Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 255
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:01:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cậu ."
“ tìm một ."
“Ồ?"
Cố An cũng vòng vo với ông :
“Người đó biệt hiệu là Dương Lục, tên thật rõ, đây từng ở kinh thành, là môn của đại sư l-àm gi-ả ở kinh thành."
Mã nhị gia đặt chén xuống:
“Cậu tìm gì?"
“Có chút việc hỏi ."
Mã nhị gia đây lẽ Cố An nghề gì, nhưng những chuyện gần đây đám buôn lậu tóm gọn một mẻ, ông khỏi suy nghĩ thêm vài phần.
Cố An tìm Dương Lục, tức là Cố An đang tìm.
Ban đầu ông định giúp Cố An nữa, ông là thương nhân, coi trọng việc trao đổi lợi ích.
Thanh Âm cứu mạng bà lão, cách ông cảm ơn họ là bán ổ nhóm buôn lậu, đối với ông thực coi như trả sạch nợ .
Mã Nhị ông từ thiện.
nếu Cố An tìm Dương Lục, thì chuyện đáng để ông suy ngẫm một chút.
“Được , cứ về đợi tin , sẽ cố hết sức, nhưng đảm bảo chắc chắn sẽ tìm ."
Cố An một tiếng “Cảm ơn nhiều", xoay rời .
Mã Nhị theo bóng lưng thẳng tắp của thanh niên, nheo mắt đang nghĩ gì.
Dương Tam Vượng cũng dám phiền ông , lặng lẽ trong nhà, thu dọn chén mà Cố An từng chạm suốt cả buổi.
Cậu đang định lặng lẽ lùi ngoài thì Mã Nhị bỗng nhiên u u lên tiếng:
“Cái bình hoa , chắc chắn là nó vỡ thật ?"
“Thật mà nhị gia, thấy lúc bác sĩ Thanh chúng sẵn sàng bỏ tiền mua , trong mắt cô lóe lên niềm vui nhưng nhanh biến mất, điều chứng tỏ..."
“Thôi , với cái trình độ của thì đừng phân tích nữa."
Cố An trở về ngõ Hạnh Hoa cũng về nhà ngay mà ghé qua nhà Cương T.ử một chuyến:
“Bắt đầu từ hôm nay, tìm hai em nào mặt lạ một chút theo dõi của Mã Nhị, đặc biệt là Dương Tam bên cạnh ông ."
“Hay là để em cho , cái việc kinh doanh nhỏ lẻ của em cũng chẳng đáng bao nhiêu."
Cố An lắc đầu:
“Ông mối quan hệ giữa và , thì lộ liễu quá.
Nhớ kỹ là tìm mặt lạ."
“Được , Lượng T.ử chẳng hai đứa em họ quê lên , trông giống hệt như đúc, cứ lang thang ngoài phố suốt, nhanh nhẹn lắm, phiên theo dõi chắc chắn vấn đề gì."
Cố An gì thêm, đạp xe thẳng đến cơ quan.
Lúc hai vợ chồng tan , bà nội Cố bế Tiểu Ngư Nhi mua thức ăn về.
Biết là sắp ăn lẩu, nhiều , hôm nay bà mua nhiều loại.
Ngoài khoai tây mới đào còn dính bùn đất, còn những món hàng khan hiếm như đậu phụ, giá đỗ, cùng với các loại rau xanh thường thấy mùa như tiểu hồi hương, rau chân vịt, cải cúc và cải chíp, thêm cả miến khoai lang tự , bày đầy cả một gian bếp.
“Nhiều đồ thế , mang về bằng cách nào ạ?"
Bà nội Cố vỗ vỗ đôi vai mỏi nhừ:
“Hôm nay Tiểu Ngư ngoan lắm, chợ xong là lăn ngủ, chạy hai chuyến đấy."
Thanh Âm bà sẽ để đứa bé ở nhà ngủ một mà chợ, nhưng ngờ bà vất vả đến thế, chạy những hai chuyến.
Từ nhà đến chợ cũng gần, một vòng về cũng mất hơn nửa tiếng đồng hồ.
Huống hồ bà còn cõng thêm một đứa trẻ nặng gần hai mươi cân nữa:
“Mẹ vất vả , nghỉ ngơi một lát , để con nhặt rau cho."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-255.html.]
Vừa Tiểu Ngư Nhi cũng tỉnh, cứ để con bé ngủ giường sưởi thêm một lát, bà lão cũng thể ngủ cùng luôn:
“Được, việc gì con cứ gọi ."
Trong vòng một tiếng đồng hồ, bạn bè đều mặt đông đủ.
Sau khi Thanh Âm xào xong nước cốt lẩu tàu xì, chung tay giúp sức bưng rau rửa sạch trong nhà, bắt đầu nhúng lẩu.
Trong bữa ăn thể thiếu chuyện trò về tình hình gần đây của mỗi .
Tin là Anh T.ử mang thai, mới ba tháng, t.h.a.i nhi định.
Mao Hiểu Bình và Tô Tiểu Mạn sự nghiệp ngày càng thăng tiến, đều đang tỏa sáng trong lĩnh vực của riêng .
Ngay cả Lượng T.ử cũng giới thiệu và đang tìm hiểu đối tượng .
Tin chính là Cù Kiến Quân và Liễu Hồng Mai dường như sắp kết hôn .
“Anh An, chắc chắn tới giúp một tay , Cù Kiến Quân với thiết như mà."
Lượng T.ử bô bô , Cương T.ử huých một cái, ngừng nháy mắt hiệu.
Tuy nhiên, Cố An cũng tức giận.
Sự tan vỡ của những bạn thiết nhất định cãi vã đỏ mặt tía tai, nhất định cơ hội lời tạm biệt.
Việc họ cứ thế dần dần xa cách , cuối cùng tình hình của qua lời kể của một thứ ba liên quan, cũng là một trạng thái thường thấy trong cuộc đời.
Ngoại trừ Cương T.ử và Thanh Âm, ai mối quan hệ hiện tại giữa Cố An và Cù Kiến Quân từ lâu còn như .
Ngược , Tô Tiểu Mạn nhắc đến chuyện của Liễu Chí Cường:
“Gần đây gặp mấy , cảm thấy cứ kỳ kỳ thế nào nhỉ?"
“Kỳ thế nào cơ?"
“Thì là, thế nào nhỉ, cứ cảm thấy giống như bệnh , mặt vàng bủng , trông cũng ốm yếu lắm."
Nghe , Thanh Âm cũng chợt nhớ , từ lâu cô phát hiện trạng thái của Liễu Chí Cường , hở một chút chuyện cỏn con là thể nôn m-áu.
Sau gặp càng thấy thần sắc đúng.
Với nhãn lực và kinh nghiệm lâm sàng của , cô đoán chắc chắn vấn đề về gan.
cô quan tâm đến chuyện của nhà họ Liễu:
“Chắc là bệnh , chính bản họ còn chẳng thèm quan tâm thì chúng cũng chẳng việc gì lo lắng."
Mọi nhanh ch.óng chuyển sang chuyện khác.
Thế giới bao nhiêu chuyện mới lạ, thiếu chuyện .
Mãi đến tối khi nhắc đến chuyện ban ngày khu Bắc, Cố An mới nhớ cái bọc khăn tay trong lòng, vội vàng lấy :
“Đây là bà cụ Tiêu Liên Anh tặng cho Tiểu Ngư."
Mở mới phát hiện bên trong là một cái khóa trường thọ bằng bạc, vô cùng tinh xảo và mắt.
Mặc dù đen một chút nhưng lau chùi là như mới.
Thanh Âm cảm thán:
“Mã Nhị hẳn là , nhưng bà cụ đúng là lòng nhân hậu.
Đồ vật tính là quá quý giá nhưng thắng ở chỗ tinh xảo, đây là tâm ý của già."
Nói thực lòng, nếu bà tặng một cái bằng vàng thì Thanh Âm còn chẳng dám nhận, sợ Mã Nhị đòi , càng sợ Mã Nhị để ý.
bằng bạc thì đáng bao nhiêu tiền, ngụ ý vô cùng , Thanh Âm thích.
“Thế , hôm nào rảnh em sẽ đích qua đó thăm bà, coi như bắt một quẻ bình an mạch cho bà."
“Được."
Cố An cất đồ :
“Ngày mai để rửa sạch sẽ đeo cho Tiểu Ngư, nhưng nhớ giấu trong lớp áo, đừng để lộ ngoài."
Không đến chuyện ngoài nguy hiểm, ngay cả trong viện 16 cũng vài tư tưởng đắn, đừng để đến lúc mất đồ thì nhỏ, thương đứa bé thì lớn.