Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 262
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:04:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đôi mày của Cù Kiến Quân nhíu c.h.ặ.t , tính cách của Cố An, bao giờ thèm dối, huống hồ là chuyện vặt vãnh , thì chỉ thể là Liễu Hồng Mai...
mà, tại cô như ?”
Cố An cũng chẳng buồn đôi co với ông nữa, ngậm điếu thu-ốc đó, hiên ngang bỏ .
Bây giờ còn sự kính trọng như đối với Cù Kiến Quân, đây ông là cả, là thần tượng, còn bây giờ?
Cũng chỉ thế thôi, u mê vì sắc .
Về đến cửa nhà, vứt nửa điếu thu-ốc đang cháy dở , dùng tay quạt quạt thở từ miệng, cũng chẳng mùi thu-ốc l-á , lúc mới thong dong nhà.
Thanh Âm đang bế Tiểu Ngư Nhi chơi hiên nhà, Tiểu Bạch vỗ cánh bay lên, cô bé liền vui sướng múa tay múa chân theo, Tiểu Bạch bay về, cô bé “cléc cléc” kêu lên, dường như là học .
“Hôm nay chơi nữa, đến giờ ngủ , nhé, mai đưa con đây chơi tiếp.”
“Mẹ~”
“Ơi, ngoan quá, gọi thêm một tiếng nữa cho nào.”
“Mẹ~” Tiếng sữa đặc sệt, cái giọng nhỏ xíu đó thực sự khiến yêu chịu nổi, hàng xóm xung quanh đều xúm rôm rả khen ngợi cô bé.
“Mới mấy tháng mà gọi , chắc chắn là một đứa trẻ thông minh.”
“Ba đứa nhà đều gần một tuổi mới thỉnh thoảng thốt một tiếng, ngoan như Tiểu Ngư Nhi , bảo gọi là gọi luôn.”
Bà già Liễu bế cái thằng Liễu Diệu Tổ sắp một tuổi, nặng tới ba mươi lăm cân của bà , bên cạnh bĩu môi, “Ối giời ơi, chẳng là gọi thôi , gì mà hiếm lạ, cháu trai còn gọi bà nội đây , cháu đích tôn gọi một tiếng cho bà nào.”
Liễu Diệu Tổ chẳng buồn để ý, cứ chằm chằm cái con Tiểu Bạch đang vỗ cánh đó thẫn thờ, hỏi đến phát phiền, liền vung chân đạp mạnh bụng bà hai cái, đôi chân của một đứa trẻ mập mạp nặng hơn ba mươi cân lực bao, chẳng dám tưởng tượng, chỉ thấy bà già Liễu đau đến mức nhe răng trợn mắt.
Vợ Giải Phóng cũng lòng , “Bác Liễu , Diệu Tổ nhà bác lớn quá , bây giờ ba mươi lăm cân, còn nữa?”
“Phi, ai bảo ba mươi lăm, rõ ràng là ba mươi tám, cháu đích tôn của ăn ngon, tự nhiên là lớn nhanh mập mạp, các thấy là vì các kiến thức.”
Một lũ nghèo kiết xác, nuôi lũ gà con yếu ớt, thấy ấm mập mạp bao giờ.
Mọi trao một ánh mắt “quả nhiên là ”, cũng lười chẳng buồn nhắc nhở nữa, ai cũng từng nuôi con cả , đứa trẻ ở độ tuổi lớn chừng nào, những gì thì ít nhiều cũng đều rõ, Liễu Diệu Tổ ngoài cái dáng to lớn khác thường , còn một điểm đúng, đó là mở miệng gọi , đến giờ vẫn gọi lấy một tiếng bố .
Thậm chí, nó chẳng buồn tương tác với ai, lấy đồ chơi nhỏ, hoa nhỏ đồ ăn dụ nó cũng chẳng màng, nó ngây ngô thì cũng hẳn, đôi mắt cứ đảo láo liên, nó ngốc thì cũng ngốc, giữ miếng ăn, cướp đồ của những đứa trẻ khác, nhưng... cứ cảm thấy, nó giống với những đứa trẻ khác.
Mà Thanh Âm kiếp lâm sàng thấy nhiều, còn thêm một phát hiện so với ——đó là ngũ quan mặt của Liễu Diệu Tổ, chút kỳ lạ, tai dài, sống mũi thấp, cách giữa hai mắt cũng rộng.
Hồi khi còn là trẻ sơ sinh thì mũi vẫn rõ lắm, thậm chí bà già Liễu còn lấy tai to niềm tự hào, cảm thấy đây là biểu hiện của phúc khí , nhưng bây giờ lớn dần lên, xương sống mũi vẫn mọc , Thanh Âm liền cảm thấy .
Bởi vì ngoại hình của Liễu Chí Cường và Thanh Tuệ Tuệ đều bình thường, đặc biệt là cả hai đều mũi tẹt, sinh một đứa tẹt như thế?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-262.html.]
Cộng thêm cách giữa hai mắt rộng, cái mà ở hậu thế, hễ đăng một tấm ảnh lên mạng là sẽ cư dân mạng nhiệt tình nhắc nhở kiểm tra gen ngay.
Thanh Âm thở dài, bây giờ kỹ thuật đó, dù kiểm tra chỗ nào thì cũng gì chứ?
Huống hồ, cái đức tính của nhà họ Liễu, lòng nhắc nhở, bà bảo ghen tị với nhà bà , thấy nhà bà mà chịu cho xem!
Thôi bỏ , Thanh Âm bế Tiểu Ngư Nhi vội vàng nhà, lười chẳng họ thêm một cái nào nữa.
Thời tiết ngày một lạnh hơn, trong nhà đốt lò sưởi giường, Thanh Âm thực sự yêu ch-ết cái giường ấm áp , nếu , cô thực sự đó cả ngày, chắc đây chính là cái cảm giác ườn sung sướng mà cư dân mạng kiếp nhỉ?
Tiểu Ngư Nhi cũng thích cái giường ấm áp như thế , đặc biệt là khi bố ở nhà, sẽ cùng cô bé chơi nhiều trò chơi, cô bé liền bò tới bò lui đó, từ đầu giường đến cuối giường, từ cuối giường đến đầu giường, còn thể vịn bàn giường để dậy lấy đồ chơi.
Cố An phòng, thấy chính là một khung cảnh như , Thanh Âm đang trêu đùa con gái bò tới bò lui, phòng rũ sạch lạnh , “Sao vẫn nghỉ ngơi?”
“Thì vẫn còn sớm mà, trông con một lát, lúc nãy tìm , bát đũa vẫn kịp rửa.”
“Em xuống , để rửa.”
Cố An xắn tay áo, nhanh rửa sạch sẽ, khóa cửa bếp cẩn thận, vội vàng lẻn trong phòng, xoa tay cho nóng mới sờ cái má nhỏ của con gái.
Bị lạnh như thế, Tiểu Ngư Nhi dường như phát hiện điều gì đó thú vị, đôi tay lớn lấy , cô bé liền vội vàng chỉ chỉ má , hiệu cho bố nữa, nữa, nữa...
Mỗi một , tiếng của cô bé đều giòn tan.
Thanh Âm:
“Thật sự khó để hiểu khiếu hài hước của chị gái nhỏ .”
Trái ngược với cảnh tượng gia đình ba họ quây quần ấm áp, bên trong căn phòng của Thanh Tuệ Tuệ cách đó một bức tường, là bếp lạnh nồi nguội lòng lạnh lẽo.
Thanh Tuệ Tuệ cả ngày về, miếng cơm nóng nào, hỏi thì bà già Liễu bảo Hải Đào và Diệu Tổ đói nên cho lũ trẻ ăn , để cho cô lấy một miếng, trong tay tiền, ngoài mua chút đồ ăn cũng cách nào.
Bụng đói trở về phòng xem thử, ngay cả giường cũng đốt lò, lạnh đến mức cô run bần bật.
Điều đáng giận hơn là, Liễu Chí Cường khó khăn lắm mới về một chuyến, xa lâu ngày còn hơn cả tân hôn, cô mới sáp gần, nửa phút, ... giặt quần !
Thanh Tuệ Tuệ đây là tình yêu bù đắp thứ, chỉ cần ở bên Liễu Chí Cường, chuyện đó cô chẳng hề để tâm chút nào, thậm chí còn cảm thấy chỉ hạng đàn bà lẳng lơ mới thích chuyện đó, nhưng thời gian trôi qua, ai mà thất vọng cơ chứ?
Bố chồng con , con trai gần gũi với , chồng thì , từng chuyện một những việc ý, đây rốt cuộc là cuộc hôn nhân gì chứ!
Thanh Tuệ Tuệ càng nghĩ càng thấy uất ức, ở trong chăn “hu hu hu” lên, Liễu Chí Cường cũng ủ rũ cụp mắt, trong lòng chỉ một ý nghĩ——tại vẫn nhỉ?
Anh rõ ràng uống nhiều thu-ốc như , còn uống gấp đôi liều lượng nữa.