Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 224
Cập nhật lúc: 2026-02-23 12:54:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dì xem nào."
Nghe là sốt, Thanh Âm vội vàng đeo khẩu trang , đo nhiệt độ cho bé, xem rêu lưỡi và mạch tượng, thấy đều bình thường .
“Con uống thu-ốc ạ, bà nội bảo uống thu-ốc xong mới ngoài chơi."
Vì trải nghiệm đây nên Đồng Đồng thích tiếp xúc với lạ, cho nên bảo mẫu do xưởng phân công chỉ chịu trách nhiệm nấu cơm chứ trông trẻ, đều là một tay Trần Khánh Phương chăm sóc.
Thanh Âm gật đầu:
“Đồng Đồng ngoan quá, lời bà nội."
Đứa trẻ bình thường cô mấy khi gặp, vì bé thường xuyên ở nhà học tập, cũng thích ngoài chơi với các bạn nhỏ, Lưu Hồng Kỳ bọn họ lớn hơn bé mấy tuổi nên chơi cùng :
“Đợi con dưỡng sức cho , lớn thêm một chút nữa là thể đến ngõ Hạnh Hoa tìm em trai em gái chơi ."
Cậu nhóc nhe một hàm răng sữa đều tăm tắp, vì mấy năm đó chịu khổ nên nền tảng sức khỏe cuối cùng vẫn yếu, giờ vẫn bắt đầu răng:
“Vâng ạ, thì con sẽ tìm em gái chơi."
Cậu bé bụng Thanh Âm:
“Em gái ngoan nhé, sẽ cho em ăn kẹo."
Thanh Âm thấy buồn :
“Sao con là em gái mà em trai?"
Cậu nhóc thẹn thùng , gì.
Người bảo trẻ con nhạy cảm với những chuyện , thường chuẩn, Thanh Âm vốn tin mấy trò đó, nhưng lúc cô bắt mạch cho chính cũng lờ mờ cảm giác chắc là con gái, chỉ điều hễ nghĩ đến việc nào t.h.a.i máy cũng như cái máy giặt cửa là cô chắc chắn lắm, theo lẽ thường thì chẳng bé gái sẽ dịu dàng hơn bé trai ?
nghĩ đến việc khi rụng trứng hai ba ngày là phản ứng thì cô cảm thấy một việc thể dựa lẽ thường mà phán đoán .
Bởi vì những cái đồ nhỏ, chúng vốn dĩ theo con đường bình thường.
Suy đoán Thanh Âm cũng với ai, trong lòng Cố và Cố An thì trai gái đều như , ngay cả đồ đạc chuẩn để cho công bằng cũng đều là màu sắc trung tính, cô cứ đợi đến lúc “mở hộp bí mật" thôi.
Bảo Đồng Đồng mau về nhà , đừng để gia đình lo lắng, Thanh Âm mở túi hành lý Trần Khánh Phương gửi đến , đồ bên trong thật sự ít, ngoài một hộp sữa bột dành cho trẻ sơ sinh khó mua thị trường, còn mấy bộ quần áo nhỏ, đều là màu vàng nhạt hoặc màu trắng trung tính, còn một chiếc áo ghi lê nhỏ màu đỏ, sờ thấy vô cùng mềm mại, nhẹ, như thể trọng lượng , nhưng Thanh Âm sờ kỹ thì phát hiện bên trong hóa là lót bông, đường may tinh xảo, vô cùng mắt, cũng là thứ khó mua thị trường.
Chiếc áo ghi lê nhỏ màu đỏ, bé trai bé gái đều mặc , dì Trần thật tâm.
Thanh Âm vội vàng cất đồ , vợ chồng già nhà họ Trần thực sự với cô và Cố An, cô cũng kẻ ngốc, rõ rằng mặc dù ở trong xưởng ông Trần thể hiện là đặc biệt ưu ái Cố An, nhưng nào công tác cũng chỉ đích danh cùng, thậm chí việc thể đề cử chức phó trưởng ban, chắc chắn ông Trần cũng giúp.
Đối với những trắng tay như họ mà , một câu như tác dụng vô cùng quan trọng.
Buổi trưa mang đồ về nhà, Cố xem xong cũng khen , bà đang lo mua sữa bột ở đây.
“Đến lúc đó, nếu điều kiện c-ơ th-ể cho phép thì chúng cho b-ú sữa , cho phép thì uống sữa bột, đây cứ tưởng sữa mới , nhưng con thằng Liễu Diệu Tổ ở bên cạnh kìa, uống sữa bột cũng lớn lên trắng trẻo mập mạp."
Con trai của Liễu Chí Cường và Thanh Tuệ Tuệ đặt tên là Liễu Diệu Tổ (Rạng danh tổ tiên), quả nhiên là phụ sự mong đợi của “ ", bao gồm cả Thanh Âm cũng thấy thất vọng.
“Con xem lạ , Thanh Tuệ Tuệ lúc m.a.n.g t.h.a.i cũng chẳng bổ sung dinh dưỡng gì, còn việc cả ngày, mà vẫn sinh đứa con nặng hơn bốn cân?"
Thanh Âm tiếp lời, lẽ là do cơ địa mỗi khác thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-224.html.]
Mẹ Cố hạ thấp giọng:
“Ở quê bảo những đứa trẻ sinh vốn dĩ là kẻ ích kỷ đến đòi nợ, g-ầy mòn đến thì nó vẫn thể dựa việc hút m-áu mà lớn lên trắng trẻo mập mạp, con xem thằng Liễu Diệu Tổ liệu ngay từ trong bụng ..."
“Trong y học đứa trẻ nào sinh là cả."
Mẹ Cố nhẹ nhàng ho một tiếng:
“Mẹ cũng chỉ bừa thôi, nên một đứa trẻ như ."
Bà cụ càng nghĩ càng thấy quá đáng, thể một đứa bé mới mấy tháng tuổi như thế , bà nhẹ nhàng vỗ hai cái má :
“Cái miệng thật là lắm chuyện."
Những ngày tiếp theo, vì mùa xuân khá nhiều cảm cúm ho hắng nên Thanh Âm vẫn dám tháo khẩu trang , hễ ở trong phòng khám là đều đeo, bọn Bạch Tuyết Mai thấy cô như cũng bắt chước đeo khẩu trang lên, dù bây giờ trạm y tế coi trọng, vật tư y tế dùng hết thì báo cáo lên là luôn gửi tới ngay lập tức.
Sáng hôm nay, khi khám xong một đợt bệnh nhân, Thanh Âm dậy lên văn phòng rót chén nước ấm, chỉ bên phòng thu-ốc Đông y là bận rộn, chị Trương và chị Lý đều đang ở trong văn phòng sách, ừm, hai họ giờ Bạch Tuyết Mai kích thích nên cũng thi lấy chứng chỉ y tá .
Bạch Tuyết Mai đồng chí , chỉ trong vòng đầy một năm thi lấy chứng chỉ y tá, giờ đang chuẩn thi lấy chứng chỉ d.ư.ợ.c sĩ , thể việc của y tá, thể việc của d.ư.ợ.c sĩ, hai Trương, Lý cảm giác thúc giục, lập thệ dốc sức đuổi theo.
“Biết ngày hôm nay thì lúc lấy chồng chăm chỉ sách học hành ."
Chị Lý lật lật quyển sách, nghĩ đến việc về nhà còn cơm nước cho cả già lẫn trẻ trong nhà là thấy phiền:
“Lúc đó thật bao, một no là cả nhà đói, giờ cả nhà no chỉ còn mỗi mệt nhọc."
“Ơ kìa, nhà chị cái đó chẳng nấu cơm ?
Lần còn bảo gói sủi cảo cơ mà."
“Thôi , cái công việc đó của ba ngày hai bữa chẳng thấy bóng dáng , đợi về nấu cơm thì với con gái ch-ết đói mất thôi."
Chị Lý chuyển chủ đề:
“Trong mấy chúng thì Tiểu Thanh là sướng nhất, về nhà là cơm sẵn để ăn, chồng em mua rau còn chạy đến trạm y tế hỏi một tiếng:
Âm Âm hôm nay ăn gì?"
Chị bóp giọng bắt chước điệu bộ khiến đều bật , Thanh Âm lườm chị một cái:
“Thôi , chị đừng mà sướng quá hóa rồ."
Rót nước xong, Thanh Âm sợ bệnh nhân tìm nên phòng khám , thấy ở đó quả nhiên một đợi .
Đó là một cô gái trẻ tóc ngắn, vóc dáng g-ầy gò, nước da vàng đen, khuôn mặt cũng đầy vẻ sương gió...
Trông chút quen mắt, nhưng nhất thời cô nhớ gặp ở .
“Chị dâu, là em đây, Anh Tử."
Anh T.ử nào nhỉ...
Đột nhiên, mắt Thanh Âm sáng lên:
“Em là em gái của Tường Tử?"