Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 193
Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:32:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô chút thu thập ông , bây giờ.”
Đương lúc đang nghĩ cách thu thập lão già , phía bên bỗng thấy gọi .
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến, đuổi theo ai khác, chính là Ngọc Ứng Xuân.
Một thời gian gặp, sắc mặt chị vàng vọt, tóc tai bù xù, qua là hề chăm chút cho bản , kỹ , khóe miệng cư nhiên còn nổi lên hai cái m-ụn nhiệt, “Chị dâu, chị gặp chuyện gấp gì ?"
“Con bé Tiểu Cúc nhà , phiền bác sĩ Tiểu Thanh qua xem giúp với, đứa nhỏ sốt nửa tháng , mãi mà hạ ."
Thanh Âm vội vàng về phía chị , “Chị dâu đừng gấp, thế nửa tháng nay uống thu-ốc gì ?"
“Chưa, ông nội con bé bảo chuyện gì to tát , bảo đừng khám, để dành tiền cho nhà..."
Chị dâu Tần lớn tiếng quát mắng:
“Thả cái rắm ông , trẻ con phát sốt thể thiêu đến ngốc luôn đấy, còn bảo chuyện lớn.
Cô kiểu gì thế, con sốt lâu như mà tìm Tiểu Thanh ?
Cô ở ngay phía nhà cô, chứ bắt cô chạy lên tận Bắc Kinh xem bệnh ."
Ngọc Ứng Xuân hổ vô cùng, cúi đầu, lặng lẽ sụt sùi.
Chị cũng chứ, nhưng ông nội Tiểu Cúc vì chút bệnh nhỏ đáng tiêu tiền, cứ nợ nhân tình của Thanh Âm và bác gái Cố mãi cũng , ông tìm mấy cái phương thu-ốc dân gian là , trẻ con nông thôn ngày xưa đều vượt qua như thế cả, cũng chẳng thấy ai xảy vấn đề gì, đứa nhỏ câm mà, xứng uống nhiều thu-ốc như .
Sau đó, phương thu-ốc dân gian nào cũng thử qua, cơn sốt vẫn lui, gặp đống chuyện nát tan trong nhà, đứa nhỏ hiểu chuyện, dù khó chịu cũng nhịn quấy, chuyện, chị cứ tưởng là khỏi .
“Kết quả nãy tắm cho con bé, một cái thấy mặt mũi đỏ bừng vì sốt, ... là , chăm sóc cho con."
Thanh Âm cũng an ủi chị , chị quả thực thất trách, chỉ là chị giám hộ thất trách duy nhất trong cái nhà .
Một mặt hỏi kỹ nguyên nhân phát sốt và quá trình bệnh, cũng như các triệu chứng, nhanh đến cửa nhà họ Trương.
Lúc Trương đang bế Tiểu Cúc, trán đứa nhỏ đắp một chiếc khăn lạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ rực vì sốt, đáng thương cực kỳ.
Thanh Âm đặt tay lên má đứa nhỏ, suýt chút nữa kinh hãi kêu lên — cái quá nóng !
Lại sờ lòng bàn tay nhỏ nhắn mềm mại, cũng nóng như một miếng sắt nung.
Thanh Âm thực sự giận , cái loại phụ khốn khiếp gì thế , đứa nhỏ chắc chắn mới sốt thành thế trong vài phút, nửa tháng mà bọn họ chú ý đến ?
“Không chữa ."
“Ơ kìa bác sĩ Tiểu Thanh, ... ... chữa ..."
Nước mắt Ngọc Ứng Xuân lã chã rơi xuống, ngay cả Trương cũng bật dậy, khuôn mặt gấp đến độ đỏ trắng.
Thanh Âm hừ lạnh một tiếng:
“Lần thể chữa khỏi cho con bé, thì , nữa thì ?
Cái loại cha như các , dù nuôi một con trâu sắt cũng nuôi nổi!"
Hai vợ chồng hổ cúi đầu.
Anh Trương nghiến răng xin :
“Xin Tiểu Thanh, là tròn bổn phận cha."
“Anh cần xin ."
Anh Trương bế Tiểu Cúc, áp trán má con bé, một chữ cũng nên lời, nhưng hàm răng nghiến c.h.ặ.t và gân xanh nổi lên mu bàn tay cho thấy nội tâm lúc thực sự hề dễ chịu.
“Đứa nhỏ , các vốn dĩ quan tâm hơn những phụ khác, nhưng các thì ?
Nuôi thì đừng sinh, để tránh cho con cái chịu khổ!"
Mấy câu đ-âm trúng tim đen khiến Trương tài nào cầm nước mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-193.html.]
Người đàn ông dễ dàng rơi lệ, nhưng con gái Tiểu Cúc, chính là nhất!
Là bảo bối của mà!
“Cũng đừng các thương Tiểu Cúc, thực sự thương con bé thì thể chú ý đến việc nó sốt lâu như ?
Có thể để nó uống thu-ốc gặp bác sĩ mà ăn mấy cái phương thu-ốc dân gian ch.ó má ?
Có thể để ông nội ruột của nó mở miệng là mắng 'con bé câm' ?"
Trong đại tạp viện bao nhiêu thấy ông mắng như , ngay cả bà Lưu cũng ông hạng t.ử tế gì.
“Trong mắt đại chúng, Tiểu Cúc là một tàn tật, bây giờ chỉ cần quản cơm no áo ấm là , lớn lên thì ?
Nếu kẻ tâm địa xa nhắm con bé, các cũng chú ý đến ?
Bị bắt nạt các cũng chú ý đến ?
Có còn định tìm một lão độc già gả qua đó công cụ sinh đẻ, như các thể thoát khỏi gánh nặng ?"
Thanh Âm lạnh, những lời khó đến cực điểm.
“Không!"
“Không thể nào!"
Hai vợ chồng đồng thanh phủ nhận, “Chúng sẽ nuôi nấng Tiểu Cúc thật , nuôi đến ngày chúng nhắm mắt xuôi tay, sẽ để con bé...
để con bé... hu hu..."
Gia đình ba ôm lấy , thành tiếng.
Tiểu Cúc tuy , nhưng con bé dường như hiểu , dùng bàn tay nhỏ nhắn mềm mại lau nước mắt cho ba , trong miệng “ư ư" kêu, dường như đang an ủi bọn họ đừng nữa.
Những mặt ở đó, ai là rơi nước mắt.
“Đứa nhỏ thật là đáng thương quá."
Chị dâu Tần lau nước mắt, Tiểu Thanh sai, một đứa trẻ , nếu cha để tâm, bệnh ch-ết cũng chắc .
Thanh Âm nghĩ đến kết cục của đứa trẻ ở kiếp , nếu cha trông nom cẩn thận, trời lạnh như cũng sẽ chạy lên mặt băng chơi đùa, dù chạy , cũng sẽ vặn dẫm thủng mặt băng, ngay cả khi thực sự rơi xuống hố băng, cũng thể phát hiện và ứng cứu kịp thời!
Hôm nay cô chính là công khai trừng trị đôi vợ chồng !
“Mưu sinh cố nhiên quan trọng, nhưng đó là cái cớ để các bỏ mặc con cái."
“, là chúng sơ suất, là chúng trách nhiệm, xứng cha , Tiểu Cúc tha cho ba ?"
Tiểu Cúc nghiêm túc gật đầu, lắc đầu với Thanh Âm, ý là cầu xin dì Âm Âm đừng trách mắng ba con bé nữa.
là một đứa trẻ ngốc.
Thanh Âm thở dài trong lòng, dù hôm nay hai vợ chồng thừa nhận lầm mặt bao nhiêu , cũng đảm bảo sẽ sửa đổi, mục đích của cô đạt .
Từ nay về , chỉ cần đứa nhỏ chuyện gì , hai vợ chồng đều khó tránh khỏi miệng đời.
Hai vợ chồng dù thực tâm thương yêu đứa con gái , cũng vì danh tiếng mà chăm sóc cho ...
đương nhiên, tình yêu thương cũng là thật lòng.
Cô liền thuận theo lời khuyên của mà xuống nước, “Được , nể mặt hai vợ chồng chị thật lòng hối cải, cũng , thể xem cho Tiểu Cúc, nhưng nếu còn , sẽ quản nữa."
Hai vợ chồng ngàn ân vạn tạ.
Cơn sốt của Tiểu Cúc tuy kéo dài nhưng cũng là loại thường gặp ở trẻ em, rêu lưỡi và ngón tay, xem chỗ nào đau, kê vài viên thu-ốc là .
Cô thực thiên về dùng thu-ốc Đông y hơn, nhưng việc sắc thu-ốc và cho uống thu-ốc Đông y phiền phức, khả năng tiếp nhận của trẻ nhỏ cũng , vẫn là thu-ốc Tây tiện lợi hơn.