Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 22
Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:08:33
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ồ, hóa vẫn là học sinh giỏi cơ đấy!"
Tiểu Lý lau nước mắt, sụt sịt mũi, nhặt hai sợi tóc kẹp cuốn tiểu thuyết để dấu, buổi chiều còn tiếp.
“Nghe hôm đó cháu năng sắc sảo, trực tiếp mắng cho Liễu Hồng Tinh - kẻ cướp công việc của cháu - lùi bước ?"
Đây là một lời nhận xét khá khách quan.
“Nghe chồng tương lai của cháu trực tiếp đ-ánh đến tận nhà, đè chị dâu cháu xuống đất đ-ánh cho một trận, thật ?"
Bắt đầu quá đấy.
“Bà mang theo rắn ?"
Thật là quá sức vô lý!
Thanh Âm:
“?"
Các chị ai hả trời!
Hai đều lớn tuổi hơn cô, con trai chị Trương học tiểu học, con gái chị Lý cũng mới nhà trẻ, cho nên gọi bằng chị cũng quá chút nào.
“Bọn chị đều cả , cháu là miệng lưỡi nhanh nhạy, còn chồng cháu là hạng là , mà lúc cũng lợi hại.
Bà là bắt rắn giỏi nhất vùng đấy, năm đó..."
Vân vân và mây mây, đây đều là những chuyện hóng hớt qua tay hàng trăm , Thanh Âm mà cau mày.
Trong những lời đồn thổi ở nhà máy, bà cụ Cố cậy bản lĩnh gan nên là đàn bà đanh đ-á tiếng trong khu vực.
Rất , so với việc những kẻ cực phẩm leo lên đầu lên cổ thì cô khá thích cái thiết lập nhân vật đấy.
Buổi sáng kết thúc một cách nhẹ nhàng.
Vừa đến giờ tan , khi hỏi rõ là trực nhật, Thanh Âm liền tung tăng chạy ngoài, bụng đói chịu nổi, bát cháo loãng buổi sáng tiểu một cái là hết sạch.
Vừa mới đến cổng lớn, phía gọi cô:
“Tiểu Thanh, đợi chị với."
Quay đầu , là con dâu nhà lão Tần ở dãy nhà .
Bình thường cũng chẳng tiếp xúc gì, chỉ là con dâu út nhà lão Tần, mới cưới nửa năm, gả từ khu Bắc thành qua đây, tên là gì thì trong ký ức của cô .
“Chị Tần ạ."
“Sao cháu nhanh thế, mới tan mà, cứ từ từ mà .
Khu vực đều là của nhà máy thép cả, cứ theo đại đoàn quân là sai ."
Thanh Âm gật đầu, song hàng với cô , hòa dòng tan , trò chuyện.
Chủ yếu là cô , chị Tần .
“Nghe , đối tượng của Liễu Hồng Tinh là ở nhà máy g-iết mổ thịt đấy, đó đúng là một đơn vị hiếm khó tìm, gặp vận may gì mà tìm đối tượng như .
Đợi kết hôn xong là xuống nông thôn nữa ."
Lại còn ngày nào cũng dầu mỡ mà ăn, kể nếu mang về chút lòng mề gì đó thì ngày nào cũng ăn uống no nê.
Nhà thím Lưu trong đại viện chính là do cô em chồng gả cho một công nhân nhà máy thịt, nên nhà lão Lưu thường xuyên thủ lợn rẻ tiền và dồi lợn mi-ễn ph-í các thứ, thím Lưu chẳng nhờ mới thể giúp đỡ nhà ngoại .
là một quan cả họ nhờ.
“Tiếc là Dương Cương là một thợ mổ lợn, sát khí nặng."
Dương Cương chính là tên đối tượng của Liễu Hồng Tinh.
Thanh Âm thì mấy tin cái thứ gọi là sát khí , nhưng cô thích hóng hớt, chỉ dùng ba chữ đơn giản “Thật ạ" là khiến chị Tần hăng hái kể tiếp, lôi thêm nhiều lời đồn về gã thợ mổ lợn .
Nghe nhà chẳng còn nào cả, bố đều ch-ết , cũng chẳng chị em, đều là khắc ch-ết hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-22.html.]
nhà cửa hai gian phòng, Liễu Hồng Tinh gả qua đó là thể ở nhà rộng rãi, chuyện đúng là khiến ghen tị quá mất!
Công việc , nhà cửa, bố đều mất, con độc nhất, cái đặt ở bất kỳ thời đại nào cũng đều là “món hời".
Theo lý mà thì nên nhiều theo đuổi mới đúng, Liễu Hồng Tinh ngoại hình bình thường, là kém sắc nhất trong chị em nhà họ Liễu, quan trọng nhất là công việc, cái “chuyện " như rơi trúng đầu cô chứ?
Chị Tần trăm phương ngàn kế cũng hiểu nổi, lời giải thích duy nhất chính là đàn ông đó mạng cứng, các cô gái khác dám gả.
Thanh Âm thì cảm thấy, chuyện sẽ đơn giản như .
trong đại viện đều đang kinh ngạc vì Liễu Hồng Tinh mà tìm đối tượng như Dương Cương, ngược chẳng mấy ai bới móc nguyên nhân sâu xa.
Thanh Âm hóng hớt mà cũng chẳng tìm ở , đành hậm hực thôi.
Lúc chia tay, chị Tần chủ động lên tiếng mời:
“Sáng mai ở câu lạc bộ công nhân , cùng nhé?"
Thấy Thanh Âm ngẩn , cô liền giải thích vài câu.
Hóa là cách đây lâu một nữ công nhân trong nhà máy dũng cảm cứu , sự việc đó các cấp ban ngành khen thưởng.
Có tấm gương tiên tiến như , nhà máy đương nhiên kêu gọi cùng học tập, tổ chức cho thể cán bộ công nhân viên báo cáo.
Thanh Âm hiện giờ còn chuyện quan trọng hơn, nên khéo léo từ chối.
Bởi vì cô phát hiện Lâm Tố Phấn và con gái dạo gần đây cứ như tiêm m-áu gà , hễ đến cuối tuần là chạy ngoài, lúc thì xách một con cá muối, lúc thì xách nửa cân trứng gà, ăn mặc thì chỉnh tề và đẽ.
Thanh Tuệ Tuệ thậm chí còn đặc biệt trang điểm nhẹ, trông ưa .
Thanh Âm tất nhiên bọn họ , cô còn mong chờ chuyện đó nữa cơ.
Đỡ để Lâm Tố Phấn ở nhà, ngày nào cũng chỉ cháo ngô mảnh và rau luộc, thấy một váng dầu mỡ nào đành, còn một mùi cám lợn hầm.
Thanh Âm chê dở, dứt khoát ăn ở căng tin nhà máy, gọi hai cái bánh bao cao lương cùng với một món mặn một món chay, tuy đắt một chút nhưng ít là dinh dưỡng cân bằng.
Ăn no uống đủ, Thanh Âm lẻn bằng cửa , đội mũ quàng khăn, đ-ánh rối kiểu tóc, lòng vòng trong ngõ hẻm, đến cổng một trường học, đưa cho bác bảo vệ một điếu thu-ốc, trò chuyện vài câu nhanh ch.óng rời .
Kết quả đến cổng đại viện nhà họ Cố, bà cụ Cố gọi cô :
“Tí nữa tan thì sang nhà bà mà ăn, trẻ con nhà cháu về nhà cũng chẳng ai quản."
Mạch nha pha bánh quy ngon thì ngon thật, nhưng đúng là tốn tiền tốn phiếu, còn dễ nóng trong.
Thanh Âm vui vẻ đồng ý, đợi tan liền lượn một vòng qua chợ, mua một nắm miến và hai cân đậu phụ.
Cô cũng mua thịt, nhưng đó là hàng hiếm, từ sớm chẳng còn đến cả cái đuôi lợn nào.
Vào đến đại viện nhà họ Cố, các ông các bà thấy cô xách đồ tay đều trêu chọc:
“Tiểu Thanh đến thăm bà Cố đấy , còn mang theo nhiều đồ thế ."
Mọi trong đại viện phần lớn đều dành sự đồng cảm cho nhà họ Cố, nên bà cụ Cố cũng khá lòng .
Thanh Âm chào hỏi thẳng dãy nhà của nhà họ Cố.
Bà Cố đang nhào bột:
“Đến là , mang đồ gì cho khách sáo."
“Cháu khéo ngang qua chợ, thấy miến và đậu phụ ngon nên thèm quá ạ."
“Cháu đấy, dạo bận việc gì thế, bà sang đại viện nhà cháu mấy chuyến mà chẳng thấy ."
Thanh Âm mỉm , chỉ bảo là rảnh rỗi dạo loanh quanh thôi.
Chuyện đó đợi đến lúc thể một đòn đ-ánh ch-ết đối thủ thì cũng muộn.
Bà Cố cũng hỏi nhiều, nhào bột xong, cẩn thận lấy một miếng thịt nhỏ bằng bàn tay trẻ con, ít đến mức thái vài nhát là xong.
Thanh Âm giúp nhóm bếp lò lên, bắc nồi, dùng mỡ lợn phết một lớp mỏng đáy nồi, xếp những miếng đậu phụ rán với lửa nhỏ.