Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 251

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:01:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhận lấy bản cam kết do bố Thạch đưa bằng cả hai tay, ngờ ông bài bản, mang cảm giác giống như công văn chính phủ .

 

Phía tên của bố Thạch, Thạch, cuối bản chữ ký của cả hai bên, còn đóng cả con dấu riêng, việc cực kỳ trang trọng...

 

Ước chừng, chính là vì sợ Thanh Âm e ngại chịu trách nhiệm mà chịu tay giúp đỡ.”

 

Đối với những nhà hiểu chuyện như thế , Thanh Âm vẫn thiện cảm.

 

Cô cất bản cam kết trong lòng:

 

“Thạch Lỗi ?"

 

“Buổi trưa nó chủ động yêu cầu xuất viện, về đến nhà cứ luôn tựa giường, xuống .

 

Bữa tối chỉ ăn hai miếng cháo loãng là kêu tức ng-ực, thở nổi, nghi là..."

 

Lúc xuất viện, bác sĩ ở bệnh viện tỉnh , nếu bắt đầu xuất hiện tình trạng khó thở nặng hơn, thở oxy cũng thuyên giảm, thì nhà nên chuẩn hậu sự .

 

Vốn dĩ, bố Thạch và Thạch Lỗi thử cách chữa của Thanh Âm, nhưng Thạch thì do dự.

 

Bà cho rằng bao nhiêu chuyên gia Tây y còn chẳng chữa khỏi, cô bác sĩ Trung y trẻ tuổi chắc cũng cách nào, chỉ vì nể mặt nên mới buộc lòng đưa một ý kiến mà thôi.

 

Hơn nữa chuyện xem Trung y , ngay từ đầu Thạch cực lực phản đối, hai bố con họ cũng thuyết phục bà.

 

Ai ngờ cân nhắc bao lâu, xuất viện về nhà bệnh tình ác hóa.

 

Thanh Âm nhíu mày:

 

“Hiện tại thế nào ?"

 

“Lúc khỏe lúc yếu, nhưng nó cứ luôn kêu ng-ực nghẹn tắc, tim đ-ập loạn, cách nào phẳng , thì mới thở ..."

 

chịu bệnh viện.

 

Đây là suy tim !

 

Tim Thanh Âm thót một cái:

 

“Được , thì thử xem, sẽ cố hết sức."

 

Giao đứa bé cho bà nội Cố, cô đạp xe đạp, tiên đến phòng thu-ốc của trạm xá lấy một loại thu-ốc thể dùng đến, mang theo cả hộp cấp cứu để dự phòng những lúc cần thiết.

 

Ai ngờ khỏi cửa thấy một chiếc xe màu đen đang chờ sẵn, Thanh Âm lướt mắt qua biển xe, là những con ở vị trí phía của tỉnh Thạch Lan.

 

Cô cũng nghĩ nhiều, tiện đường gọi cả Tần Giải Phóng, là trợ thủ của cô.

 

Bố Thạch một bước về nhà .

 

Suốt dọc đường Thanh Âm đều trao đổi với Tô Tiểu Mạn để tìm hiểu về tình hình đây của Thạch Lỗi, hy vọng thể thu hoạch gì đó, cũng chú ý xe lái .

 

Đến khi kịp phản ứng thì tài xế mời nhà họ Thạch.

 

Thạch Lỗi đang tựa đầu giường, mặt là sắc hồng bình thường, khẽ gật đầu chào họ, ngay cả lúc vẫn giữ vẻ nho nhã.

 

Bên cạnh hai nhân viên mặc áo blouse trắng, là nhân viên y tế do Thạch tìm đến chăm sóc.

 

Cho dù là “ còn cách nào nữa", nhưng với điều kiện của nhà họ Thạch và tấm lòng của một , bà cũng thể thực sự bỏ mặc con trai.

 

Bên giường còn đặt đủ loại thiết cấp cứu, là do Thạch Lỗi dùng nữa.

 

Suy nghĩ một lát, Thanh Âm cũng lãng phí thời gian, vội vàng bắt mạch cho , xem rêu lưỡi, dặn dò Tần Giải Phóng kiểm tra tình trạng dịch màng phổi của .

 

Lý thuyết của Tần Giải Phóng thời gian qua học uổng phí, các thao tác sờ nắn và vùng ng-ực bụng đều học bài bản:

 

“Lồng ng-ực hai bên căng đầy, cử động hô hấp yếu , rung thanh biến mất, xương sườn thứ 4 gõ đục, rì rào phế nang biến mất."

 

Kết luận cuối cùng đưa là, lượng dịch màng phổi dường như tăng lên một cách khó hiểu.

 

“Chị Thanh ơi, là em tìm bố em, xem thể chuyển máy siêu âm đến tận giường ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-251.html.]

 

Bệnh tình thế mà ở bệnh viện lớn là chuẩn cấp cứu , chị Thanh vẫn thản nhiên như , khiến trong lòng khỏi thắc mắc.

 

Nói là sự nghiêm trọng của bệnh tình thì thể nào, chị Thanh tinh thông cả Trung và Tây y mà, nhưng nếu chăng nữa thì chị vẫn thể...

 

ừm, thấy Thanh Âm đeo găng tay , lấy một ít chất nôn mặt đất kịp dọn dẹp, một chút, ngửi một chút.

 

Thái độ thong dong vội vàng , cứ như đang khám một ca cảm mạo ho hắng bình thường , ung dung, bình tĩnh.

 

“Chị Tiểu Mạn, lấy từ trong túi của mười quả đại táo thịt dày, thêm nửa bát nước đun lên, để lửa lớn."

 

May mà đây là ở nhà họ Thạch, bếp núc đầy đủ.

 

Còn một bác sĩ một y tá vẫn bên cạnh thì trợn tròn mắt, sự kinh ngạc của họ là cần bàn cãi – lúc còn xem Trung y, là đến để tấu hài ?

 

Họ sang bố Thạch, thấy ông chỉ mải con trai, thế là sang Thạch.

 

Mẹ Thạch đang bịt miệng , ánh mắt đờ đẫn, khi ánh mắt chạm cũng nhanh ch.óng lảng , dường như là buộc chấp nhận cách chữa kiểu “còn nước còn tát" .

 

Được , họ cũng nhiều nữa, lúc ngăn cản thì đúng là tự chuốc họa , rước lấy lời mắng nhiếc, họ cứ ở bên cạnh giúp Thạch Lỗi vén góc chăn, sắp xếp các thiết y tế, nhủ thầm cố thức đến sáng là đến đổi ca .

 

Tô Tiểu Mạn chọn đại táo xong, Thanh Âm tìm mấy vị thu-ốc từ trong thu-ốc mang theo là Đại kích, Cam toại và Nguyên hoa:

 

“Nào, Giải Phóng giúp cân mỗi loại một gam đây."

 

“Hả, bao nhiêu cơ ạ?"

 

Tần Giải Phóng nghi ngờ tai vấn đề.

 

“Một gam."

 

Tần Giải Phóng vô cùng ngạc nhiên, một gam là khái niệm gì chứ.

 

Thời gian theo phụ tá , liều lượng thu-ốc của chị Thanh lúc nhẹ lúc nặng, nhưng lúc nhẹ nhất ngay cả đối với trẻ con cũng dùng ba gam năm gam.

 

Một trưởng thành mà mỗi vị thu-ốc chỉ dùng một gam, tổng cộng cũng chỉ ba gam:

 

“Nhẹ quá liệu ..."

 

Chị Thanh lắc đầu:

 

“Cam toại, Đại kích, Nguyên hoa đều là những vị thu-ốc tẩy xổ lực cực kỳ mãnh liệt, dùng lượng quá lớn sợ chịu đựng nổi."

 

Tần Giải Phóng lúc mới sực nhớ , trong cuốn sách giáo khoa 《Trung d.ư.ợ.c học》 vài ngày dường như mấy vị thu-ốc , dùng để công trục thủy ẩm (đẩy nước đọng ngoài).

 

Lại liên tưởng đến chẩn đoán bệnh Huyền ẩm của chị Thanh dành cho cán bộ Thạch hôm qua, những chi tiết vốn dĩ thấy lộn xộn trong đầu bỗng nhiên như một sợi dây xâu chuỗi :

 

“Em hiểu ."

 

Chàng trai trẻ việc cẩn thận, lấy chiếc cân chuyên dùng để cân thu-ốc Trung y, thận trọng đặt một chút d.ư.ợ.c liệu lên, thêm bớt , bớt thêm , chỉ sợ thừa phẩy một gam, sợ thiếu phẩy một gam.

 

Sau khi thành công, trán lấm tấm mồ hôi.

 

Thanh Âm cũng nhạo , một thầy thu-ốc đạt tiêu chuẩn, nếu ngay cả chút kiên nhẫn và trách nhiệm cũng thì nhất đừng học y.

 

Cân xong, Thanh Âm dặn nghiền thành bột mịn.

 

Không mang theo cối nghiền thu-ốc, chỉ thể bọc trong vải thưa, dùng lực ngón tay nghiền nát, quả thực cần thanh niên trai tráng mới .

 

Chờ bên vất vả nghiền xong, bên đại táo trong nồi cũng đun nhừ.

 

Tô Tiểu Mạn theo lời dặn giã nát đại táo, để phần thịt táo ngâm trong nước cốt càng nhiều càng .

 

Chờ đến khi nhiệt độ còn quá nóng, Thanh Âm xắn tay áo bắt đầu việc.

 

“Giải Phóng, đỡ lấy cán bộ Thạch."

 

“Chị Tiểu Mạn, bưng nước táo đây."

 

 

Loading...