Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 247

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:01:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bệnh viện tỉnh hút dịch cho ?"

 

Theo lý mà thì bệnh viện tỉnh thời đại sớm trang kỹ thuật đó mới đúng, thủ thuật chọc dò màng phổi thì ngay cả một Trung y như cô cũng , lý gì tất cả các chuyên gia Tây y hội tụ ở bệnh viện tỉnh .

 

Ai ngờ Tô Tiểu Mạn thở dài:

 

“Đây chính là chỗ đen đủi, với lượng dịch lớn như thì cách bảo hiểm nhất của bệnh viện là mở l.ồ.ng ng-ực để hút dịch, nhưng bản dị ứng với tất cả các loại thu-ốc gây tê, dù là tiêm hít, ngay cả gây tê cục bộ cũng sẽ khiến thể tỉnh ngay bàn mổ."

 

A, chuyện ... nếu cứ thế mà chịu đựng mở l.ồ.ng ng-ực thì thể sẽ đau đến ch-ết mất.

 

Tuy nhiên, Thanh Âm nghĩ một cách:

 

“Vậy thì thể chia thành nhiều đợt, mỗi đợt hút một lượng nhỏ, ước lượng khả năng chịu đau của từ từ thôi."

 

Tô Tiểu Mạn khổ một nữa:

 

“Lúc đầu chuyên gia của bệnh viện tỉnh cũng như , nhưng cái quái lạ là, tốc độ hút của bác sĩ v-ĩnh vi-ễn theo kịp tốc độ sinh dịch, bảo là mới hút hai mươi mililit, buổi chiều sinh thêm ba mươi mililit nữa, nếu hút, nó còn sinh chậm hơn..."

 

A, chuyện ...

 

Tuy nhân hậu cho lắm, nhưng Thanh Âm cảm thấy, cái Thạch Lỗi thực sự xứng đáng với hai chữ “đen đủi", phàm là cách nào thể dùng đều chặn hết , vận mệnh dường như thực sự là để như .

 

Không mở l.ồ.ng ng-ực thì chỉ thể đợi ch-ết, mở l.ồ.ng ng-ực thì khả năng là ch-ết ngay, nhà họ Thạch hết cách.

 

“Nhà họ cũng chút quan hệ, mời chuyên gia từ Kinh Thị và Hải Thành đến, đều là thực sự hết cách , chị mới nhắc qua với họ về tình hình của em, chú Thạch thử một phen, chỉ là dì Thạch chút mấy bằng lòng."

 

Thanh Âm hiểu ngay, Tô Tiểu Mạn với thái độ chịu trách nhiệm chắc chắn sẽ thật tình hình thực tế của cô, mà để một địa vị cao, quen nuông chiều tin rằng một Trung y trẻ tuổi hơn cả con trai bà chữa bệnh cho con trai bà, bình thường đều sẽ chấp nhận loại “chuột bạch" , trừ khi bà yêu con trai .

 

“Cho nên chị nghĩ, nếu chị lỡ lời nhắc một câu như thì em cứ xem thử, thể chữa trong lòng em tự , nếu thể chữa thì cứ dứt khoát đừng tay, để tránh đến lúc đó rõ ràng với họ."

 

Tô Tiểu Mạn nắm tay Thanh Âm, mắt cô chân thành.

 

Trong thâm tâm chị, Thạch Lỗi là bạn học kiêm ân nhân, Thanh Âm là bạn của , chị hy vọng cả hai bên đều , thể để Thanh Âm vì lời của mà cố đ-ấm ăn xôi để rước họa .

 

“Vâng."

 

Thanh Âm gật đầu, “Chị Tiểu Mạn yên tâm, em tuyệt đối miễn cưỡng."

 

Tô Tiểu Mạn đưa cô đến bệnh viện tỉnh, Thanh Âm chẳng lạ lẫm gì chỗ , sinh con ở đây mà, mà Cố An hiện tại cũng đang ở trong một căn phòng bệnh đặc biệt nào đó của bệnh viện , họ gần một tháng gặp .

 

Đột nhiên, Thanh Âm nhớ chuyện gì đó:

 

“Em gọi điện thoại nhé?"

 

“Được, chị đợi em ở cửa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-247.html.]

 

Thanh Âm thẳng đến khoa phụ sản, hôm nay chủ nhiệm Tiết cũng ở đó, thấy cô còn vui mừng, hỏi thăm cô phục hồi sức khỏe thế nào, đứa nhỏ khỏe .

 

Lúc Thanh Âm hết ở cữ, bản tiện ngoài, nên nhờ Cố An mang đến cho bà mấy quả trứng đỏ, coi như là một ý nghĩa , cũng là để cảm ơn bà chăm sóc cô.

 

Thực cô ngẫm kỹ, với tình hình của Tiểu Ngư Nhi như , nếu gặp bác sĩ khác thì con bé thể chào đời thuận lợi như thế, gặp chủ nhiệm Tiết là may mắn của hai con cô.

 

“Đều cả ạ, cơ hội hoan nghênh bác đến nhà cháu chơi, hôm nay cháu qua đây là mượn điện thoại của các bác gọi một cuộc, tiện ạ?"

 

Chủ nhiệm Tiết đương nhiên là tiện , nếu là bình thường Thanh Âm cũng sẽ như , nhưng hôm nay gấp quá, là cơ hội học tập hiếm , cô vẫn dẫn Tần Giải Phóng theo để mở mang tầm mắt, thằng nhóc dạo gần đây theo cô, xem mấy cái bệnh vặt nhức đầu sổ mũi, ước chừng cũng chán .

 

Vừa danh sách sách cô cho xong hết , hôm nay đúng là một cơ hội học tập hiếm .

 

Có thể thấy, thằng nhóc tuy hứng thú với Trung y, nhưng vẫn chỉ dừng ở trạng thái thiện cảm nguyên thủy, chỉ là vì sự xót xa đối với năm xưa mà tin tưởng Trung y, chứ thực sự xuất phát từ tận đáy lòng thấy Trung y tuyệt vời, điều thể thấy qua lời và hành động thường ngày của .

 

Quả nhiên, Tần Giải Phóng nhận điện thoại của cô, lập tức đồng ý ngay, hớt ha hớt hải chạy đến, nhà gần bệnh viện tỉnh, Thanh Âm theo Tô Tiểu Mạn lên đến phòng bệnh nội khoa, theo sát phía đến nơi.

 

Trong phòng bệnh chỉ một chiếc giường bệnh, một thanh niên g-ầy gò vàng vọt, nửa tựa đầu giường, thỉnh thoảng ho khan một tiếng đầy kìm nén, sắc mặt tái nhợt, thần tình đau đớn.

 

“Thạch Lỗi, đây chính là bác sĩ Thanh mà tớ với , tên là Thanh Âm, bạn lớn lên cùng khu phố với tớ."

 

Thanh Âm thể cảm nhận rõ ràng, tia sáng trong mắt Thạch Lỗi tắt ngóm ngay khoảnh khắc thấy cô.

 

Đây cũng là chuyện bình thường, lão Trung y lão Trung y, chứ “tiểu Trung y".

 

Thạch Lỗi dù cũng là cán bộ trẻ tuổi đầy triển vọng, xuất giáo d.ụ.c gia đình đều , lễ nghĩa cần vẫn , mỉm nhàn nhạt, bắt tay, gian nan vài câu khách sáo mạo phiền, thảo nào Tô Tiểu Mạn nghiêm trọng như , đến cả bệnh viện cũng khuyên xuất viện, thực bệnh viện quá lên, mà là thực sự nghiêm trọng .

 

Lượng dịch tích tụ trong l.ồ.ng ng-ực quá nhiều, ép tim và phổi, xuất hiện triệu chứng khó thở, đây là điều chí mạng.

 

Bệnh tình dù đặt ở năm mươi năm cũng là khá nan giải, huống hồ là thời đại mà cả thiết lẫn kỹ thuật đều lạc hậu rõ rệt như bây giờ...

 

Anh còn “đen đủi" như .

 

Tô Tiểu Mạn bên cạnh vội vàng thuật tình hình của một nữa một cách đơn giản, để nếu chị chỗ nào đúng, bản Thạch Lỗi thể bổ sung, cũng để cho “thực tập sinh" theo Thanh Âm thể hiểu rõ bệnh tình.

 

Tần Giải Phóng cũng là đầu tiên thấy, thiếu kinh nghiệm thực tế, lập tức kìm lộ vẻ kinh ngạc.

 

Nghiêm trọng đến mức , còn tìm Trung y gì, đúng là “còn nước còn tát" đây.

 

Thanh Âm thì chú trọng hỏi thăm xem trong gia đình Thạch Lỗi ai mắc bệnh tương tự hoặc ai bệnh phổi .

 

“Nhà ai bệnh phổi cả, lúc đầu còn tưởng lao phổi, kiểm tra hai ở bệnh viện tỉnh và bệnh viện nhân dân thành phố Thư Thành, đều nuôi cấy vi khuẩn lao."

 

Thạch Lỗi khẽ ho, thở dốc, tuy vô cùng gian nan nhưng vẫn cố gắng giữ cho logic lời liền mạch.

 

 

Loading...