Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 229
Cập nhật lúc: 2026-02-23 12:55:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lão nhà về cứ nhắc mãi về cô đấy, cô tuổi trẻ tài cao, dám dám chịu, vô cùng kính trọng tiền bối."
Còn khen chỉ một .
Thấy Thanh Âm vẫn , bà mỉm nắm tay Thanh Âm vỗ vỗ:
“Lão nhà tên là Trần Dương, là bác sĩ của bệnh viện Y học cổ truyền thành phố."
“Hóa là bác sĩ Trần, con cảm ơn bác mới đúng."
Bản mạo hiểm lớn như tại hiện trường thi cử, họ chỉ để thuận lợi thông qua, mà phía mà ngay cả một chút tiếng gió cũng thấy, càng đến tìm phiền phức cho cô.
Vừa thấy hóa là chuyện như , phong bì của Cố An càng tiện đưa nữa, tin rằng với sức hút nhân cách của Thanh Âm nhà , bạn đời của bác sĩ Trần Dương chắc chắn sẽ dốc lòng giúp cô đỡ đẻ nhất, điều trị nhất.
Tuy nhiên, bà Cố cuối cùng vẫn thể để Âm Âm uống món mì lá hằng mong ước, bởi vì khi bà xách chiếc cặp l.ồ.ng mì lá đến bệnh viện thì Thanh Âm phòng sinh, lâu đó, khi mặt trời mọc lên từ đường chân trời, một bé gái chào đời với tiếng oanh vàng.
Sự đời của bé gái đủ để trở thành một “huyền thoại" trong nhiều năm của khoa phụ sản bệnh viện tỉnh Thạch Lan.
Bởi vì, cô bé ở trong bụng nghịch dây rốn, nghịch đến mức quấn chính tám vòng!
Huyền thoại hơn nữa là sự quấn quýt tầng tầng lớp lớp như , cô bé vẫn thể bình an vô sự sinh thường, lúc đời thậm chí dây rốn quấn cũng đặc biệt c.h.ặ.t.
Lúc đó bác sĩ Tiết đứa trẻ cũng chút ngây , Thanh Âm mấy tuần gần đây t.h.a.i động bình thường, cũng chỗ nào thoải mái, nếu cô chắc chắn sẽ lên bệnh viện...
, một sinh linh bé nhỏ như , cô bé thể quấn nhiều vòng như thế mà vẫn giữ sự co giãn tự nhiên?
Thanh Âm cũng sợ hãi thôi, hèn gì lúc đầu Tần Chấn Hoa cũng rốt cuộc quấn bao nhiêu vòng, nhóc con sắp quấn dây rốn thành cái quai thừng nhỉ?
Chuyện mà để ở hậu thế thì đều nhanh ch.óng mổ đẻ .
Vạn hạnh vạn hạnh, giây phút đầu tiên khi Thanh Âm chuyện, cô cũng màng đến việc đau , chỉ cảm ơn ông trời thương xót, cảm ơn nhóc con tự bản lĩnh lớn, nghịch, còn nghịch ch-ết chính ...
phui phui phui!
Thanh Âm cũng học chiêu đó của bà Cố, khẽ vỗ miệng , cho bậy.
Trong bụng thì thấy gì, gì con, con lớn nhất định đ-ánh đ-ít con mới .
Tuy nhiên, cũng con trông như thế nào?
Lúc sinh vì quan hệ dây rốn quấn cổ, bác sĩ Tiết chỉ báo cho cô là một bé gái, cô vẫn kịp xem trông bế sang bên kiểm tra tình hình, đợi đến khi Thanh Âm đẩy về phòng bệnh thì thấy bà Cố và Cố An đang vây quanh chiếc giường nhỏ, lưng cúi gập xuống chín mươi độ.
“Sao mà đỏ thế ?"
“Còn nhiều lông thế , giống như một con khỉ ."
Cố An quả nhiên đ-ánh đầu một cái:
“Nói bậy, trẻ con mới đẻ đều như cả, năm đó còn khó coi hơn thế ... phui phui phui, khó coi, Tiểu Ngư nhi của chúng khó coi, xinh xắn lắm!"
Hai thấy tiếng động, vội vàng chăm sóc Thanh Âm, hỏi cô bây giờ cảm thấy thế nào, ăn chút gì , Thanh Âm lắc đầu:
“Để con xem con."
Mặc dù, cho dù, dẫu cho chuẩn tâm lý, nhưng khoảnh khắc thấy đứa trẻ, Thanh Âm vẫn thấy nản lòng ——
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-229.html.]
Thế cũng quá !
Rõ ràng thời kỳ m.a.n.g t.h.a.i ăn , đạm và hoa quả gì cũng thiếu, nhưng đứa trẻ màu đỏ?
Còn nhăn nheo, cũng tính là lớn, chỉ là cân nặng bình thường, một chút bụ bẫm của trẻ sơ sinh cũng .
Và điều khiến cô thể hiểu nổi là đứa trẻ là do khỉ biến thành ?
Sao mà lắm lông thế?
Chính là kiểu mà từ trong bụng lông mày rõ ràng, tóc m-áu nhiều đen, nhưng cổ cánh tay mặt đều là lông, đầu cũng ép thành hình bầu d.ụ.c... sống sờ sờ một quả kiwi.
“Âm Âm, con cứ lo tẩm bổ bản , đứa trẻ sẽ đổi thôi, gặp gió là lớn, con cứ chờ mà xem."
“ thế, thì thôi, vẫn là Tiểu Sửu Ngư (cá xí nhỏ) của chúng ."
Thanh Âm , cô phát hiện Cố An đôi khi cũng khá cách “an ủi" khác.
Ngay cả Cương T.ử cũng “hả hê" :
“Đứa trẻ di truyền vẻ của chị dâu và An , An ơi nỗ lực kiếm tiền, chuẩn của hồi môn cho con bé thôi."
“Cút!"
Cố An bảo vệ con nhất, gì cũng , khác dù là em cũng con gái một chữ .
Nói là , nhưng Thanh Âm cũng vướng bận quá lâu, đó chẳng là Tiểu Ngư nhi mà cô hằng mong ước suốt mười tháng trời ?
Sao thể yêu chứ?
Con bé dù thực sự là một con khỉ nhỏ thì cô cũng thể mỉm cho con b-ú, tã cho con.
Ừm, mặc dù bà Cố để cô giúp tã, cô chỉ nghĩ thôi, trong ba ngày ở bệnh viện cô cũng cần gì, chỉ chuyên tâm công việc cho b-ú là .
Nhờ dinh dưỡng đầy đủ trong t.h.a.i kỳ và việc bảo dưỡng thường ngày, sữa của cô vô cùng dồi dào, Tiểu Ngư nhi mỗi ngày đều ăn uống ngon lành.
Trong thời gian , ngoại trừ Cương Tử, Cố An cũng chuyện cô sinh nở ngoài, ngược chẳng ai đến thăm nom, cứ yên tĩnh ở cho đến ngày xuất viện, Thanh Âm phục hồi khá , thể xuống đất .
Vừa khỏi bệnh viện, liền thấy một chiếc xe nhỏ màu đen bóp còi với họ, Cố An kéo cửa xe , tiên đỡ Thanh Âm lên xe, đổi tay bế con, để bà Cố lên theo, đưa đứa trẻ cho bà, còn thì chạy lên ghế phụ .
“Làm phiền Trương ."
“Kìa, phiền hà gì chứ, đằng nào hôm nay nhà máy cũng dùng xe."
Anh đầu Thanh Âm, đứa trẻ bọc kín mít trong tã lót, “Sinh là , xưa câu lo đẻ lo lớn, đứa trẻ mỗi ngày một khác."
Bà Cố mừng rỡ khôn xiết, suốt dọc đường bế đứa trẻ thật chắc chắn, cửa sổ xe cho mở lấy một kẽ hở, chỉ sợ Thanh Âm trúng gió, lúc xuống xe còn nhét cho Trương một chiếc phong bao đỏ:
“Vất vả cho cháu quá, đây là chút tiền dầu mỡ."
“Tiền dầu mỡ An t.ử đưa , bác thế là khó cháu quá."
Bà Cố cũng chẳng màng, ngẩng cao đầu, bế chắc cục vàng quý giá bước sân lớn, mỗi bước đều bà hiệu ứng chậm của phim điện ảnh.
Vừa khéo, ở cổng lớn, mụ già họ Liễu đang bế Liễu Diệu Tổ xi tè, “cái đó" của thằng bé chĩa thẳng những đang , mụ hận thể mỗi ngày đều thực hiện màn trình diễn góc ch-ết 360 độ, những nhà con gái trong viện đúng là hận ch-ết nhà họ , mắng thầm họ hổ!