Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 218

Cập nhật lúc: 2026-02-23 12:54:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thanh Âm thèm liếc mắt:

 

“Bây giờ mới sợ , dặn dặn , Vương Thiết Trụ mà mệnh hệ gì thì chỉ là đ-ánh nát m-ông các cháu, khi còn..."

 

Mấy thiếu niên vốn chẳng sợ trời chẳng sợ đất lập tức rụt cổ .

 

“Dì ơi, nếu chữa khỏi cho Vương Thiết Trụ thì cắt cụt tay ạ?

 

Cháu thấy hùng chiến đấu trong phim cũng cắt cụt tay đấy."

 

Nhắc đến chuyện , lũ trẻ bắt đầu mồm năm miệng mười tranh cắt chân, cóng hỏng, nọ rắn độc c.ắ.n...

 

“Vương Thiết Trụ ơi sắp mất tay , bài tập nữa nhé."

 

Thanh Âm phiền đến mức phát bực, vẫy tay đuổi bọn chúng :

 

“Đi , gọi bố Vương Thiết Trụ đến đây."

 

Dù bọn chúng dám thì cũng gọi.

 

Lúc , Lâm Lỵ vốn đang pha thu-ốc tiêm ở trong phòng d.ư.ợ.c cũng tới:

 

“Tiểu Thanh, cô xem cái là trúng độc ?

 

Giống như rắn c.ắ.n , thực sự cắt cụt tay ?"

 

Lâm Lỵ cũng chút chắc chắn, cho nên mới bảo ông Trương gọi Thanh Âm tới, chủ yếu là kéo dài nhiều ngày như thật sự chuyện đùa, đứa nhỏ cũng “đường chỉ đỏ trúng độc" lúc đầu chỉ ở ngón tay, mỗi ngày một leo cao hơn, giờ leo đến khuỷu tay , chậm vài ngày nữa chẳng lẽ sẽ leo đến cổ và tim .

 

Thanh Âm gì, chỉ trầm tư.

 

Trong đầu cô cẩn thận nhớ những kiến thức chuyên môn học, bất kể Đông y Tây y, chỉ cần chữa bệnh là , nhưng khổ nỗi đầu óc bỗng chốc trống rỗng, trắng xóa một mảnh.

 

“Tiểu Thanh , nếu ngay cả cô cũng chữa thì bảo họ nhanh ch.óng chuyển viện , tìm ở đội xe, đưa thẳng lên bệnh viện khu vực."

 

Chị Lý cũng chút lo lắng, đứa trẻ mà cắt cụt tay thì thành tàn phế mất.

 

Thanh Âm cau mày, buồn :

 

“Cứ khoan ."

 

Vừa , cô lấy chiếc nhiệt kế nách đứa bé :

 

“Ơ chủ nhiệm, chị xem giúp em với, em hoa mắt ."

 

“Ba mươi tám, ba mươi chín, bốn mươi, bốn mươi mốt...

 

Bốn mươi mốt phẩy ba độ C!

 

Sao cao thế !"

 

Lâm Lỵ trợn trừng mắt, hận thể cắm luôn chiếc nhiệt kế mắt để cho rõ.

 

“Tránh xa một chút, đeo găng tay và khẩu trang ."

 

Mặc dù ý thức , nhưng từ hiểu lầm về dịch bệnh truyền nhiễm , những vật tư tiêu hao y tế đều hạn định, cũng quen thói tiết kiệm chừng nào chừng nấy, dần dần khi khám bệnh gì cũng công tác bảo hộ cá nhân nữa.

 

Lúc Lâm Lỵ rõ ràng tâm trí bảo vệ bản :

 

“Nhiệt kế sai chứ, lúc nãy đo mới đến 39 độ, đổi lớn thế ?"

 

Thanh Âm bà, đột nhiên nảy một ý nghĩ:

 

“Sốt d.a.o động (Remittent fever)?"

 

“Sốt d.a.o động?"

 

Lâm Lỵ cũng thốt lên theo phản xạ.

 

Sốt d.a.o động là một loại sốt, tức là nhiệt trong một ngày biến động lớn, thường là 2 độ, ngay cả nhiệt độ thấp nhất cũng cao hơn nhiều so với nhiệt bình thường.

 

“Sốt d.a.o động thường gặp ở bệnh nhiễm trùng huyết, lao phổi nặng và nhiễm trùng mưng mủ, nhưng lao phổi thì đứa nhỏ , mưng mủ cũng thấy vết thương rõ rệt, nhiễm trùng huyết... đến mức đó chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-218.html.]

 

Một vết thương bằng nửa hạt gạo mà thể nhiễm trùng huyết, quả thực là chuyện viển vông.

 

Thanh Âm lắc đầu:

 

“Chắc đều ."

 

Đang định chuyện thì cửa đẩy mạnh , một cặp vợ chồng trung niên bước , miệng gọi tên “Thiết Trụ".

 

Thanh Âm hiện đang mang bụng bầu lớn, cố gắng tuyến đầu, Lâm Lỵ chủ động giải thích tình hình.

 

May mắn là hai vợ chồng đều là công nhân trong xưởng, trình độ văn hóa nhất định, giải thích cũng khó, họ bày tỏ nhất định sẽ dốc sức phối hợp, chỉ cần chữa khỏi, bao nhiêu tiền cũng sẵn lòng.

 

, trong vòng một tuần trở đây đứa trẻ gì bất thường ?"

 

Bố Vương lắc đầu:

 

thường xuyên tăng ca, rõ lắm."

 

Mẹ Vương ngẫm nghĩ một lát:

 

“Tối thứ tư hình như nó sốt, sờ thấy nóng như hòn than , nhưng đợi giặt xong quần áo thấy hết sốt nên để ý."

 

Thanh Âm gật đầu, là ngày thứ ba khi c.ắ.n, phát sốt, cũng là sốt d.a.o động.

 

, hôm thứ năm nó còn đau mắt, thấy mắt nó đỏ sưng, nghĩ nó kiếm cớ học nên còn mắng cho một trận."

 

“Đau ở trong mắt?"

 

Thanh Âm vội vàng hỏi dồn.

 

“Thì đau quanh hốc mắt , ôi chao bác sĩ , thằng Thiết Trụ suốt ngày kêu đau đầu đau lưng, lúc đầu cũng lo, phát hiện là hạng 'lười biếng sinh tật', nên lười chẳng buồn quan tâm, cô bảo một đứa con nít ranh thì 'lưng' mà đau?"

 

Thanh Âm sáng mắt lên:

 

“Vậy tuần gần đây nó cũng kêu đau đầu đau lưng ?"

 

“Kêu chứ, kêu, tức đ-ánh cho nó hai cái, bác sĩ bảo cái thằng vì để học mà chuyện gì cũng dám dối, thì thôi , đợi nó khỏi bệnh xem đ-ánh ch-ết nó !"

 

Thanh Âm rạng rỡ:

 

“Chị dâu , chị hiểu lầm Thiết Trụ , thằng bé thực sự dối ."

 

“Đau đầu, đau lưng, đau hốc mắt, chính là 'tam thống', chẳng lẽ nó sốt xuất huyết truyền nhiễm?"

 

Lâm Lỵ cuối cùng cũng phát hiện điểm bất thường, vội vàng chen hỏi.

 

'tam hồng' (ba vùng đỏ) mà, thấy mặt, cổ và ng-ực nó đều đỏ, triệu chứng điển hình của sốt xuất huyết là tam hồng tam thống ?"

 

Thanh Âm mỉm , chỉ chỉ cẳng tay của .

 

Lâm Lỵ tuy quanh quẩn ở trạm y tế nhiều năm, kỹ thuật chút mai một, kiến thức cập nhật theo kịp thời đại, nhưng tư duy y học của bà vẫn còn đó, gần như chỉ trong một khoảnh khắc bà bừng tỉnh đại ngộ:

 

“Đường chỉ đỏ đó thực chất là viêm mao mạch hoặc viêm hạch bạch huyết?

 

Hoàn là trúng độc gì cả."

 

“Hóa , các loài động vật gặm nhấm, đặc biệt là chuột, dễ mang virus sốt xuất huyết nhất, cứ tưởng bây giờ là mùa đông nên quên mất chuyện ."

 

“Nếu điều kiện xét nghiệm m-áu là , thể chẩn đoán xác định một chút."

 

Thanh Âm :

 

“Nguyên nhân bệnh, dịch tễ học, triệu chứng và quá trình diễn tiến của bệnh đều khớp cả , chắc chắn sẽ sai , cho dù sai nhưng chúng cứ điều trị theo triệu chứng thì cũng mang hiệu quả tương tự."

 

Nếu cứ cứng nhắc dựa xét nghiệm phòng thí nghiệm và chẩn đoán hình ảnh thì còn cần bác sĩ gì, cứ để máy móc khám bệnh cho xong.

 

Ở vùng nông thôn lạc hậu, lấy nhiều điều kiện như ?

 

Những lúc thế chính là lúc thử thách vốn kiến thức y học và kinh nghiệm lâm sàng của bác sĩ.

 

 

Loading...