Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 231

Cập nhật lúc: 2026-02-23 12:55:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Liễu Hồng Mai nhắc đến vợ cũ của Cù Kiến Quân, trong lòng càng thêm bực bội:

 

“Mẹ đừng nữa, ở nhà quản thúc Hải Đào cho , xem nuông chiều nó thành cái dạng gì , đến nhà họ Cù cũng tôn ti trật tự, ông cụ bên hài lòng đấy."

 

“Ông dựa cái gì mà hài lòng chứ?

 

Nhà bọn họ mỗi hai đứa con gái mà còn dám coi thường Hải Đào nhà ?"

 

Liễu Hồng Mai thực sự cách nào đôi co với mụ già, định bụng gọi Hải Đào dạy dỗ một trận, nhưng đứa trẻ sợ cô , sớm chạy mất , xem chỉ thể đợi .

 

Còn Hải Đào cứ trốn cho đến khi cô khỏi mới hớn hở về, móc một nắm lạc:

 

“Bà ngoại, bà ăn ."

 

Mụ già họ Liễu thấy lạc, mắt híp thành một đường:

 

“Ở thế?"

 

“Ở cửa nhà bà Triệu phơi đấy, cháu chẳng thèm quan tâm của ai, cháu thấy là của cháu."

 

Hùng hồn, dĩ nhiên là thế.

 

Mụ già họ Liễu gật đầu tán thành, cháu ngoại của mụ đúng là giỏi giang!

 

cũng chẳng là lạc vấn đề gì, bữa tối chỗ nào đúng, tối hôm đó cả hai bà cháu ngoài hơn chục , cuối cùng kiệt sức , mụ già bộ mà chân cứ run rẩy, sáng sớm ngày thứ hai tìm nhà họ Triệu gây sự:

 

“Mấy cái lòng đen tối các , chính là cố ý dùng lạc độc, đầu độc ch-ết nhà chúng đúng ?

 

Các chính là thấy nhà hai đứa cháu trai!"

 

Bà Triệu cũng hạng , hôm qua bà một cái là phát hiện thiếu lạc, c.h.ử.i bới trong viện ngớt, bây giờ tên trộm còn tự khai tên tuổi, thế là bà cũng hỏa lực mở bộ, mắng cho mụ già họ Liễu đang suy nhược c-ơ th-ể còn sức đ-ánh trả.

 

Cũng may, Tiểu Ngư nhi ngủ ngon, họ cãi ở sân , nếu đứa trẻ thức giấc, Thanh Âm cũng sẽ để yên .

 

Ở nhà tập thể chính là điểm , cả nhà yên yên tĩnh tĩnh là chuyện tưởng, tiền trong tay mua nhà thì vẫn đợi thêm một thời gian nữa.

 

Đang nghĩ ngợi, bà Cố ở cửa đang nhiệt tình chuyện với ai đó, Thanh Âm thấy liền hỏi:

 

“Thầy Đào, thầy đến đấy ạ?"

 

Đào Anh Tài đáp một tiếng, đoán chừng cô đang ở cữ nên một đồng chí nam như ông cũng tiện , ngược phụ nữ bên cạnh ông , Thanh Âm thấy bà suýt chút nữa nhận :

 

“Dì Phùng?"

 

Phùng Xuân Hoa hiện tại g-ầy hơn nhiều, là kiểu g-ầy gò ốm yếu, nhưng thần sắc trong mắt vô cùng rạng rỡ, như những vì , như những mầm cỏ non mùa xuân.

 

“Sao thế, nhận nữa ?

 

Sinh con cũng báo một tiếng, nếu lão Đào nhắc đến thì cũng ."

 

Phùng Xuân Hoa cúi xuống đứa trẻ:

 

“Tên là gì?"

 

“Tên chính thức vẫn nghĩ xong, tên gọi ở nhà là Tiểu Ngư."

 

Trước đây lúc ở trong bụng thổi bong bóng nên gọi như , quen , đặt tên khác nữa.

 

“Tiểu Ngư, thật dễ ."

 

Ánh mắt đầy vẻ từ ái.

 

“Dì Phùng, dì bế con bé một chút ?"

 

Phùng Xuân Hoa mừng rỡ, nhưng lắc đầu:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-231.html.]

“Trên bệnh, đừng đem khí bệnh truyền sang cho con bé."

 

“Cái ạ."

 

U-ng th-ư lây qua đường hô hấp.

 

Lòng Thanh Âm chua xót, sự đời của sinh linh mới thì sẽ sự , mà sự của Phùng Xuân Hoa là kết cục ai thể xoay chuyển , cô mong bà thể sống thêm vài năm nữa, bà cô đơn cả đời vất vả lắm mới gặp một tri kỷ trong hai năm cuối đời, dù chỉ sống thêm một năm cũng là thêm một cái vẻ của thế giới .

 

Phùng Xuân Hoa chút động lòng, nhưng vẫn từ chối:

 

bế, bế thế nào, đừng con bé thoải mái."

 

Thanh Âm dậy, dạy bà tay trái đặt ở , tay đặt ở , đợi bà chuẩn sẵn sàng mới giao đứa trẻ qua, vững chãi.

 

Nhóc con thơm mùi sữa lọt thỏm trong lòng, Phùng Xuân Hoa giống như đang nâng niu một quả b.o.m, nhưng khuôn mặt dường như nhuộm lên một tầng ráng chiều.

 

“Bố con bé lúc đầu cũng dám bế, bây giờ bế thạo lắm ạ."

 

Giọng Phùng Xuân Hoa hạ thấp hẳn xuống:

 

“Thật , đến bế nhiều hơn mới , đợi trường là bế nữa ."

 

“Hoan nghênh dì đến bế bất cứ lúc nào, Tiểu Ngư nhà chúng cũng thích bà Phùng mà, đúng nào?"

 

Tiểu Ngư nhi ngáp một cái, coi như là đáp lời.

 

“Ôi chao, cô xem con bé còn biểu cảm cơ đấy, khuôn mặt trắng hồng, thật là xinh xắn."

 

“Dì , hai ngày đầu mới sinh, đỏ hỏn nhăn nheo như một ông cụ non ..."

 

Bà Cố luôn hổ báo bên cạnh lập tức ngắt lời:

 

“Nói bậy bạ gì thế, trẻ con mới đẻ đều như cả, Tiểu Ngư nhà tính lắm , dinh dưỡng trong bụng , nên lông mày rậm mắt to, mấy đứa lông mày mà mọc đầy lông tơ mặt , ôi chao, còn chẳng phân biệt là ông cụ non quả kiwi nữa cơ..."

 

Phùng Xuân Hoa phụ họa, bà cụ xót cháu, sợ bà bế khéo, thuận theo câu chuyện liền đặt đứa trẻ lên giường:

 

“Trẻ con trong tháng mỗi ngày một khác, đợi đến, chắc chắn sẽ là một bé gái trắng trẻo mập mạp ."

 

Câu bà Cố thích :

 

“Chắc chắn , thấy bao nhiêu đứa trẻ thấy đứa nào ăn như Tiểu Ngư nhà ."

 

ăn nên lớn cũng nhanh, mới mấy ngày mà đổi .

 

Sau khi hết tháng ở cữ mười mấy ngày, đứa trẻ thể mang ngoài, Thanh Âm liền mỗi ngày tranh thủ lúc trời nắng, bế Tiểu Ngư hiên nhà, tắm nắng một lát, ngắm lá cây một lát.

 

đôi mắt của con bé chắc vẫn quá xa và rõ nét, nhưng mỗi thấy đôi mắt to tròn xoe chuyển động theo sự đổi của cảnh vật, Thanh Âm liền cảm thấy, chắc chắn con bé thích ngoài.

 

Mấy ngày nay thời tiết cũng , lạnh nóng, bên trong mặc một bộ quần áo nhỏ, khoác thêm chiếc áo gile bông màu đỏ, tiện, ngoài cũng sợ lạnh.

 

Tắm nắng một lát, đôi mắt nhóc con nhắm hờ nhắm hờ, Thanh Âm đoán chừng là sắp ngủ, đang định bế phòng thì bỗng nhiên thấy tiếng động hướng về phía .

 

“Mẹ, là ai đến thế ạ?"

 

“Ông Lưu bày hàng ở đầu hẻm."

 

Bác Lưu?

 

Đây là điều Thanh Âm ngờ tới, hai ngày bác gái Lưu đến thăm họ , còn mang theo hai cân trứng gà và đường đỏ nữa.

 

“Bác Lưu, mời bác nhà ạ."

 

Gần hai tháng gặp, bác Lưu cũng đổi, vẫn giữ khuôn mặt nghiêm nghị, bác cũng , nhưng nổi, chuyện hôm nay ồn ào thế , bác giống như Trư Bát Giới soi gương, trong ngoài .

 

Giống như bà vợ lão , hôm nay lão đến mở lời chuyện , e là An t.ử cũng sẽ oán trách lão, nhưng mở lời thì ép đến mức còn cách nào khác.

 

 

Loading...