Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 238

Cập nhật lúc: 2026-02-23 12:55:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lòng cừu là mua ở cửa hàng thịt từ sáng sớm, dùng tem phiếu thì rẻ hơn ít.

 

Bây giờ trong nhà hai kiếm tiền kiếm phiếu, Cố cũng keo kiệt, trực tiếp mua mỗi thứ hai lạng.

 

Về nhà dùng bột mì vò rửa kỹ mấy , xả sạch, thêm hai khúc xương cừu ninh một nồi nước dùng, lúc bắc cho thêm nắm hành hoa và rau mùi, thơm phức !”

 

Lòng cừu thực chẳng gì bổ b-éo, nhưng dù cũng là đồ mặn, ninh đến mức mềm nhũn, tan ngay trong miệng, ăn kèm với nước chấm từ dầu ớt, đúng là tốn cơm.

 

Hai vợ chồng trẻ ăn hết sạch cả một đĩa bánh bao.

 

“Mẹ, nếu gặp hàng bán lòng lợn thì mua ít đại tràng về nhé, chúng món đại tràng kho.”

 

Cố An nhớ, đầu tiên họ ăn tiệm, Thanh Âm cô thích ăn món .

 

“Chỉ là thèm ăn thôi.”

 

Bà cụ đang nhẩm tính trong lòng, cái món đại tràng đúng là rẻ hơn thịt nhiều thật.

 

“Tiểu Vương ở hàng thịt bảo , đại tràng dạo gần đây đưa cho quen ở xưởng liên hợp thịt, mai bảo để cho nhà nửa cân gan lợn, con ăn kiểu gì?”

 

Nếu là khác thì chắc chắn sờ gan lợn , nhưng Thanh Âm mới chữa khỏi bệnh phong thấp lâu năm cho ông cụ sinh nhà Tiểu Vương, nửa cân gan lợn là gì, cũng trả tiền, dặn để cũng chỉ là chuyện một câu thôi.

 

Loại lợi nhỏ đáng kể Thanh Âm cũng quản:

 

“Vậy thì món xào lăn ạ, vặn bổ m-áu, đều ở cữ hại khí huyết, con bồi bổ cho mới .”

 

Đương nhiên đây chỉ là cái cớ ham ăn của cô thôi, chứ nếu thực sự bổ, mấy thứ canh đảng sâm gà ác cô thích uống, chê ngấy.

 

, hôm nào lên khu Bắc xem , thể dò hỏi những câu chuyện về Tiểu Liên Anh ngày ?”

 

Phần lớn bà cụ mà Mã nhị gia phụng dưỡng chính là Tiểu Liên Anh lừng lẫy một thời, nhưng dù vẫn một già ở địa phương chuyện.

 

Thanh Âm luôn cảm thấy Mã nhị gia hết sự thật, cô cho rõ ràng.

 

“Tiểu Liên Anh, hát khúc giải phóng ?”

 

“Ôi, ạ?”

 

Mẹ Cố vỗ đùi một cái:

 

“Cũng xem con là ai, mấy chuyện từ nhỏ .

 

Vì làng một ngày chuyên nấu cơm cho bộ tư lệnh, ông cũng là tổ tiên phù hộ mới sống sót trở về , những khác đều...

 

Nói cũng , bà quả thực là nổi tiếng của tỉnh Thạch Lan chúng đấy...”

 

Trong phiên bản mà Cố , ngoại trừ việc đoạn con nuôi Mã nhị gia, phần lớn đều sai biệt lắm.

 

Nửa câu chuyện quả thực liên quan đến giặc Nhật, dường như chính là nguồn gốc của các tình tiết trong phim truyền hình.

 

Thảo nào năm đó câu đầu tiên khi mở đầu bộ phim chính là “Bộ phim cải biên dựa những sự kiện thật”, và đoạn kết cũng là để tri ân kỳ nữ !

 

những già trấn , cái tên chỉ huy Okamura gì đó ngày thực sự giàu , nào nhẫn vàng vòng ngọc, là mồ hôi nước mắt của dân nước Long , mỗi món đồ đều nhuốm m-áu của đồng bào đấy!”

 

Tội ác của Okamura Jiro năm xưa bao nhiêu dân nước Long đều tận mắt chứng kiến, nếu thể sống sót trở về, tuyệt đối cũng đưa tòa án quân sự để xét xử.

 

cũng may là cho cơ hội trở về, nếu chừng bây giờ vẫn còn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật cũng nên!

 

Cái loại cặn bã súc sinh , dù lăng trì cũng là quá nhẹ nhàng, để bỏ mạng mảnh đất đều là ô nhiễm bầu khí.

 

“Có bản đồ kho báu xăm lưng Tiểu Liên Anh, nhưng bảo từng nhà tắm công cộng với bà , lưng trắng nõn, chẳng gì cả.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-238.html.]

Thanh Âm “phì” một cái tiếng, xem cư dân mạng diễn đàn nhiều năm cũng là bịa đặt lung tung, ở địa phương quả thực truyền thuyết .

 

“Mẹ cũng tin, con bảo xăm một tấm bản đồ kho báu lên thì đau đớn bao nhiêu chứ.

 

Nếu là Tiểu Liên Anh thì thà ch-ết quách cho xong, mấy thứ đồ nhuốm m-áu đó ai hiếm thì mà lấy.”

 

Hừm, Thanh Âm chính là thích điểm Cố, chuyện gì dù “bí mật” đến mấy, chỉ cần qua miệng bà là kiểu gì cũng dò la hết!

 

Chuyện mà ở Bắc Kinh thì đúng là một hậu quân tiêu chuẩn của “quần chúng Triều Dương” đây mà!

 

“Con bảo tên Nhật đó thực sự tàn nhẫn thật đấy, thể xăm bản đồ sống sờ sờ lên lưng phụ nữ, chuyện gì mà chẳng dám ?

 

Mẹ thấy hút thu-ốc phiện, uống m-áu đều thể ép Tiểu Liên Anh hết!”

 

Thanh Âm vốn dĩ chỉ định cho thôi, lúc đột nhiên nảy ý nghĩ:

 

“Hút thu-ốc phiện?”

 

“Chứ còn gì nữa, con còn trẻ nên , vùng Thạch Lan hồi thời Minh Thanh từng là vùng trọng điểm, chiếm đóng, con bảo mấy tên Hán gian tay sai trướng chúng thực sự ngoan ngoãn lời thế ?

 

Chẳng là dùng thứ đó để khống chế đấy !

 

Người trong làng còn , trong bộ tư lệnh của chúng cũng kẻ kiếm tiền, còn góp vốn tham gia việc buôn bán thu-ốc phiện nữa.

 

Trước khi chúng đến, cả thành phố cũng chỉ dăm ba tiệm hút, chúng đến một cái, lượng vọt lên hàng trăm tiệm luôn, chẳng đều là cách chúng kiếm tiền đen ?”

 

Mẹ Cố hạ thấp giọng:

 

“Mẹ , giải phóng quân giải phóng nhà thực sự lục soát ít ở nhà những tên ch.ó Hán gian từng bán mạng cho chúng đấy.

 

Người g-ầy rộc chỉ còn một nắm xương mà vẫn giường lò hút lấy hút để cơ...”

 

Thanh Âm đột nhiên hiểu , tại năm đó Tiểu Liên Anh đuổi Mã Nhị mới tám tuổi đầu thể tự nuôi sống bản .

 

Thực chất cũng là để giảm bớt nhược điểm trong tay Okamura Jiro, đồng thời cũng để tránh cho bé tuổi còn nhỏ thứ đó đầu độc.

 

Trong lòng phụ nữ yếu đuối đó, hai điều về Mã Nhị là quan trọng nhất:

 

xương đầu gối mềm, và chạm thu-ốc phiện.

 

bảo vệ Mã Nhị, nhưng bản lún sâu trong đó.

 

Để bảo mạng, hút cũng hút, mà một khi dính thì cai là cực khó.

 

Đàn ông đời cai thu-ốc l-á thôi khó như lấy mạng họ , cái độ khó để cai nghiện thu-ốc phiện quả thực là ở một đẳng cấp khác.

 

nếu cai, thời buổi lấy chỗ để mua thứ đó?

 

Đừng phận họ nhạy cảm, mỗi ngày bao nhiêu đôi mắt soi mói, ngay cả bần nông ba đời gốc gác rõ ràng cũng cửa để kiếm thứ đó... trừ phi là thứ gì đó thế.

 

Thanh Âm vội vàng lắc đầu, gạt bỏ những suy đoán trong đầu .

 

Điều quan trọng bây giờ là cuối cùng cô cũng cái “đại thực” của bà lão từ !

 

Thứ đó chắc chắn chính là cái nhiệt lớn nhất, cái độc sâu nhất.

 

Nhiệt độc trong ngũ tạng lục phủ của Tiêu Liên Anh chính là do hít thứ đó tích tụ qua năm tháng.

 

Thảo nào căn phòng bà ở, thở từ miệng bà tỏa đều mang một mùi hôi thối.

 

Lúc đó Thanh Âm chỉ cảm thấy mùi hôi thối gì đó kỳ lạ nhưng phân biệt là mùi gì, vì cô là đứa trẻ lớn lên mái trường xã hội mới, căn bản thể nào thấy thứ đó, đương nhiên cũng ngửi mùi .

 

 

Loading...