Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 244
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:01:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bệnh viện khu đương nhiên chịu, khó khăn lắm mới bồi dưỡng một cán bộ nghiệp vụ nòng cốt, đơn vị ngoài lấy là lấy, chẳng họ lỗ vốn ?
Trong viện tung tin Đào Anh Tài giỏi phẫu thuật sọ não ngoài , ai gánh vác đây?”
Mà đối với Thanh Âm, điều quan trọng hơn là Đào Anh Tài hứa chỉ cần cho một năm thời gian là , khi khám bệnh cho Trần lão, cũng thể thực hiện ca phẫu thuật đó , chỉ là xác suất thành công vẫn chỉ 75%, phía nhà máy và Trần Khánh Phương vẫn còn đang đắn đo.
Đối với Thanh Âm, đây là niềm vui ngoài ý , cho nên ân tình của Tần Chấn Hoa thực sự lớn!
Cô đối với Tần Giải Phóng chỉ dẫn dắt, mà còn dẫn dắt cho , dẫn dắt thành tựu mới .
Một trai trẻ như , phô diễn chút bản lĩnh thực sự thì dựa mà phục - một nữ đồng chí chỉ lớn hơn một tuổi?
Tuổi trẻ mà, ai cũng chút m-áu nóng và cá tính.
“Được , thích gì cũng , nhưng em hãy bổ sung kiến thức lý luận cơ bản , mấy cuốn sách cầm về , gì hiểu hoan nghênh đến thảo luận với chị."
“Dạ ạ, bố em , để em giúp chị chạy việc vặt, gì cần giúp chị cứ gọi nhé."
Thanh Âm gật đầu, cho , dự định sách một lát.
Đọc hơn một tiếng, gáy đau chịu , ngẩng đầu lên, hây, một đôi mắt to đen láy đang lặng lẽ kìa!
“Con bé bao lâu hả, con đang gì ?"
Tiểu Ngư Nhi cử động bàn tay nhỏ, “a a" hai tiếng, đầu và bắt đầu nghiêng.
“Con mới bao lớn lẫy , còn sớm lắm."
Nhóc con tin sự thật, nỗ lực mấy phút vẫn lẫy qua , lập tức cuống lên “a a" loạn xạ.
Thanh Âm vội bế con lên, nhưng cái đứa cũng lạ, từ lúc ở cữ thích bế ngang, bế ngang là nó hừ hừ, Cố An một vô tình đổi sang bế cho nó, nhóc con lập tức hết hừ ngay, lúc mới là nó thích bế .
Thế đây, Thanh Âm giờ cũng chẳng quản việc phát triển cột sống cổ của nó nữa, bế lên, cố gắng dùng tay đỡ cổ nó:
“Sao tính tình vội vàng thế chứ, lẫy qua thì chúng lẫy nữa là xong, xem c.o.n c.uống lên kìa..."
“A a!"
“Được , Tiểu Ngư Nhi giỏi nhất , hơn năm mươi ngày thích bế lẫy , cứ cái tiến độ của con, năm tuổi đỗ đại học thì con thật với , hả?"
“A!"
Thanh Âm ha hả.
Thấy , con bé càng “a a" hăng hái hơn, cứ như một chú ch.ó con .
Đương nhiên, Thanh Âm cũng dám bế lâu, một hai phút là vội đặt xuống:
“Con , cứ ngoan ngoãn đó ."
Thời gian trôi qua nhanh, Cố An nộp bằng chứng cho tổ trưởng Bạch, kỳ nghỉ t.h.a.i sản của Thanh Âm kết thúc.
Thời đại đa phần các đơn vị chỉ cho nghỉ t.h.a.i sản hai tháng, cô ở vị trí kỹ thuật chuyên môn, chế độ cán bộ, cũng chỉ 56 ngày nghỉ t.h.a.i sản như công nhân nữ bình thường, huống hồ trạm xá còn một đống việc đang chờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-244.html.]
Sau khi hết nghỉ t.h.a.i sản việc, điều cô nỡ bỏ nhất là bệnh nhân trong phòng khám, mà là Tiểu Ngư Nhi đang đợi b-ú.
Lượng ăn của nhóc con ngày càng lớn, phần lớn thời gian trong ngày là ngủ thì là b-ú sữa, hoặc là chơi mấy con vật nhỏ bằng cỏ khô mà bố tết cho.
Ban đầu Thanh Âm còn lo cỏ khô con bé thương , quan sát vài đó phát hiện lo hão, nhóc con cầm trong tay chắc rơi, dù rơi cũng lấy tay che mắt để bảo vệ chỗ hiểm nhất.
“Chị ơi, chị ơi, chị Tuyết Mai bảo em đến gọi chị, cửa phòng khám bao nhiêu đang xếp hàng chờ kìa!"
Tần Giải Phóng gọi từ xa.
Bà Cố vui bĩu môi:
“Đợi đợi đợi, dù bệnh gấp đến mấy thì hiện tại con cũng mới hai tháng, chính con vẫn còn là một bệnh nhân đấy."
Nói cũng , hai tháng Thanh Âm nghỉ t.h.a.i sản thực sự hề rảnh rỗi, ngoài việc cho con b-ú, còn khám bệnh.
Toàn nhà máy mấy vạn đều cô khám giỏi, bệnh gì tìm bác sĩ khác, chỉ tìm cô, đại đa những chuyện đều cô đang nghỉ t.h.a.i sản, trừ khi bệnh tình đặc biệt gấp gáp nếu sẽ đến tận nhà tìm, nhưng khó tránh khỏi một ...
“Nhức đầu sổ mũi tiêu chảy mấy chuyện vặt vãnh cũng đến tận nhà tìm con lúc ở cữ, cái nhà máy chỉ con là bác sĩ , vội, con cứ từ từ mà , họ thích xếp hàng thì cứ xếp, lát nữa đến giờ là con tan , mau về ăn cơm, đừng lôi thôi với họ."
Đợi đến khi Thanh Âm vội vã tới cửa phòng khám, thấy hơn mười bệnh nhân đang xếp hàng.
“Bác sĩ Thanh nhỏ, bọn hôm nay cô bắt đầu , từ sớm đến đây đợi , sức khỏe dưỡng ?"
Thanh Âm đáp vài câu, Tần Giải Phóng khẽ thè lưỡi, mở cửa phòng khám từ , dọn dẹp vệ sinh xong xuôi, nước sôi cũng rót đầy.
Cậu đây luôn bố bác sĩ Thanh nhỏ giỏi thế thế nọ, luôn cho là đúng, thầm nghĩ một bác sĩ trẻ tuổi chỉ lớn hơn một tuổi, còn là Trung y, thì giỏi đến mức nào chứ?
sự thật là, trong thời gian , chị Thanh thuộc kiểu ở đơn vị nhưng truyền thuyết về chị thì luôn tồn tại, ở trạm xá chuyện gì cũng nhắc đến cái tên Thanh nhỏ một câu, mà phát ngán , nhưng những khác những ngán, mà còn một vẻ mặt vô cùng mong đợi chị việc ?
Ngay cả cửa văn phòng của Lâm Lị - cái chức chủ nhiệm mấy chào đón , cũng phá thiên hoang mà ít tầng lớp lãnh đạo đến.
“Lâm Lị , Thanh nhỏ trong viện các cô khi nào thì ?"
Đây là Bí thư đang bưng cốc .
“Tiểu Lâm, kỳ nghỉ t.h.a.i sản của bác sĩ Thanh khi nào kết thúc?"
Đây là đẻ của Giám đốc nhà máy đang xách giỏ rau.
“Chị Lâm, bác sĩ Thanh của chúng khi nào thì về?"
Đây là một chủ nhiệm xưởng khác.
Nhìn thấy nhiều , cũng giống như , mong đợi bác sĩ Thanh mau ch.óng , để tận mắt chứng kiến xem rốt cuộc là nhân vật lợi hại đến mức nào.
Nghĩ đoạn, liền theo lời dặn của Thanh Âm, bắt đầu gọi theo thứ tự đăng ký phòng.
Thấy đông , lát nữa chắc chắn sẽ còn đến, Thanh Âm cũng trì hoãn thời gian, thực hiện các bước vọng - văn - vấn - thiết đơn giản, kê đơn, kê xong cho bốc thu-ốc , bốc xong mới cách dùng và những điều cần lưu ý...
Đơn thu-ốc và bệnh án thời đại bộ là tay, tốc độ nhanh cũng nhanh lên , cứ thế khám cho đến mười hai giờ, tiếng chuông tan tầm của nhà máy vang lên, cửa mới vắng .
Mà Tần Giải Phóng - luôn dự định xem Thanh Âm giỏi đến mức nào, lúc còn nhớ đến cái tâm ban đầu của nữa, bận rộn duy trì trật tự, dặn dò bệnh nhân những điều cần lưu ý, đến một ngụm nước cũng uống.