Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 213

Cập nhật lúc: 2026-02-23 12:54:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đồ vô dụng, ngay cả việc nhóm lửa cũng nên hồn, phí bao nhiêu là diêm, ây da thật là tức ch-ết ... nhanh lên, cút sang một bên, nếu mày tìm đối tượng thì tao tống mày gặp Diêm Vương cho sói ăn lâu ."

 

Tiểu Hải Hoa bĩu môi, dám , chỉ thể trốn cửa chơi.

 

“Dạo Thanh Âm đắc ý lắm, bụng cũng giữ thể diện, m.a.n.g t.h.a.i , thằng nhóc Cố An đó cũng gặp may mắn gì, bà Cố con hổ cái đó ngày nào cũng vui mừng như bắt vàng."

 

Trong phòng, Liễu Chí Cường hằn học .

 

“Kết hôn m.a.n.g t.h.a.i là chuyện bình thường , hai kết hôn mà cũng m.a.n.g t.h.a.i đấy thôi."

 

Liễu Hồng Mai bực bội , cô phát hiện đứa em trai của hai năm nay ngày càng giữ bình tĩnh, từ khi Cố An cướp mất công lao, sức khỏe suy yếu thì chớ, ngay cả định lực cũng kém hẳn.

 

“Sức khỏe của em nhất vẫn nên bệnh viện kiểm tra , nào cứ hễ lo lắng nóng nảy là mặt đỏ tía tai, đây là điềm báo ."

 

Liễu Chí Cường chẳng mảy may để tâm, tin chắc chỉ cuộc đời trắc trở cho tức giận thôi, chỉ cần cuộc đời thuận buồm xuôi gió, những ghét đều gặp xui xẻo thì sẽ dễ nổi giận như nữa.

 

Anh thản nhiên gật đầu:

 

“Chị cả, chị trong ngành y tế, mau giúp em nghĩ cách nào để trị cô ?"

 

“Sao em cứ bám lấy cô mãi thế?"

 

“Là cô gây sự với em , đại viện một đồng chí nữ đến, xuất từ gia đình cán bộ, đến tìm cô , kết quả cô ngay cả giới thiệu cũng thèm giới thiệu cho chúng em một câu, còn em là sắp cha , cô gái đó vốn dĩ còn chút ý tứ với em, đó lập tức thèm để ý đến em nữa...

 

Còn cả Tô Tiểu Mạn đây nữa, chị còn nhớ , lúc đầu cũng chút ý tứ với em, nhưng từ khi chơi với Thanh Âm thì cũng chẳng thèm đoái hoài gì đến em, cô phá hỏng chuyện của em thì đừng trách em khách khí."

 

Liễu Hồng Mai thì chẳng nể nang gì:

 

“Chí Cường, em sửa cái thói , thể lúc nào cũng cảm thấy hễ đồng chí nữ nào với em vài câu là ý tứ với em ."

 

“Thế Thanh Tuệ Tuệ ?

 

Từ nhỏ cô cứ bám lấy em..."

 

“Trên đời mấy như Thanh Tuệ Tuệ?"

 

Mặt Liễu Chí Cường nóng bừng bừng, nhưng dám phản bác chị cả.

 

Bây giờ chị cả là trụ cột của cả nhà, là niềm hy vọng của cả nhà.

 

Liễu Hồng Mai cũng nữa, suy nghĩ một lát:

 

“Gần đây chính sách chế độ sư thừa, chị đoán cô sẽ thi, hơn nữa độ khó là chọn một trong hai, em xem nếu sắp xếp cho cô một thù oán với cô , giỏi hơn cô cùng một nhóm thì sẽ thế nào?"

 

“Thế thì chắc chắn là thi đỗ !

 

Ý kiến đấy, chúng cứ để cô thi đỗ!"

 

“Để ai thi đỗ cơ?"

 

Liễu Hồng Tinh từ sân chuốc lấy nhục nhã trở về, thấy mấy chữ, tò mò hỏi.

 

Người cô còn , chỉ ở ngoài cửa, vì vội ngóng tin tức nên phòng mà dùng sức quá mạnh, lúc đẩy cửa nhấc chân để ý cửa cái lò, thế là va đổ mất —— Kết quả là, cả một nồi thịt đầu lợn rửa sạch bao nhiêu , hầm mềm nhừ cứ thế “tõm" một tiếng, đổ hết sạch.

 

Trùng hợp , đổ hết chậu rửa chân!

 

Trong chậu đó vẫn còn vứt hai đôi tất thối chờ giặt của lão già họ Liễu!

 

Cái mùi đó, bẩn thỉu đến mức Tiểu Hải Hoa bịt mũi chạy mất, hu hu hu, quá quá quá là thối!

 

Bà già họ Liễu “oái" một tiếng, suýt nữa thì ngất , món thịt đầu lợn xào hành của bà!

 

Thanh Tuệ Tuệ mắt tối sầm , công sức cô rửa cái đầu lợn coi như tong!

 

Thanh Âm thì “thảm kịch" đang xảy ở nhà họ Liễu, cô đang ở nhà nghiêm túc sách.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-213.html.]

Bất kể ai bốc thăm cùng nhóm với cô, cô cũng sẽ nương tay.

 

Chế độ là như , cô bắt buộc thi đỗ, trách cô .

 

Chỉ thi đỗ chứng chỉ hành nghề y, cô tiếp theo mới thể yên hai năm.

 

Hai năm đầu khi đứa trẻ trong bụng chào đời, cô thể dốc sức như nữa.

 

Vì bản từ nhỏ bầu bạn thiếu tình thương nên cô dành cho con sự bầu bạn và chăm sóc nhất, thế nên đến lúc đó cô bận việc nhà bận chăm con, thể sẽ thời gian tập trung thi cử.

 

Mà đợi khi con hai tuổi, cô chuẩn cho kỳ thi đại học...

 

Ừm, mỗi bước cô đều lên kế hoạch cả , bây giờ mà hỏng việc thì các kế hoạch sẽ đảo lộn hết.

 

Nghĩ , tốc độ lật sách của Thanh Âm càng nhanh hơn.

 

Giữa chừng, Cố An thật sự mang về một chiếc đài radio, hàng nhập khẩu mới đến chín phần, Thanh Âm dùng thử, cô dùng đồ nội địa bao giờ nên gì khác biệt, tóm với một quen dùng đủ loại đồ điện t.ử thì thấy cũng bình thường thôi.

 

“Em đừng coi thường chiếc đài , đây là hàng nhập khẩu từ nước R đấy."

 

Thanh Âm nhướng mày, hàng nước R thì chứ?

 

“Dù khá ghét cái nước , nhưng thừa nhận đồ điện t.ử của họ quả thực dẫn chúng nhiều năm, đặc biệt là công nghệ thép đặc chủng."

 

Thanh Âm , thép đặc chủng mà chính là hợp kim dùng trong sản xuất quân sự.

 

Cho đến thời đại mà cô sống, luận điệu “Thép cường độ cao của nước R nước Long đ-ánh cắp để sử dụng việc sản xuất tàu ngầm hạt nhân" vẫn rêu rao suốt nhiều năm.

 

Thanh Âm thật giả thế nào, nhưng cái gì do nước R đưa thì cô đều coi là giả, là thổi phồng.

 

“Anh khoan hãy phiền em, em sách."

 

Những chuyện quốc gia đại sự chuyện Thanh Âm thể quản , cô đang bận thi cử.

 

“Cá nhỏ động ?"

 

Thanh Âm:

 

“Hả?!"

 

“Anh hỏi con động ?"

 

Thanh Âm phì :

 

“Sao cứ đặt tên lung tung cho thế hả?"

 

là một con cá nhỏ tinh ranh mà."

 

Cố An xoa xoa mũi, bụng cô nhưng sợ cô lạnh:

 

“Thôi bỏ , em sách ."

 

Từ đáy tủ lôi một chiếc hộp, bên trong là các loại công cụ như đinh b.úa tua vít, thấy dứt khoát lấy một chiếc tua vít, dứt khoát, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, “phanh thây" chiếc đài radio đó !

 

“Anh thế là..."

 

Cố An hiệu “suỵt", cầm kính lúp tìm tòi trong đống “thịt vụn" rải r-ác tươi rói, mười phút , tìm thấy một linh kiện kim loại to bằng hạt đậu xanh, lạnh một tiếng.

 

Thanh Âm mờ mịt, dám hỏi, trực giác mách bảo cô chuyện đơn giản.

 

Thứ lẽ vốn dĩ thuộc về chiếc đài, nhưng chiếc đài chẳng mới mua về ?

 

“Chẳng lẽ đây chính là máy lén trong truyền thuyết?"

 

Thanh Âm dùng khẩu hình hỏi.

 

 

Loading...