Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 256
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:01:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngày hôm đó, ban lãnh đạo Nhà máy thép từ nhà ông Trần thăm bệnh về, chuẩn phòng họp tổ chức một cuộc họp ngắn để thảo luận về việc sắp xếp công tác nghiên cứu phát triển trong thời gian ông Trần dưỡng bệnh.
Hồi đó để đề phòng vạn nhất từng một bản lưu một phần, bây giờ những bản lưu giữ chính là một mối nguy hiểm tiềm tàng, chắc chắn sắp xếp chuyên trách tiêu hủy.
Mà việc giao nhiệm vụ cho ai là một vấn đề lớn.”
Ý của Bí thư cũ là giao việc cho nội bộ khoa Nghiên cứu Phát triển tự giải quyết.
ý kiến của Giám đốc Lưu là giao cho Cố An và chuyên trách của khoa Nghiên cứu Phát triển cùng giám sát thành, để phòng tránh việc tự ý lấy cắp.
Ông vẫn còn nhớ vụ máy lén ở nhà ông Trần đấy.
Chuyện máy lén hiện tại vẫn đang trong giai đoạn giữ bí mật, chỉ Bí thư cũ và Giám đốc Lưu , hai lẳng lặng chuyển chủ đề.
“Chuyện thứ hai chính là dự án tiếp theo của ông Trần, kinh phí cần thiết cực kỳ lớn, chúng hãy nghĩ cách xem ."
Mấy vị Phó giám đốc , ai lên tiếng.
Ông Trần dự định tiếp tục dự án nghiên cứu thép đặc chủng đây của , nhưng thép đặc chủng là hợp kim, yêu cầu cực cao về thiết và nguyên liệu, kinh phí đầu tư khổng lồ, mà còn chắc nghiên cứu thành công.
Nhà máy thép hiện tại khả năng hỗ trợ.
“Lúc mời ông Trần về, một trong những điều kiện là hết lòng hỗ trợ dự án của ông , chúng thể thất hứa đúng ?"
“Nói thì thế, nhưng chúng thực sự tiền mà.
Lúc nãy ý của ông Trần, đầu tư giai đoạn đầu ít nhất là ba triệu đồng, chúng lấy nhiều tiền thế?"
Con ở hậu thế khi còn chẳng mua nổi một căn hộ ở thành phố lớn, nhưng ở thời đại , nó đủ để vận hành một dự án quy mô lớn.
“Hay là chúng tìm các bộ ngành xem ?"
Một vị Phó giám đốc đề xuất.
“Thôi , Nhà máy thép Hải Cảng xin một triệu mà các bộ ngành còn kỳ kèo suốt hai tháng mới phê duyệt.
Chúng lấy gì so với Nhà máy thép Hải Cảng mà đòi những ba triệu..."
“Vậy thì chẳng lẽ xin tỉnh , tỉnh càng tiền."
Mọi thở ngắn thở dài, bỗng nhiên chỉ về một hướng:
“Ơ...
Mọi từ cổng chính , trông giống Sở trưởng Thạch ?"
“Sở trưởng Thạch nào?"
“Sở trưởng Sở Công nghiệp phụ trách công nghiệp nặng của tỉnh chúng đấy, còn mấy Sở trưởng Thạch nữa?"
Giám đốc Lưu dụi dụi mắt, kỹ thì đúng là Sở trưởng Thạch của Sở Công nghiệp tỉnh thật!
Lập tức cùng Bí thư đón tiếp:
“Ôi dào, Sở trưởng Thạch, quá khi đón tiếp từ xa, ngài đích xuống chỉ đạo công tác mà chẳng báo một tiếng, xa xôi thế ..."
Tần Giải Phóng cuối cùng cũng ngẩn ngơ cả .
Nhìn thấy những vị lãnh đạo lớn mà bình thường chẳng mấy khi gặp mặt trong nhà máy lúc bắt tay thật c.h.ặ.t với ông lão hiền lành , còn lắc lắc mạnh mẽ, dường như cái lưng cũng thẳng như khi.
Tần Giải Phóng nghệt mặt .
Cái ông già rốt cuộc là lai lịch thế nào ?
Cậu chỉ Thanh Âm giới thiệu Thạch Lỗi là cán bộ, chứ bố gì thì .
“Giám đốc Lưu khách sáo quá.
Lần tới là việc riêng, phiền quá, xin hãy lượng thứ."
Bố của Thạch vẫn khách sáo, hiền từ dễ mến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-256.html.]
Giám đốc Lưu dám vì ông là việc riêng mà rời , vẫn cẩn thận tháp tùng.
mắt thấy mãi mãi đến tận cửa trạm xá mà ông cũng chẳng dám hỏi rốt cuộc “việc riêng" đó là việc gì.
“Chị Thanh, nhà của cán bộ Thạch tới ạ."
Thanh Âm khám xong cho một bệnh nhân, đang rửa tay thì ngẩng đầu lên thấy cửa phòng khám của đen nghịt .
Dẫn đầu là một vị cán bộ cũ chừng ngoài năm mươi tuổi, cô vội vàng tháo khẩu trang xuống:
“Chào bác ạ."
Nói thực lòng, đêm hôm đó cô cứ mải lo lắng cho bệnh tình của Thạch Lỗi nên chẳng hề để tâm xem bố trông như thế nào, lãnh đạo ở bộ phận nào.
Lúc mới coi như đầu tiên rõ diện mạo của bố Thạch.
Mặc dù trông vẻ tiều tụy nhưng đôi mắt to lông mày rậm, toát lên vẻ chính trực.
Bộ đồ cán bộ giặt đến bạc màu, đôi giày vải cũ chân cũng nửa mới nửa cũ, chỉ bề ngoài thì vô cùng giản dị và hiền hòa.
“Chào cô, bác sĩ Thanh.
mặt cả gia đình cảm ơn cô cứu chữa cho con trai là Thạch Lỗi."
Sở trưởng Thạch tình trạng của con trai như thế nào, đến lúc chuẩn hậu sự .
Ai mà còn dám khám bệnh cho lúc đó đều là đang mạo hiểm rủi ro cực lớn, đặc biệt là Trung y.
Nói thực lòng, ban đầu ông cũng tin Trung y.
giữa chừng còn cách nào khác, ông cũng đến Bệnh viện Trung y tỉnh tìm các chuyên gia Trung y, chuyên gia xem qua cũng lắc đầu.
Ông đ-ánh bạo cầu xin họ dùng chút thu-ốc, ai ngờ một bát thu-ốc Trung y uống dịch màng phổi giảm mà tăng lên, lúc đó mới dập tắt ý định tiếp tục điều trị bằng Trung y.
Mãi cho đến khi Thạch Lỗi xuất viện, chủ động đề nghị thử cách của Thanh Âm.
Người vợ vì thành công đó mà chút thành kiến với Trung y, nhưng bố Thạch nể lời van xin của Thạch Lỗi nên vẫn quyết tâm bản cam kết.
Chính bản cam kết mời Thanh Âm tay.
Ai ngờ chỉ với vài vị thu-ốc đơn giản đó, trạng thái của con trai thực sự lên trông thấy bằng mắt thường.
Đi bệnh viện siêu âm cũng lượng dịch màng phổi giảm nhiều, ít nhất tiêu hai phần ba.
Ông nhất định cảm ơn vị bác sĩ trẻ tuổi dám tay thời điểm đó.
Thấy Thanh Âm kịp đáp lời, Giám đốc Lưu và Bí thư vội vàng tiến lên, chuyện khác dám chứ ít nhất khen ngợi nhân viên nhà một chút:
“Bác sĩ Thanh của chúng tuy tuổi còn trẻ nhưng y thuật thực sự vô cùng cao minh, là danh y của Nhà máy thép đấy ạ.
Bà cụ nhà cao huyết áp mấy chục năm nay, cao nhất lên tới hai trăm , đến chỗ cô điều trị một tháng, nào đo cũng chỉ một trăm ba, bây giờ hết ch.óng mặt, hết hoa mắt ."
“ thế ạ, cái bệnh thấp khớp chân già bao nhiêu năm nay, cứ đến mùa đông xuân là đau đến mức xe lăn.
Tiểu Thanh chỉ kê cho mấy thang thu-ốc, trời tuyết lớn thế mà vẫn thể chạy nhảy đấy!"
“Thần kỳ hơn nữa là con trai hen suyễn bao nhiêu năm, thẳng khu tập thể Bệnh viện tỉnh điều trị cũng khỏi, kết quả bác sĩ Tiểu Thanh chỉ dùng ba thang thu-ốc là trị d-ứt -ểm cho nó .
Bố vợ đều trí tuệ của tổ tiên chúng để thực sự quá thần kỳ!"
Thanh Âm họ thổi phồng đến mức ngượng ngùng, thầm nghĩ các vị lãnh đạo nhà máy bình thường đối với nhân viên cấp như thế .
Bố Thạch mỉm xong, một nữa lời cảm ơn, quan sát trong ngoài phòng khám, bùi ngùi cảm thán:
“Không ngờ điều kiện của cơ sở y tế cơ sở của chúng đơn sơ như , mà ẩn chứa những nhân tài kỹ thuật cao như bác sĩ Thanh."
Một vị Sở trưởng Sở Công nghiệp tỉnh mà đưa đ-ánh giá cao như , Thanh Âm thực sự chút thụ sủng nhược kinh.
may mắn là Sở trưởng Thạch cũng tiếp tục khen ngợi mà hỏi han về bệnh tình của con trai:
“Không bác sĩ Thanh sắp tới sắp xếp thế nào, cả gia đình nhất định sẽ phối hợp thật ."