Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 227
Cập nhật lúc: 2026-02-23 12:55:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Huống hồ Cố An hiện tại còn nhiệm vụ Tổ trưởng Bạch giao cho , thâm nhập băng nhóm phe phẩy, thu thập chứng cứ, chuyện nguy hiểm như thể để Cương T.ử , chỉ thể đích xuất mã.”
Đây đều là những chuyện Thanh Âm , khi tan vì Cố An chăm sóc, sáng sớm lúc cửa cô bảo bà Cố về nhà ăn cơm, cũng chen chúc với , đợi ăn xong hòm hòm mới thong thả đến nhà ăn.
Kết quả đến cách cửa nhà ăn xa, bỗng nhiên thấy phía gọi .
“Dì Thanh, chờ một lát."
“Ái chà Thiết Trụ, ăn cơm ?"
Vương Thiết Trụ khi khỏi bệnh khôi phục dáng vẻ sinh long hoạt hổ như , cao cao g-ầy g-ầy, chiếc áo hải quân hai miếng vá nhỏ, một chiếc quần quân phục màu xanh lá cây nhóc kéo lên thật cao, còn thắt một chiếc thắt lưng của lớn ng-ực...
Ừm, cái gì gọi là từ ng-ực trở xuống đều là chân, chiếc quần nhóc kéo lên hiệu quả đó đấy!
“Vẫn ăn ạ, cháu tan , bảo cháu lấy một món thức ăn, đang hấp màn thầu ở nhà."
Thời vẫn thịnh hành việc ở nội trú, trẻ con đều tan học về nhà ăn cơm, đứa nào nấu cơm thì chỉ thể đợi bố tan .
“ , dì Thanh, bên ngoài tìm dì đấy."
Vương Thiết Trụ chỉ chỉ về phía trạm xe buýt công cộng xa cổng nhà máy.
Nhà ăn gần cổng lớn, Thanh Âm xa, thể thấy trạm xe buýt đằng đang một đàn ông thọt chân...
Cô nhanh ch.óng nhớ , đây chính là đàn ông năm ngoái tự xưng là đàn em của Mã nhị gia, mua bình hoa của cô.
Vương Thiết Trụ thấy cô do dự, còn chút phòng , lập tức ưỡn cái ng-ực nhỏ lên:
“Dì cứ đợi đấy, cháu với dì."
Tiện tay cầm chiếc còi đeo ng-ực thổi hai tiếng, nhanh ch.óng mấy cái đầu nhỏ đen thui ló .
Nhìn sơ qua, Lưu Hồng Kỳ nhà xưởng trưởng, “đại vương táo bón" từng tìm cô khám bệnh, đứa từng gãy tay, đứa từng bó bột, còn mấy đứa thường xuyên chơi cùng bọn họ, đều quen mặt.
Đừng , Vương Thiết Trụ từng chuột c.ắ.n ở khu nhà tập thể vẫn thể phất lên một lá cờ nhỏ đấy!
Được bọn trẻ vây quanh, trong lòng Thanh Âm nảy sinh cảm giác an vô cớ, đến mặt đàn ông thọt chân:
“Anh tìm ?"
Người đàn ông thọt chân vẫn chút sợ cô, tuy hiện tại cô là một phụ nữ mang bụng bầu, nhưng quỷ mới cô tung chiêu trò quái quỷ gì , thực sự, thực sự sợ cô.
nghĩ đến mang nhiệm vụ đến, chỉ thể nén sợ hãi, cố ý vẻ đây, khách khí :
“Nghe... cô là đại phu, Mã nhị gia nhà chúng bảo... bảo cô xem bệnh cho một ."
Thanh Âm cũng là tính khí, Mã nhị gia năm bảy lượt lộ mặt, đây là bình hoa, bây giờ là xem bệnh, chuyện lớn như luôn phái tiểu lâu la đến, đây là thái độ mời ?
Cầu xem bệnh mà còn cái bộ dạng cao cao tại thượng , Thanh Âm cô dù là hiền lành cũng ba phần nóng nảy.
“Bảo bệnh nhân tự đến đây."
“Đó chẳng là Mã nhị...
Cô, cô đừng r-ượu mời uống uống r-ượu phạt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-227.html.]
Vương Thiết Trụ lập tức rút một chiếc s-úng cao su nhắm thẳng mắt :
“Yêu cầu phía quân địch chú ý thái độ của , nếu đừng trách đ-ạn d.ư.ợ.c bên phía chúng mắt."
Mấy thằng nhóc tuy hình của đàn ông trưởng thành, nhưng dẫu cũng là địa bàn của Thư Cương, tùy tiện hét một tiếng là già trẻ nhỏ của Thư Cương đều chạy ngay, thực sự sợ :
“Anh là ai mà dám đến Thư Cương chúng gây hấn, tin chúng , chúng ... chúng cho ăn một vố lớn!"
Cũng chẳng là ai thừa cơ loạn lạc b-ắn một viên đ-á nhỏ mặt , đau đến mức gã đàn ông “ôi chao" một tiếng, bịt mắt chạy mất.
Thư Cương thế nào cũng là một nhà máy quốc doanh lớn danh tiếng, còn khoa bảo vệ độc lập của riêng , trong khoa còn trang s-úng đấy, gã là một tên lưu manh vô , Thanh Âm thực sự để tâm, xem bệnh?
Cô thấy gã và cái lão Mã nhị gia cứ giấu đầu lòi đuôi mới là bệnh!
Buổi tối Thanh Âm đem chuyện kể cho Cố An như một câu chuyện , nghĩ ngợi:
“Sau vẫn nên cẩn thận một chút, để đưa đón, tuy rằng và Mã nhị gia nước sông phạm nước giếng, nhưng lão năm bảy lượt tìm em, lẽ là thực sự chuyện gì đó, chắc vẫn sẽ tìm tiếp."
Mã nhị gia , từ khi xảy chuyện bình hoa, cũng điều tra qua, vì từng lăn lộn trong ổ thổ phỉ nên tự mang khí chất thổ phỉ, từng tù thấy m-áu, trời sợ đất sợ, nhưng đồng thời cũng là một nguyên tắc, giống như những phe phẩy hám lợi bất chấp mạng .
Cố An , loại như Mã nhị gia, em chủ động trêu chọc lão thì lão cũng sẽ chủ động trêu chọc em, nhưng một khi đụng đến lão thì lão đều sẽ tìm thể diện một cách tàn nhẫn.
Thanh Âm cũng tính là trêu chọc lão, bởi vì là gã đàn ông thọt chân năng khó , đ-ánh gã cũng là mấy đứa trẻ, đổ lên đầu Thanh Âm .
“Vạn sự vẫn nên cẩn thận là hết."
Anh vỗ vỗ tay Thanh Âm, “Đừng nghĩ chuyện của khác nữa, đồ đạc chúng chuẩn thế nào ?"
Thanh Âm lúc mới nhớ , vì đứa trẻ sắp chào đời, cô bắt đầu chuẩn túi đồ sinh từ sớm, nhưng công việc bận rộn, chuẩn một chút chuyện khác cắt ngang, bụng lớn cũng lười ngoài dạo, chỉ thể giao nhiệm vụ cho bà Cố.
Hai vội vàng đem đồ bà Cố chuẩn kiểm tra, từ đồ ăn đến đồ dùng của trẻ con, đồ quấn, đồ giặt, đồ lau, mà đều chuẩn đầy đủ cả !
Thậm chí còn chuẩn hơn ba mươi chiếc tã vải!
“Nhiều thế ... dùng hết ?"
“Mẹ cũng , vạn nhất là một nhóc tè dầm thì , chuẩn nhiều chút cũng ."
Bà Cố cầm chiếc tã ngoài cùng lên xem, từ quần áo cũ của lớn, mềm mại màu nhạt, bông bông, sờ giống như đậu phụ , lấy một sợi chỉ thừa nào, thu xếp cực kỳ gọn gàng.
“Hèn chi, con bảo bà lão dạo bận gì, mỗi ngày cứ ăn cơm xong là chạy qua bên , đoán chừng là về khâu tã."
Cố An cũng rộ lên:
“Em xem xem còn thiếu gì , ngày mai mua."
Thanh Âm nghĩ ngợi, cô từng sinh con, cũng từng ở khoa sản, chỉ cảm thấy đại khái cần những thứ :
“Anh nghĩ , em thực sự nghĩ , đau đầu quá."
Cố An kiểm tra đồ đạc một lượt, mấy bộ quần áo nhỏ Trần Khánh Phương tặng giặt sạch sẽ, xếp ngay ngắn, đến cả tất nhỏ cũng , cũng là tất bông mới của lớn sửa , bé tí xíu, còn dài bằng một ngón tay của , “Em xem, bé thế liệu xỏ chân con ?"
“Phụt... ngốc , trẻ sơ sinh mới đẻ thì to bao nhiêu, chân chúng nó cũng chỉ cỡ thôi chứ."