

Tai đen, mũi đen, miệng đen, bốn cái chân cũng đen thui, những chỗ khác thì màu xám, tuy g-ầy nhưng tinh thần phấn chấn, chân tay dài, giữa eo và bụng còn thể thấy rõ những đường cơ bắp.

 

Khác với đa loài ch.ó thích nũng vẫy đuôi, sinh vật to lớn bằng ánh mắt cảnh giác, dường như quét qua một lượt tất cả những mặt.

 

Thanh Âm “ồ” lên một tiếng, đây chẳng là mấy con ch.ó nghiệp vụ ch.ó đ-ánh m-a t-úy ở sân bay, ga tàu , kiếp mỗi ngang qua cô đều xoa đầu chúng vài cái nhưng bao giờ thực hiện!

 

Người đang nhiệm vụ, cô dám phiền!

 

“Nhà ai nuôi ch.ó nuôi con to thế chứ, con nuôi thuần .”

 

Bà đại bá họ Cố lầm bầm:

 

“Với to thế , một bữa ăn ít , liệu ...”

 

Hàng xóm láng giềng cũng nghĩ như :

 

“To quá, trông phát khiếp, nhỡ lũ trẻ trong viện sợ thì .”

 

Tiểu Ngư Nhi vô cùng hưng phấn, đôi chân nhỏ đạp loạn xạ “a a” reo hò, chỉ miệng vỗ vỗ cái bụng nhỏ.

 

Thanh Âm hiểu, đây là con bé đang bảo chú ch.ó đói bụng , cho chú ch.ó ăn đồ ăn.

 

Cô vốn cảm giác gì với việc nuôi thú cưng, nhưng nghĩ nếu Tiểu Ngư Nhi thích thì thể nuôi vì con, nhưng mà... con ch.ó thật sự thể nuôi thuần ?

 

Cao gần bằng , nếu lỡ ý mà c.ắ.n thì tính , nhất là trong nhà còn một “sinh vật bốn chân” mới bò, nặng nhẹ là gì nữa.

 

nghĩ, với chỉ thông minh của Cố An thì đời nào vô duyên vô cớ dắt một con ch.ó to xu hướng h-ành h-ung về nhà, thế là cô nháy mắt hiệu cho .

 

Cố An cũng hiểu ý, tới nhỏ đầu đuôi câu chuyện cho cô .

 

Thanh Âm:

 

“...”

 

Nửa ngày trời lấy bình tĩnh.

 

Đây là một chú ch.ó hùng mà, là ch.ó cảnh bình thường:

 

“Vậy thì khi nó quen với trong nhà, Thương Lang chỉ cửa nhà chúng , còn dùng xích sắt xích , sợ nó đau mấy đứa trẻ trong viện.”

 

Chỉ thông minh của Thương Lang ngang ngửa với một đứa trẻ bảy tám tuổi, thể hiểu lời lớn, đúng , đến khi thực sự quấn xích sắt lên cổ nó, nó ngoan ngoãn lạ thường, chạy cũng nhe răng, còn nép hiên nhà bên ngoài phòng bếp để tránh gió tuyết.

 

Nước súp bánh cả nhà ăn xong trộn với bánh ngô buổi trưa bẻ vụn ngâm mềm, Thanh Âm thấy nó g-ầy gò mà xót xa, bèn đ-ập thêm hai quả trứng gà , coi như là bữa ăn chào mừng đầu tiên cho đồng đội thầm lặng .

 

Thương Lang đầu tiên là ngửi ngửi mùi vị của cái bát ch.ó mới , dường như khi xác nhận độc, nó lập tức thò cái lưỡi lớn , “táp táp” ăn như gió cuốn mây tan, cứ như máy bơm nước , từ nước đến cái chẳng bỏ sót một giọt nào.

 

Chỉ trong vòng hai phút ngắn ngủi, cái bát trống trơn.

 

“Nó nhịn đói mấy ngày , bữa đầu tiên ăn nên cho quá nhiều.”

 

Thanh Âm nghĩ cũng đúng, chuyện cũng giống như thời nạn đói , những nhịn đói quá lâu, khó khăn lắm mới phát lương thực là nhất định ăn cho thật no mới thôi, nhưng lúc nhiều phân biệt thật sự no là no giả, hễ ăn nhiều là sẽ trướng bụng mà ch-ết.

 

“Ơ, đuôi của Thương Lang vểnh lên thế nhỉ?”

 

Bà Triệu sờ đuôi nó, con Thương Lang ăn no uống đủ đột nhiên “gừ” một tiếng định táp bà một miếng.

 

Cố An vội vàng giữ lấy hàm của Thương Lang, nó lập tức nhả , bà Triệu vội vàng rút tay , may mà nó thật sự c.ắ.n, chỉ ngậm một cái, đến vết răng cũng chẳng nửa cái:

 

“Xin bà, con ch.ó tính tình lắm.”

 

Bà Triệu cả sợ đến ngây dại, chỉ đành vài câu lấy lệ, thầm nghĩ đây là ch.ó, rõ ràng là sói mà!

 

 

Loading...