Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 220
Cập nhật lúc: 2026-02-23 12:54:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nghĩ đến việc sẽ một sinh linh nhỏ bé giống hệt đến với thế giới , Cố An cảm thấy cuộc sống thực sự ngày càng triển vọng, ngày càng thú vị.”
“ , chuyện cái đài thu thanh đó, các điều tra đến ?"
“Gần như nắm rõ đường dây bọn họ đưa đồ , trong xưởng chúng , mảng hậu cần hề sạch sẽ ."
Thanh Âm gật đầu, kẻ thể rõ chuyện nhà họ Trần nhất chính là bên hậu cần.
“Phía Quách Kiến Quân thế nào ?"
Cố An cau mày:
“Em với , nhưng vẻ vui lắm."
Thay đó, nếu ai đến với là Thanh Âm thì cũng sẽ vui, nhưng Thanh Âm và Liễu Hồng Mai giống .
Đối với Kiến Quân mà từng kính trọng, cũng chỉ cố gắng thông báo, còn chuyện yêu đương với ai là chuyện riêng, quyền can thiệp, nhưng thất vọng là chắc chắn .
Sự thất vọng đối với Quách Kiến Quân khác với đối với Tường Tử, kể từ khi trai mất, Kiến Quân trong lòng luôn là sự hiện diện của một trai, nhưng giờ đây cái gọi là tình yêu mờ mắt, khư khư cố chấp, thất vọng một cảm giác bất lực sâu sắc.
Sau , chuyện của đừng phiền nữa, dù còn đang bận yêu đương mà.
Sáng sớm hôm , việc đầu tiên Thanh Âm khi đến trạm y tế là tìm Lâm Lỵ hỏi tình hình của Vương Thiết Trụ.
“Sau khi dùng thu-ốc thì sốt lui nửa ngày, lúc nãy phụ đến đêm qua cũng thấy sốt , thần trí tỉnh táo, đối đáp trôi chảy, chỉ là..."
“Chỉ là cái gì?"
“Chỉ là sáng nay ngủ dậy sốt lên, vẫn là bốn mươi mốt độ như cũ, hôm qua dùng hết ống thu-ốc kháng virus cuối cùng của chúng , đang chuẩn lấy thu-ốc..."
Đây là đầu tiên Lâm Lỵ gặp tình trạng thiếu hụt thu-ốc tiêm.
Thanh Âm cau mày, chữa bệnh thể chữa một nửa đợi lấy thu-ốc:
“Không Ribavirin ?"
“Ribavirin là cái gì?"
Thanh Âm bấy giờ mới phản ứng , loại thu-ốc kháng virus như Ribavirin vốn dùng tràn lan ở đời thì đến những năm 70 mới mắt ở nước ngoài, còn Ribavirin do trong nước tự nghiên cứu phát triển đến những năm 80 mới .
Mà thời điểm mua thu-ốc ngoại nhập càng khó hơn lên trời, về mối quan hệ cô thể dày mặt tìm Nguyên Vệ Quốc, nhưng giá cả là một vấn đề, họ mua nhưng bệnh nhân dùng nổi.
“Chờ đợi cũng cách, chủ nhiệm chị hỏi ý kiến nhà xem, nếu họ chấp nhận thì em sẽ kê một ít thu-ốc Đông y thanh nhiệt giải độc, hiệu quả cũng tương đương với thu-ốc kháng virus thôi."
“Thu-ốc Đông y cũng chữa sốt xuất huyết truyền nhiễm ?"
“Từ thời nhà Thanh tổ tiên chúng phát hiện và ghi chép về căn bệnh , Diệp Thiên Sĩ là y gia đầu tiên ghi chép về sốt xuất huyết truyền nhiễm, chỉ là chúng gọi là sốt xuất huyết truyền nhiễm mà gọi là 'ôn bệnh', luận trị từ các giai đoạn Vệ, Khí, Doanh, Huyết, vặn tương ứng với vài giai đoạn bệnh lý trong chẩn đoán Tây y..."
Lâm Lỵ hiểu, nhưng điều đó ngăn cản bà tin tưởng “cánh tay " đắc lực của :
“Được."
Phía vợ chồng nhà họ Vương thì gì chuyện đồng ý, dù bây giờ cả khu tập thể xưởng đều đại phu Thanh y thuật cao minh, bệnh gì cũng chữa .
Thanh Âm hỏi đứa nhỏ một vài tình hình, bắt mạch, xem rêu lưỡi, đây điển hình là “thử nhiệt tà độc", lây nhiễm theo đường kinh lạc, chỉ là hiếm thấy ở chỗ nó xảy mùa đông, nhưng cơ chế thì giống , chẳng cần gia giảm gì nhiều, trong y án của Diệp Thiên Sĩ sẵn ví dụ .
Hai thang thu-ốc uống , kết hợp với dùng kim tam lăng châm nặn m-áu, chỉ trong vòng ba ngày ngắn ngủi, “đường chỉ đỏ" biến mất.
Lũ trẻ nghịch ngợm phụ các nhà đ-ánh nát m-ông đang mếu máo, suýt chút nữa định gửi vòng hoa cho Vương Thiết Trụ , ai ngờ những ch-ết, cũng cắt cụt tay, mà ngay cả chỗ mọc “chỉ đỏ" cũng lành lặn như cũ.
“Ơ các xem, mơ ?
Mình nhớ Thiết Trụ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-220.html.]
Thanh Âm gõ đầu bọn chúng mấy cái:
“Chuyện xong , tự tiện đột nhập kho chứa hàng trọng yếu, kỷ luật thì vẫn kỷ luật."
Lũ trẻ ưỡn ng-ực:
“Vâng, chúng cháu chấp nhận."
“Bố cháu , nam nhi đại trượng phu dám dám chịu, phạm đáng sợ, đáng sợ là trốn tránh hình phạt, trốn tránh trách nhiệm."
Thanh Âm gật đầu, xem lũ trẻ tuy nghịch nhưng phụ thì “nghịch" chút nào.
Vương Thiết Trụ vốn đang giường cũng nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm:
“Cháu cũng chấp nhận, cho dù cắt cụt tay cháu cũng chẳng sợ, cháu bao giờ ...
Ơ dì Thanh, cháu kể cho dì một bí mật."
Thanh Âm thầm nghĩ cái thằng nhóc thì bí mật gì , nhưng lẽ vì con của nên Thanh Âm đối với con nhà khác cũng kiên nhẫn hơn một chút:
“Ừ, cháu ."
“Hôm đó cháu chuột c.ắ.n, thực thấy sợi xích, mà là thấy một thứ, giống như đôi giày da mà xưởng trưởng ."
Thanh Âm ngẩn :
“Thật ?"
Giày da mà xuất hiện trong hang chuột, chuyện còn khó tin hơn cả việc bé chuột c.ắ.n thương!
“Thật mà dì, cháu dối , chính mắt cháu thấy, còn sờ thấy nữa cơ!"
Vương Thiết Trụ vỗ vỗ ng-ực.
Thanh Âm thực sự lũ trẻ cho sợ , liền đuổi những đứa khác ngoài :
“Cái miệng hang chuột nhỏ như , giày da chui ?"
Vương Thiết Trụ gãi gãi gáy:
“Chắc là c.ắ.n nát tha chăng?
Cháu chỉ thấy một góc thôi."
“Thế cháu đó là giày da?"
“Thì cùng một màu với đôi xưởng trưởng lúc họp , màu nâu vàng nâu vàng, cháu còn thấy cái đế giày cứng cứng nữa...
Lúc đó cháu thấy miếng da đó vẫn còn lắm, thấy lạ là ai vứt đôi giày thế chứ?"
Bây giờ da nhân tạo vẫn phổ biến rộng rãi, cũng chẳng nhà giàu mới nổi đại gia nghìn tỷ nào, ngoại trừ lãnh đạo thì thực sự chẳng ai nổi giày da, món đồ quý giá như , ai mà chẳng đến lúc nát thể nát hơn?
Ngay cả đôi giày da của xưởng trưởng Lưu cũng mấy năm trời nỡ vứt, đế giày mòn vẹt cả , vá vá mấy mà chỉ những lúc họp hành mới dám , đến mức gần đây bác Lưu còn thêm dịch vụ vá giày da, cô thấy mấy từ xa, việc ăn còn hưng thịnh hơn cả đ-ánh chìa khóa.
Cho nên, thứ mà thực sự xuất hiện trong hang chuột thì tuyệt đối bình thường.
“Dì Thanh ơi dì xem liệu ai đó trộm cố ý giấu ở trong đó ạ?
Chuyện nên báo cho công an ạ?"
Trẻ con nghĩ vấn đề đơn giản, nhưng Thanh Âm thì , cô luôn cảm thấy việc giày da xuất hiện trong hang chuột gì đó kỳ quái, nhưng đến mức báo công an ngay lập tức:
“Được , chuyện dì sẽ với ban bảo vệ, cháu khoan hãy kể với ai nhé, tuyệt đối với ai đấy."