Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:08:13
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:08:13
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
“Cái nhà họ Thanh đúng là xui xẻo thật, ông cụ năm ngoái mới mất, cả năm nay cũng ."
“Cả hai trụ cột đều mất , còn một phòng là phụ nữ, tiếp theo bây giờ?"
“Hồi lúc Thanh Dương còn sống, phụ nữ trong phòng họ bao giờ chạm nước lạnh , cái gì cũng hết."
Thanh Dương mặc dù kế thừa bao nhiêu y thuật của ông cụ, chỉ ở trạm xá miễn cưỡng một bác sĩ xử lý những bệnh nhẹ đau vặt, nhưng là đàn ông nổi tiếng khắp đại viện 16 ngõ Hạnh Hoa.
Biết nấu ăn, việc nhà, thương , Lâm Tố Phân gả cho bao nhiêu năm nay, mà ngay cả quần áo cũng từng giặt mấy .
Đáng tiếc, một “ đàn ông " như t.ử vong trong một t.a.i n.ạ.n cách đây vài ngày, để vợ và con gái, cùng với cô em gái Thanh Âm còn nhỏ hơn con gái sáu tuổi.
Trong tiếng bàn tán xôn xao của , Thanh Âm thêm nữa, bò dậy, mặc chiếc áo kẹp bông, bưng chậu rửa mặt và khăn lau từ phòng ngoài ngoài rửa súc.
Buổi sáng đầu xuân, khí lạnh thấu xương, gió thổi một cái, Thanh Âm lạnh đến mức run rẩy.
Nhớ đây, cô vốn là cuồng công việc, vì sự nghiệp thể thức trắng ba ngày ngủ, dậy sớm đúng giờ chỉ là chuyện thường ngày mà thôi, đông lạnh hạ nóng là gì.
Quả nhiên, khi xuyên sách, ngay cả thể chất cũng còn giống nữa.
“Kìa, Thanh Âm dậy sớm thế, ngủ thêm lát nữa?"
Bà đại mã Triệu, giọng to nhất đại viện, đau lòng .
“Không ngủ , nên dậy thôi ạ."
“Haiz, chuyện xảy , chỉ thể nghĩ thoáng thôi, cũng may là cháu cũng sắp nghiệp cấp ba ."
Thanh Âm ngẩn một lúc mới nhớ , nguyên chủ qua sinh nhật mười tám tuổi, hiện tại đang là học kỳ hai lớp mười hai, còn ba tháng nữa mới thể nghiệp cấp ba.
Có huých khuỷu tay bà Triệu, nháy mắt, nghiệp cấp ba cái gì chứ, tình trạng nhà họ Thanh bây giờ lấy tiền mà học tiếp cấp ba?
Ông cụ Thanh cương trực, thanh liêm, tích cóp bao nhiêu gia sản, nếu cũng thể ở đại viện 16 bao nhiêu năm nay, con trai lớn Thanh Dương bao nhiêu năm, nhưng là sợ vợ, tiền lương đều tiêu hết lên vợ, con gái và em gái, ngay cả tiền cấp cứu viện vì t.a.i n.ạ.n mấy ngày cũng là mượn của khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-2.html.]
Nghe nợ những mấy trăm đồng, bao giờ mới trả hết .
Chị dâu của Thanh Âm, chính là Lâm Tố Phân, đây vốn là cán bộ ban tuyên truyền nhà máy thép, Thanh Tuệ Tuệ nghiệp cấp ba để xuống nông thôn, bà chỉ đành chủ động nhường công việc cho con gái.
Hiện tại cả nhà họ Thanh chỉ một Thanh Tuệ Tuệ nhận lương.
Trước đây Thanh Dương tuy rằng y thuật bình bình, nhưng ít nhất thâm niên cao, hiền lành, thấy ai cũng ba phần, các lãnh đạo nhà máy nể mặt ông cụ Thanh cũng chiếu cố , nhận mức lương bác sĩ trưởng bậc tám là 115 đồng, đó là mức lương đầu cả đại viện đấy!
Thanh Tuệ Tuệ lúc mới bắt đầu nhận lương nhân viên bậc tám, 33 đồng, mấy năm nay cô cũng thích học hành, thích thi cử, những cùng đợt với cô đều thi lên nhân viên bậc sáu , cô vẫn chỉ dựa chút mặt mũi ít ỏi còn sót của nhà họ Thanh và học lực cấp ba để miễn cưỡng leo lên nhân viên bậc bảy, lương là ba mươi bảy đồng năm hào.
Ba mươi bảy đồng năm hào, nuôi ba miệng ăn, là những “ đàn bà phá gia" quen tiêu xài hoang phí đây, ngày tháng đúng là gian nan.
“Tuệ Tuệ thật đáng thương, chính vẫn còn là một cô gái lớn, nuôi cô út."
Có yếu ớt một câu, những bà cô bà thím khác nhao nhao gật đầu tán đồng.
“Sau tìm đối tượng mà cô đèo bòng theo hai gánh nặng , ước chừng là gay go."
“Thanh Âm , trách thím nhiều lời, nếu cháu thương cháu gái và chị dâu cháu, thì cái học đừng học nữa, dù cháu cũng gả cho , học nhiều như cũng thể thi đại học."
Thanh Âm gì, chỉ ghi nhớ câu đó trong lòng.
Cô luôn tin rằng, phàm là kẻ khuyên con gái đừng học, con gái học là lãng phí, bất kể nam nữ già trẻ, đều nó hạng lành gì.
Nguyên chủ hỏi thế sự, đến nay vẫn giữ tâm tính của một cô bé, còn luôn cùng những bé gái bảy tám tuổi trong đại viện chơi trò đồ hàng nấu cơm cơm, ngoại trừ hiểu lễ phép chào hỏi lớn, còn những thím những bà đức hạnh , ai với ai, ai hợp với ai, nhà ai thù với nhà , cô gì cả.
là một... ngốc bạch ngọt mà.
Trong lòng đem những lời hành động của những rà soát một lượt, Thanh Âm đ-ánh răng xong, rửa mặt xong, phòng.
Thanh Âm là ai chứ, nếu xác định là về nữa, thì việc quan trọng nhất hiện tại của cô chính là bảo vệ tính mạng, thể thu thập thêm một thông tin, chừng đến lúc đó sẽ hiệu quả ngờ tới, cho nên cô vẫn luôn lẳng lặng lắng .
Mọi đối với sự phản thường của cô cũng chỉ nghĩ là do đột ngột gặp biến cố lớn dẫn đến, nghĩ gì nhiều, cái gì cũng tránh né cô.
Trong nguyên tác, Thanh Âm đệm lót mà bỗng nhiên biến thành vật hy sinh, cô nhớ rõ mấy mốc quan trọng, đầu tiên là thôi học cấp ba, đó công việc cướp mất, thể xuống nông thôn, của hồi môn mượn, nhà cửa bán... cuối cùng ch-ết t.h.ả.m đầu đường xó chợ là đầu những năm tám mươi, thời gian mấy năm đủ để cô tìm cách bảo vệ tính mạng .
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.