Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 221

Cập nhật lúc: 2026-02-23 12:54:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nếu thực sự uẩn khúc gì, khi hại chính bé.”

 

“Vâng, cháu sẽ giữ bí mật."

 

“Nếu Lưu Hồng Kỳ bọn nó hỏi thì thế nào ?"

 

“Biết ạ, cháu cứ bảo là cháu ốm nên mê sảng thôi."

 

Thanh Âm thầm, con trai tính tình đại khái, chắc cũng ai truy cứu gì, lập tức cởi áo blouse trắng , lên lầu tìm ban bảo vệ.

 

Suốt dọc đường ai nấy đều nhiệt tình chào hỏi cô:

 

“Đại phu Thanh tới đấy ?"

 

“Đại phu Thanh mấy tháng ?"

 

“Đại phu Thanh đến tìm An T.ử ?"

 

Thanh Âm đều mỉm đáp , quan hệ giữa lầu lầu nên ai cũng quen mặt, hơn nữa đều là đồng nghiệp của Cố An, còn thể tán gẫu vài câu.

 

Trưởng ban Lý thấy tiếng cô, thậm chí còn đích chạy một chuyến:

 

“Ôi kìa Tiểu Thanh, phòng ."

 

Thanh Âm khéo léo từ chối:

 

“Anh bận thì cứ ạ, em dám phiền, đúng , sức khỏe bà cụ dạo thế nào, đỡ hơn ?"

 

Nhắc đến chuyện , Trưởng ban Lý đến khép miệng:

 

“Khỏi khỏi , kh-ỏi h-ẳn , cô , từ khi uống thu-ốc của cô, mấy ngày liên tiếp đêm nào cũng ngủ một mạch đến sáng, sấm đ-ánh mưa rơi cũng tỉnh."

 

Bà cụ nhà họ Lý cái gì cũng , chỉ mỗi một tật —— mất ngủ.

 

Từ năm bốn mươi tuổi bắt đầu mấy chục năm , bất kể ngủ lúc mấy giờ, nhiều nhất là ba tiếng là tỉnh, tỉnh ngủ , thu-ốc Đông thu-ốc Tây đều uống đủ cả mà cải thiện , hai cái quầng thâm mắt to đùng như hàn luôn lên mặt .

 

từ tháng uống thu-ốc Đông y Thanh Âm kê, giấc ngủ của bà cải thiện nhiều, thể ngủ một mạch sáu bảy tiếng , giấc ngủ nên tinh thần cũng , ngay cả quầng thâm mắt cũng mờ dần, mấy bà cụ khác thấy đều khen bà càng già càng trẻ thế.

 

Trưởng ban Lý cảm ơn rối rít vài câu:

 

“An T.ử ở phòng đằng , cô ."

 

Từ khi khi phó trưởng ban về hưu Cố An khả năng sẽ tiếp nhiệm, đãi ngộ trong ban dành cho Cố An bắt đầu khác hẳn, rõ ràng nhất là để dọn một văn phòng độc lập, đây đây là một căn phòng trống dùng để chứa đồ đạc lặt vặt, giờ danh nghĩa là bảo trông coi đồ đạc, thực chất chính là cho một văn phòng riêng.

 

Cửa khép hờ, Thanh Âm đẩy cửa bước , Cố An đang ghế chăm chú nghiên cứu thứ gì đó một cái đài thu thanh.

 

Thấy cô, chỉ gật đầu một cái, tay vẫn ngừng việc.

 

Mặt bàn sạch sẽ, ngoại trừ một quyển sổ tay và một cốc nước thì còn gì khác, ngay cả trong tủ và ngăn kéo cũng sạch bong, trống trơn, ai còn tưởng chỗ ở.

 

Cố An lắp những thứ tháo về vị trí cũ, tháo găng tay, bấy giờ mới thời gian hỏi cô:

 

“Bên em bận chứ?

 

Anh Vương Thiết Trụ sắp khỏi hả?"

 

“Vâng, em đến là để bảo một chuyện, lúc nào rảnh xác minh một chút."

 

Ba phút , mày Cố An nhíu :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-221.html.]

“Được, ngay đây, buổi trưa ăn cơm cần đợi ."

 

Hai cùng rời khỏi văn phòng, mấy gã độc trong ban lập tức trêu chọc:

 

“Ối chà chà, đây đúng là vợ chồng song hành cùng về nhà nha?"

 

Trưởng ban Lý cũng theo, thầm nghĩ đôi trẻ tình cảm thật , ngày nào về cũng cùng , lên cầu thang An T.ử còn dìu vợ, sợ cô vấp ngã, bao nhiêu đồng chí nữ trong xưởng ngưỡng mộ đấy, thế mới gọi là chồng, mới gọi là chăm sóc chứ.

 

“Đừng mà trêu nữa, mấy độc , mau tìm đối tượng , của nghìn vạn bằng chính ."

 

“An T.ử chính là khi kết hôn mới bắt đầu điều, tiến thủ đấy, đợi các kết hôn cũng sẽ như thế."

 

Mọi rộ lên, đòi giới thiệu đối tượng cho.

 

Xưởng thép vốn dĩ lao động nặng nhọc nhiều nên công nhân nữ ít hơn công nhân nam nhiều, trong tình cảnh tìm đối tượng trong xưởng hề dễ dàng.

 

Trưởng ban Lý cũng chút đau đầu, thể mà tìm?

 

Sói nhiều thịt ít, tiêu thụ nội bộ còn chẳng đủ:

 

“Mấy , đừng trông chờ trong xưởng nữa, mau ngoài mà tìm ."

 

Cho đến tận tối, Thanh Âm cũng gặp Cố An, mới thi xong thực sự sách, cô chiếc giường lò (khang) ấm áp nhắm mắt dưỡng thần, giá mà cái đài thu thanh của Cố An mua về sớm thì , ít nhất cũng cho đôi tai việc để .

 

Mơ màng đến gần mười giờ, cô “tạch" một tiếng kéo dây điện đầu giường.

 

Sau đó, trong bụng bỗng “ùng ục" hai cái.

 

“Cái đồ nhỏ , sắp ngủ , nghịch nữa nhé."

 

Cái đồ nhỏ quả nhiên nghịch nữa, nhưng Thanh Âm quấy đến mức ngủ , dậy ăn chút gì đó, cô nhớ ở gian ngoài nửa cân lạc cả vỏ, ngay cả lớp vỏ lụa màu đỏ cũng thơm.

 

Nghĩ đoạn, cô kéo dây điện lên.

 

Sau đó, trong bụng “ùng ục" hai cái, , cô cảm nhận rõ ràng cái đồ nhỏ hưng phấn hơn hẳn, vì “máy giặt cửa " bắt đầu hoạt động !

 

Thanh Âm bỗng nhiên nảy một ý tưởng, trong hàng chục lặp lặp tiếng “tạch tạch" của công tắc đèn, cô đúc kết rằng con thích âm thanh!

 

Mỗi khi cô kéo dài thời gian bật tắt đèn, cái đồ nhỏ liền uể oải, mấy khi cử động, nhưng hễ thời gian ngắn là cái đồ nhỏ hưng phấn vô cùng.

 

Thanh Âm bịt miệng, hưng phấn suýt chút nữa reo lên, thực sự chi-a s-ẻ phát hiện với Cố An ngay lập tức.

 

Tuy nhiên, cho đến tận sáng hôm , Cố An vẫn về.

 

Ngược hơn ba giờ đêm, bên nhà hàng xóm truyền đến tiếng gào thét của Thanh Tuệ Tuệ, gào mất nửa tiếng, một hàng xóm khác thực sự nổi nữa, bèn sân gọi bà Đại Liễu sang, bấy giờ mới Thanh Tuệ Tuệ sắp sinh .

 

Liễu Chí Cường nhà, nhà họ Liễu vốn chẳng bằng lòng lắm khi mời bà đỡ đến nhà, vì họ keo kiệt đưa bao lì xì, nên bà đỡ cũng cố tình lề mề, mãi đến khi trời sắp sáng mới đến, mà Thanh Tuệ Tuệ đau đến mức nên lời .

 

Thanh Âm chẳng buồn quan tâm, là bác sĩ, Thanh Tuệ Tuệ chỉ cách một bức tường mà cũng chẳng sang tìm , nhà họ Liễu cũng thà bỏ gần tìm xa, nếu cô còn mặt dày vác mặt sang xem thì chẳng cô quá rẻ rúng ?

 

Thanh Âm vê hai cục bông nhét lỗ tai, ngủ ngon lành, ngay cả cái đồ nhỏ trong bụng cũng đ-ánh thức.

 

Sáng sớm hôm , thấy từ phòng Thanh Tuệ Tuệ bưng mấy chậu nước m-áu, đưa mắt —— vẫn sinh.

 

nổi nữa bèn khuyên bà cụ Liễu:

 

“Bác ơi, Tuệ Tuệ cũng đau cả đêm , là đưa bệnh viện xem ?"

 

“Đi bệnh viện cái gì, đàn bà sinh con ai chẳng trải qua như thế, nhà chúng cái kiểu theo phong thái tư bản chủ nghĩa ."

 

 

Loading...