Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 236

Cập nhật lúc: 2026-02-23 12:55:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nói thế nào nhỉ, vị ông chủ Mã là một hâm mộ mù quáng của Tiểu Liên Anh.”

 

Ông cảm thấy Tiểu Liên Anh là năng, cho nên tiếng Nhật chỉ là chuyện nhỏ.

 

Ông cảm thấy cuộc đời bà thiếu một đứa con, cho nên đưa những điều thể thực hiện ở ngoài đời tác phẩm nghệ thuật...

 

Giống như những tác giả nam nghèo túng luôn tự huyễn hoặc bản bằng cách cho nam chính trong sách của giàu nứt vách, quyền nghiêng thiên hạ, mỹ nữ vây quanh .

 

Chuyện ngay cả con trai ruột cũng chắc , Mã nhị gia thì còn thể là ai?

 

Thế là, Mã nhị gia phát hiện ánh mắt của Tiểu Thanh đại phu dường như chút quái lạ, giống như đang một fan cuồng não tàn ?

 

“Thanh đại phu, ?”

 

“À , gì, chỉ ngờ Tiêu lão thái thái một cuộc đời ly kỳ như thôi.”

 

Mã nhị gia sờ mũi, ly kỳ ?

 

Ông vẫn mới chỉ chọn những đoạn bình thường để kể thôi, những phần ly kỳ còn !

 

Nhanh ch.óng, Dương Tam Vượng bưng thu-ốc sắc xong , Mã nhị gia cũng quản những chuyện khác nữa, vội vàng đỡ bà cụ dậy chuẩn cho uống thu-ốc.

 

Bà cụ hiện giờ hai mắt nhắm nghiền, thở mong manh, miệng căn bản mở .

 

Mã nhị gia như dỗ dành đứa nhỏ, lời nhẹ nhàng khuyên bảo hồi lâu mà miệng bà vẫn mở, bên cạnh Dương Tam Vượng mà phát sốt ruột.

 

“Nhị gia, chúng dùng thìa cạy ạ.”

 

Mã nhị gia dữ tợn trừng mắt một cái:

 

“Nói bậy!”

 

Hồi nhỏ ông bệnh, Tiểu Liên Anh cũng nỡ cạy miệng ông .

 

đây là thu-ốc cứu mạng mà, đổ thì , chẳng lẽ giống như Tây y dùng một cái ống chọc từ mũi dày ?”

 

Mã nhị gia lúc đầu từ chối điều trị Tây y chính là vì lý do , ông cảm thấy đây là sự sỉ nhục nhân cách và tổn hại thể đối với Tiểu Liên Anh, đồng ý.

 

Lúc ông càng thêm tức giận, một cước đ-á văng Dương Tam Vượng đang bò lồm cồm đất:

 

“Cút!”

 

Thanh Âm hai gã đàn ông thô kệch lóng ngóng cũng thấy cạn lời:

 

“Lúc đặc biệt dùng biện pháp đặc biệt, đưa thìa đây.”

 

Dương Tam Vượng nín thở, về phía Mã nhị gia.

 

Mã nhị gia do dự một giây, nhưng vẫn theo.

 

Ông cố sức cạy miệng bà cụ , Thanh Âm tiên châm nhẹ hai cái huyệt Giáp Xa của bà cụ, đó mới dùng thìa cạy.

 

Không ngờ một bà lão trông g-ầy yếu như mà sức lực lớn đến thế, càng ngờ hơn là, một bà cụ ngoài bảy mươi tuổi mà hàm răng vẫn còn nguyên vẹn!

 

Vừa trắng đều, rụng một chiếc nào.

 

Tuy nhiên, trong hai giây Thanh Âm xuất thần đó, miệng cuối cùng cũng cạy , Mã nhị gia thở phào nhẹ nhõm, đang định đổ thu-ốc thì Thanh Âm đột nhiên ngăn :

 

“Đợi .”

 

Cô hít mạnh một cái:

 

“Mùi vị là tỏa từ miệng bà cụ ?”

 

Mã nhị gia cũng hít một cái, suýt chút nữa nôn tại chỗ:

 

“Phải.”

 

Hôi, thật sự là hôi, quả thực là hôi thối khó tả!

 

“Lão thái thái từ khi hôn mê, thở hôi, mỗi ngày dọn dẹp phòng ba bốn , nếu nổi.”

 

Thanh Âm thầm nghĩ thảo nào, lúc mới phòng ngửi thấy một mùi hôi thối, còn tưởng là do bệnh giường quá lâu thiếu việc dọn dẹp nên mùi thoát .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-236.html.]

 

Thực tế là dù siêng năng đến cũng vô dụng, vì mùi tỏa từ trong c-ơ th-ể bà cụ, chỉ cần bà còn thở thì miệng, mũi, ngũ quan, lỗ chân lông đều đang tỏa mùi vị .

 

Mà mùi hôi thối như , thông thường là do tạng phủ nhiệt bệnh thực chứng sinh .

 

Nhiệt bệnh thực chứng là điều đại kỵ của phụ phiến!

 

“Thu-ốc uống!”

 

Thanh Âm đột nhiên quát lớn một tiếng, Dương Tam Vượng giật tay run lên, nước thu-ốc đổ ngoài mất một phần ba, khổ sở uất ức, nước mắt suýt chút nữa trào .

 

Hắn cảm thấy và Tiểu Thanh đại phu thật sự là bát tự hợp, cô đ-ánh thì cô mắng, còn cô hù dọa.

 

“Tại ?”

 

Trong mắt Mã nhị gia lóe lên một tia tinh quang, dường như nắm cọng rơm cứu mạng nào đó, “Thanh đại phu kiến giải gì khác , mau cho với.”

 

Thanh Âm trả lời, cúi đầu miệng bà cụ, khi cạy thể thấy lưỡi, rêu lưỡi thể là “ngũ sắc rực rỡ”, vàng, dày, khô, mấu chốt là phần giữa và phần gốc còn màu đen...

 

Đây rõ ràng là biểu hiện của nhiệt độc xâm nhập sâu bên trong mà.

 

để chẩn đoán sai, cô vẫn hỏi xem dạo gần đây họ cho bà cụ ăn thứ gì thể nhuộm màu những thực phẩm khó tiêu hóa .

 

“Không , mỗi ngày chỉ nửa bát sữa bột và nước đường muối thôi, đây là bác sĩ Tây y dạy, là để duy trì sinh lý cơ bản gì gì đó.”

 

Thanh Âm gật đầu, do nhuộm màu, thì chắc chắn là nhiệt độc .

 

điều kỳ lạ là, nhận định lúc nãy của bác sĩ Vương và cô đều bắt nguồn từ thở, mạch tượng và chân tay lạnh giá của bà cụ.

 

Nhìn từ những phương diện , quả thực là dương hư d.ụ.c thoát, nhưng biểu hiện của rêu lưỡi là tạng phủ nhiệt độc...

 

Sự đại hàn và đại nhiệt là những nhận định trái ngược, mâu thuẫn , thể cùng xuất hiện một c-ơ th-ể?

 

Thanh Âm tới lui vài bước, đột nhiên mắt sáng lên:

 

“Đại thực hữu luy trạng, cổ nhân thật lừa .”

 

“Cái gì đại sứ với đ-ánh lôi?”

 

Dương Tam Vượng và Mã nhị gia trực tiếp ngẩn , một chữ cũng hiểu.

 

Thanh Âm lên:

 

“Đại thực hữu luy trạng (đại thực vẻ g-ầy yếu), là một câu Đông y cổ, ý là nếu một bệnh nặng đến một mức độ nhất định, thực chất bản chất là thực chứng, nhưng biểu hiện ngoài là hư tượng.

 

Rõ ràng là trong nhiệt độc, nhưng vẻ ngoài trông như dương hư lúc lâm chung, còn gọi là chân thực giả hư, chân nhiệt giả hàn.”

 

Cái gì thật thật giả giả, hư hư thực thực, Dương Tam Vượng chớp chớp mắt.

 

Trong mắt Mã nhị gia tinh quang càng rực rỡ hơn, nắm lấy một trọng điểm:

 

“Ý của cô là, bệnh của bà cụ thực chất sắp ch-ết, mà là vẫn còn cứu ?”

 

.”

 

Mã nhị gia lập tức loạng choạng, phịch xuống giường lò, vuốt vuốt ng-ực:

 

“Tam nhi, nhầm chứ?”

 

“Nhị gia ngài nhầm , Tiểu Thanh đại phu ngài đúng , bà cụ vẫn còn cứu !

 

Là thật đấy ạ!”

 

“Nói bậy, cái gì mà Tiểu Thanh đại phu, Thanh đại phu chính là Thanh đại phu, đại phu phân lớn nhỏ.”

 

Dương Tam Vượng lập tức ngoan như chim cút:

 

“Phải , là do cái miệng nhanh hơn não, đáng ch-ết.”

 

Thanh Âm rảnh để khách sáo với họ, là đại thực hữu luy trạng thì phương thu-ốc đại bổ đại nhiệt như Sâm Phụ Thang tuyệt đối thể dùng:

 

“Đừng cho uống thu-ốc nữa.”

 

 

Loading...