Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 171
Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:32:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ăn xong bữa tối, Lucy liền mời hai vợ chồng ngoài uống cà phê, Cố An , nhưng chịu nổi ánh mắt của Thanh Âm, chỉ thể lưng họ, mỹ danh là minh tinh nữ và vệ sĩ nam của họ.”
Thanh Âm tuy thích uống cà phê, thích uống hơn, nhưng nghĩa là cô từng uống.
Kiếp cứ mỗi ba trăm mét một tiệm cà phê, cơ bản những loại thường uống thị trường cô đều uống qua, huống chi còn Phùng Xuân Hoa phổ cập một kiến thức, cho nên lúc gọi món thong dong, hào phóng, giống như đầu tiên uống.
Mà Cố An là thực sự từng uống, nhưng cũng hề sợ sệt, gì hiểu liền hỏi Thanh Âm, cái đắng , hương vị thế nào, cần thêm gì , giống như đang hỏi bát phở xào hôm nay cần thêm trứng , hết sức bình thường.
Lucy khi đến Long Quốc ít lời bà nội cằn nhằn về sự lạc hậu của đất nước , ngay cả bảo mẫu và vườn trong nhà cô định đến Long Quốc đều dùng ánh mắt “trời sập đến nơi" cô, đều nơi lạc hậu nghèo nàn thế nào.
Đối với cà phê chỉ là đồ uống, quả thực mấy uống qua...
giống như Thanh Âm thuần thục thế , giống như Cố An thong dong thế , thể hiện rõ mồn một việc từng uống mà vẫn hề sợ sệt, là đầu tiên.
Cô lập tức dùng tiếng Anh với Thanh Âm:
“Thanh, thích chồng của cô, tuyệt lắm."
Dù Cố An cũng hiểu, Thanh Âm thản nhiên mỉm :
“ cũng ."
“Hai gì thế?"
Vẻ mặt Thanh Âm bình thản như mặt nước:
“Cô cà phê ngon."
Lâm Lucy hoạt ngôn, cô năm nay tròn hai mươi tuổi, là sinh viên năm hai, mỗi ngày đều trải qua cuộc sống lái xe mui trần học, hẹn hò với đội trưởng đội bóng chày, ba năm bạn cắm trại ở thung lũng, hoặc những bữa tiệc náo nhiệt...
Thanh Âm tuy sớm xem tivi, nhưng chính miệng kể , là một dư vị khác.
Ở một thời đại mà trong thành phố cũng mấy chiếc xe nhỏ, nước họ lái xe là chuyện thường ngày, gần như mỗi gia đình đều một chiếc, học sinh trung học thể lái xe, đến tủ lạnh, máy giặt, tivi, lò nướng và một loạt đồ điện gia dụng.
Khoảng cách giữa hai quốc gia thực sự quá lớn, nhưng chính cách như , trong năm mươi năm tới sẽ càng lúc càng ngắn , thậm chí một mặt còn vượt qua, điều khiến tự hào cho ?
Thanh Âm mang theo ký ức đời để , cảm xúc khó tránh khỏi chút thăng trầm, mà Cố An hiểu lầm, tưởng Thanh Âm chủ nghĩa tư bản “tẩy não", “ăn mòn" , liền vội vàng cắt ngang :
“Đây chỉ là do gia cảnh của cô thôi, giai cấp của cô quyết định cuộc sống của cô tất yếu ưu việt.
Thực hiện tại đất nước họ đang đối mặt với thâm hụt thương mại, bình thường đang khốn đốn bởi vật giá leo thang, tỷ lệ thất nghiệp cực cao."
Thanh Âm ha ha, cái .
Ngược khi nhắc đến thâm hụt thương mại và lạm phát, Lucy cũng nhiều cảm xúc, gia tộc họ về bách hóa quy mô lớn, rõ ràng những điểm mấu chốt trong đó, lập tức sự phiên dịch của Thanh Âm, cùng với Cố An tranh luận qua .
Con cháu đời thứ ba nhà họ Lâm thực đông, nhưng ông nội sủng ái nhất vẫn là Lucy.
Đại học cô chuyên tu ngành kinh tế, chắc chắn cũng doanh nghiệp gia tộc, sự hiểu của cô về kinh tế quốc gia hiện tại thậm chí là kinh tế thế giới, thực nhiều hơn hẳn so với phần lớn bạn bè cùng lứa.
Trò chuyện đến cuối cùng, Lucy ảo não thở dài, bại trận, giống như một chú gà trống nhỏ chiến đấu thất bại, còn ngẩng cao cái đầu kiêu hãnh của nữa.
Ngược là Cố An, vẫn giữ vẻ mặt bình thản như mặt nước.
Sáng sớm hôm , Lucy tối qua tiêu chảy, Thanh Âm vội vàng đặt tay lên cổ tay cô, giúp cô xem bệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-171.html.]
May mà chỉ là tiêu chảy đơn giản do ăn uống vệ sinh, ngoài sạch sẽ là hết.
“Thanh, cô mà y thuật Long Quốc thần kỳ ?!"
Lucy trợn tròn mắt, “Cô giỏi quá, ông nội y thuật Long Quốc thần kỳ sẽ thất truyền, ông ở nước M nhiều năm gặp Trung y thực thụ , cô học ở ?"
Thanh Âm liền đơn giản kể quá trình học tập của , cô khi đầu năm nhận thông báo, chứng chỉ trợ lý bác sĩ thông qua, cần Lâm Lị giúp đóng dấu đơn thu-ốc nữa.
“Thanh, cô trẻ thế mà học nhiều năm như !"
“Thanh, cô mau xem giúp , bệnh gì ?"
Thanh Âm cô quấn lấy, cũng ngần ngại quảng bá một chút về Trung y với bạn quốc tế, đây là việc .
Rất nhanh, đó tai của Cố An yên tĩnh lúc nào, vì Lucy luôn kinh hô, luôn khen ngợi.
“Thanh, cô mà nửa năm từng sốt cao, thần kỳ quá mất!"
“Thanh, cô mà là trẻ sinh non tám tháng, bác sĩ riêng của còn cơ!"
“Thanh, cô mà..."
Cố An:
“..."
Thì bảo mà, Trung y đỉnh !
Khi ba đến kinh thành là 8 giờ rưỡi sáng ngày thứ ba.
Bên phía Lucy liên lạc đến đón, hai vợ chồng vì bắt cóc khách quốc tế nên tính chất nghiêm trọng, cần phía kinh thành mặt xử lý, cũng may Thanh Âm thuyết phục Lucy to chuyện, nếu sẽ còn rắc rối hơn.
Với Lâm Lucy chỉ là bèo nước gặp , đối với lời mời họ sang nước M khách, chiêu đãi họ t.ử tế của cô, Thanh Âm chỉ cho .
Người đến đón Lâm Lucy là nhân viên của bộ ngoại giao, gặp mặt nhiệt tình bắt tay Cố An và Thanh Âm:
“Cảm ơn, cảm ơn hai đồng chí nhỏ giúp đỡ.
Sự nhiệt tình và nhạy bén của hai đồng chí nhỏ, phẩm chất thấy việc nghĩa hăng hái , chúng sẽ báo cáo trung thực lên bộ phận cấp .
Hai để đơn vị công tác hoặc địa chỉ nhà, đến lúc đó chúng sẽ gửi cờ thi đua đến quý đơn vị, để cảm ơn hai ..."
Thanh Âm và Cố An đều thích nổi tiếng kiểu :
“Không cần , vốn dĩ chỉ là việc nhỏ nên thôi, chúng tin rằng mỗi một dân Long Quốc đều sẽ như ."
Thái độ kiêu ngạo siểm nịnh của họ ngược càng khiến kính nể, càng hỏi rõ xem họ là của đơn vị nào, còn giúp họ xin một khoản tiền thưởng gì đó.
Thanh Âm và Cố An thực sự chỉ coi đó là việc nhỏ, mưu cầu khen thưởng gì.
Vốn dĩ ngoài cũng còn việc chính, cộng thêm việc kẻ buôn tuy bắt nhưng rõ họ còn đồng phạm , tuyên truyền rầm rộ chừng là họa, vẫn là nên đặt nơi nguy hiểm thì hơn.
đối phương cứ khăng khăng yêu cầu, hai còn cách nào, đành chỉ là Thép Thư.
Nhân viên đó nghiêm túc ghi , còn để một s-ố đ-iện th-oại văn phòng của , bảo gặp khó khăn thể gọi điện cho .