Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 253

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:01:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thanh Âm , nhưng Cố An thì thần sắc căng thẳng hẳn lên.”

 

Thanh Âm lườm một cái:

 

“Chỉ nhớ mỗi con gái thôi đúng , thế còn bà già da vàng thì ?"

 

“Em ."

 

Cố An ôm chầm lấy eo cô, hôn một cái lên trán.

 

Bà nội Cố tự nhiên khẽ ho một tiếng.

 

Có lẽ là thấy tiếng của , Tiểu Ngư Nhi dụi dụi mắt, từ từ tỉnh dậy.

 

Thanh Âm vốn dĩ bế con bé, nhưng nghĩ ông bố già cũng đáng thương quá:

 

“Anh bế thử xem."

 

Một cục nhỏ xíu, mềm nhũn nhưng lực cứ thế nép lòng , giống như...

 

Đột nhiên, một bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo mập mạp nhanh như chớp “chát" một cái tát lên khuôn mặt góc cạnh của .

 

Không khí đông cứng trong giây lát.

 

Thanh Âm cũng ngẩn , Tiểu Ngư Nhi sắp tròn nửa tuổi đầu tiên đ-ánh !

 

Đứa bé mang ngoài cả cái ngõ ai cũng bảo ngoan ngoãn, sợ lạ, ai trêu cũng nể mặt, đến chuyện tay đ-ánh ai bao giờ!

 

Mấu chốt là đ-ánh chính là bố con bé!

 

“A a!"

 

Cái con bé chẳng quan tâm khí đông cứng , tay chân quờ quạng đạp ông bố già, đôi mắt cứ liếc sang phía , dường như đang cầu cứu – Mau đuổi cái kẻ trộm trẻ con !

 

Thanh Âm ha hả:

 

“Con bé nhận , tưởng là kẻ trộm trẻ con đấy ha ha ha."

 

Sắc mặt Cố An còn đen hơn cả đáy nồi.

 

“Nó đạp đau chứ?

 

Sức của Tiểu Ngư Nhi nhỏ , ngày nào cũng dạy con bé bắt kẻ đấy."

 

Cố An lắc đầu, nhưng tổng thể cảm thấy vùng bụng đau âm ỉ, chủ yếu là bất ngờ quá, phòng mấy cú vô ảnh cước hỏi thăm.

 

Thanh Âm vội vàng đón lấy đứa bé:

 

“Cái con bé ngốc , đây là bố, tối qua còn cho con xem ảnh bố đấy, còn nhớ ?"

 

Cô chỉ chỉ tấm ảnh tường, Tiểu Ngư Nhi tấm ảnh, “kẻ trộm trẻ con", hình như là giống thật nha.

 

Chớp chớp đôi mắt to, con bé ôm chầm lấy cổ , nhào lòng , cái m-ông nhỏ cứ ngọ nguậy.

 

“Con bé hổ , , con bé thông minh lắm, lát nữa quen là nhớ ngay mà."

 

Thanh Âm vội vàng vén áo lên.

 

Cố An đỏ mặt, vội vàng lưng .

 

Nghe tiếng “chút chút" mãn nguyện của con gái, chỉ thấy tim đ-ập rộn ràng, vội vàng ngoài.

 

Ăn no uống đủ, lau m-ông sạch sẽ, tã mới xong, lòng kiên nhẫn của Tiểu Ngư Nhi rõ ràng hơn nhiều.

 

Lúc lớn ăn cơm, con bé cứ bố, mãi mãi, bỗng nhiên đưa thứ gì đó trong tay :

 

“A a."

 

Cố An ngơ ngác hiểu gì, trong bàn tay nhỏ là một con mèo bông mềm xèo bóp méo mó từ lâu, vốn dĩ mỗi bên ba sợi râu cũng cái đông cái tây, trông giống như một con mèo hoang nhỏ đáng thương dày vò...

 

“Tiểu Ngư Nhi nhà thương bố đấy, còn đem món đồ chơi yêu thích nhất cho bố, ngoan quá thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-253.html.]

 

Cố An lúc mới hiểu , vội vàng nhận lấy.

 

Anh định đặt lên bàn sưởi, sợ bẩn; định đặt lên giường sưởi, sợ lỡ tay đè hỏng; cuối cùng dứt khoát nhét túi áo ng-ực.

 

Tiếc là con mèo quá to, cái túi quá nhỏ, một con mèo còn lộ hai phần ba bên ngoài, hình ảnh đó buồn chịu nổi...

 

Thanh Âm nhịn ha hả.

 

Một con mèo vải nhỏ hóa giải hiệu quả sự ngượng ngùng trong cuộc gặp gỡ của hai bố con.

 

Đến khi Cố An ăn no uống đủ chuẩn ngủ bù, Tiểu Ngư Nhi thể chút khúc mắc mà ôm cổ bố, miệng “ê ê a a" đang cái gì.

 

Đợi đến khi đứa bé ngủ say, đôi vợ chồng trẻ mới thời gian trò chuyện về chuyện công tác .

 

Cố An trực tiếp đưa qua một cái phong bì:

 

“Đây là tiền thưởng thực hiện nhiệm vụ nhà máy phát."

 

Anh ăn ở đều ở bệnh viện, tốn một xu nào, đương nhiên là phát bao nhiêu giữ bấy nhiêu.

 

Thanh Âm mở xem, bên trong hẳn ba trăm đồng:

 

“Khá lắm ơi, tiền thưởng sắp đuổi kịp lương cả năm đấy."

 

Cố An thần sắc thản nhiên, thầm nghĩ như nên chút phần thưởng ?

 

Buổi tối...

 

, bây giờ trời sắp sáng , tiện cho lắm...

 

Thế là, Thanh Âm phát hiện thần sắc của Cố An kỳ quái, mặt đỏ bừng tận mang tai, trong mắt một sự mong đợi khó hiểu, giống như một con ch.ó sói kiêu ngạo mong ai đó xoa đầu nhưng chịu , cũng chịu vẫy đuôi .

 

Thanh Âm ghé tai nhỏ một câu gì đó, thế là đàn ông vốn mặt đỏ tía tai , ngay cả nhịp thở cũng đổi...

 

Nửa tiếng , Thanh Âm xoa xoa cái eo đau nhức, thầm nghĩ chẳng tươi như trong tưởng tượng nhỉ?

 

Vốn dĩ tưởng rằng nhịn hơn một năm trời, mãnh liệt như sấm sét mưa sa, vui sướng đến mức say đắm mới đúng, ai ngờ cả hai đều mồ hôi đầm đìa, một là do cuống, một là do đau.

 

, về thật đúng lúc, tên chính thức của Tiểu Ngư Nhi chốt đấy.

 

May mà gần đây tiêm chủng, nếu con gái cứ mang cái tên mụ tiêm thì buồn ch-ết mất."

 

Cố An vội vàng dậy, lấy mấy cái tên nghĩ từ lâu , xếp thành một hàng:

 

“Cố Phồn Tinh, Cố Bạch Loan, Thanh Xuyên, Thanh Bất Phàm.”

 

Tất nhiên, đây là đề nghị của Thanh Âm.

 

Đứa trẻ cuối cùng theo họ ai quan trọng, quan trọng là cả bố và đều quá trình tham gia, cho nên để công bằng, cô đặt hai cái tên dự họ Thanh, Cố An cũng đặt hai cái tên dự họ Cố, đợi khi hộ khẩu thì để đứa bé tự bốc thăm quyết định, bốc trúng cái nào cũng thiệt.

 

Cô và Cố An hiện tại chỉ định sinh một Tiểu Ngư Nhi, cho nên bất kể theo họ ai cũng chỉ một cơ hội duy nhất, việc đặt tên trở nên vô cùng long trọng và chính thức.

 

Anh công tác về , cô cứ thế chờ mãi.

 

Chính xác mà , Thanh Âm chỉ đặt một cái tên Thanh Xuyên, bởi vì họ Thanh khá khó đặt tên, tên con gái dễ đặt kiểu mềm nhũn quá, cô thích lắm.

 

Ba cái tên còn đều do Cố An đặt.

 

Phồn Tinh, Bất Phàm – những cái tên cao điệu như , thực sự là chỉ hận thể thông báo cho cả thiên hạ con gái rạng rỡ như những vì trời.

 

Tất nhiên, Thanh Xuyên là mong của Thanh Âm, hy vọng cuộc đời con gái thể bằng phẳng, đường hoàng, cô thấy nó quá nam tính, cô còn chẳng thích những cái tên con gái như Trúc, Lan, Mai, Cúc .

 

Còn về Cố Bạch Loan, đó là yêu cầu mãnh liệt của Cố An.

 

Bạch Loan là thần điểu trong 《Sơn Hải Kinh》, luôn cảm thấy con gái là phượng hoàng thể sải cánh bay cao, nếu vì Phượng Hoàng quá nổi bật thì còn định đặt tên là Cố Phượng Hoàng cơ.

 

Thanh Âm cảm thấy Bạch Loan Bạch Loan, khó , còn lo lắng sẽ bạn học đặt biệt danh là chim trắng chim đen.

 

Kết quả con gái cô đúng là chiếc áo bông nhỏ tri kỷ của ông bố già mà, lúc trời sáng tỉnh dậy b-ú sữa, con bé chộp lấy một mảnh giấy nhỏ buông, mở xem, rõ ràng là ba chữ lớn “Cố Bạch Loan".

 

 

Loading...