Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 170
Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:32:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hừ cái con ranh nhảm gì đấy, là cô nữa hả?"
“Bà bà là cô , mắt hai chẳng giống chút nào thế?"
“ thế, đừng là nhãn cầu giống, ngay cả ngũ quan da dẻ cũng giống."
“Ngược là cô gái , cứ cảm thấy chút giống nước ngoài nhỉ?"
Mọi vội vàng quan sát nữa, càng càng thấy giống.
Ngược là trưởng tàu và cảnh sát đường sắt cũng nảy sinh nghi ngờ, thời đại nước ngoài đến Long Quốc nhiều, đến đều là khách quý, vị khách quý mà thực sự xảy chuyện tàu của họ, chuyện chuyện đùa !
Trưởng tàu hiệu bằng mắt, hai nhân viên tàu to cao khỏe mạnh lập tức phối hợp với cảnh sát đường sắt, khống chế phụ nữ trung niên , còng tay .
Mà Cố An ghé tai gì đó với trưởng tàu, trưởng tàu vội vàng cho về phía toa ăn, vài phút quả nhiên đưa đến một đàn ông thần sắc hoảng hốt, chính là đồng phạm của phụ nữ.
Thanh Âm chút kỳ lạ:
“Sao bà đồng phạm, thấy ?"
Cố An lắc đầu, nhỏ giọng trả lời:
“Bà một thể đưa lên tàu , vớ bà lấy nước mất tám phút, quá lâu."
“ đeo đồng hồ, bà bao lâu?"
“Tự tập luyện qua."
Anh trai , trong hành quân chiến đấu giữa đường ai cũng thể đeo đồng hồ, cần dựa vị trí của các thiên thể như mặt trời, mặt trăng, ngôi để suy đoán thời gian phương hướng, dựa tốc độ gió, lượng mưa, lượng nước, thời gian bình minh hoàng hôn để suy đoán kinh vĩ độ.
Cậu thiếu niên nhiều nhất là lòng hiếu kỳ và thời gian, mỗi ngày tự học một chút, dần dần hình thành thói quen.
Tiếc là, trai thể thấy sự tiến bộ của .
Tuy nhiên, Cố An cũng chỗ sơ suất, kế hoạch ban đầu của là dùng danh nghĩa tàu kẻ trộm để giữ , đợi đến trạm tiếp theo báo công an, thuận tiện thể giải cứu cô gái.
giữa đường còn hơn ba tiếng đồng hồ là nơi thấy thôn thấy điếm, cũng chắc chắn phụ nữ trung niên rốt cuộc bao nhiêu đồng phạm, mang theo v.ũ k.h.í sát thương gì , biến quá nhiều, nghĩ sẵn mấy phương án khẩn cấp...
Ai mà ngờ cô gái là khách quý nước ngoài!
Lần , trộm cắp đều là cái gì nữa, bắt cóc khách quý nước ngoài, đây là chuyện lớn khả năng phá hoại quan hệ quốc tế, tổn hại hình ảnh quốc gia, trưởng tàu trực tiếp bắt giữ phụ nữ.
Mà lúc trưởng tàu vẫn thể nhẹ nhõm, vì ông phát hiện khó giao tiếp với cô gái.
Cô gái tuy thể đơn giản vài câu tiếng Trung, nhưng tốc độ chậm, chủ vị tân đảo lộn, phát âm cũng kỳ quái, ông thử mấy , tiếng Trung tiếng Nga luân phiên thử, vẫn thể hỏi một thông tin hữu ích chỉnh nào.
Đám đông vây xem lượt hiến kế:
“Đồng chí trưởng tàu, ông hỏi cô xem là ở ?"
“Cô ở bên ?"
“Có cô tiếng Trung ?"
Trưởng tàu khổ:
“ chúng cũng ngoại ngữ mà, chỉ thấy cô gì mà nước M, bên đó là tiếng Anh ?
chỉ học qua một chút tiếng Nga đơn giản cô cũng hiểu..."
Thanh Âm thấy là từ nước M đến, liền chủ động :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-170.html.]
“ học qua tiếng Anh, để thử xem."
Thời buổi trường cấp ba dạy tiếng Anh, thậm chí khi khôi phục kỳ thi đại học, nhiều tỉnh cũng thi tiếng Anh.
kế sách tạm thời chỉ thể như , nếu thực sự truy cứu, cô sẽ là học theo Trần Khánh Phương, dù Trần Khánh Phương từng là nhà ngoại giao, tiếng Anh cũng gì lạ.
Trưởng tàu quả nhiên đại hỷ, ông bảo hai đồng chí trẻ tuổi đơn giản mà:
“Đồng chí cô trò chuyện với cô xem, hỏi xem cô tên gì, ở , đến đây gì, chuyện với hai vợ chồng là thế nào..."
Thanh Âm với tư cách là một trọng sinh, từng là học bá, thời đại học qua cấp sáu, giao tiếp khẩu ngữ cơ bản thì vấn đề gì.
Vừa mở miệng, cô gái liền mắt sáng lên, nắm tay cô liến thoắng một tràng.
Hóa , cô gái đến từ San Francisco, nước M, tên là Lucy, chính xác mà là Lâm Lucy.
Vì ông nội và cha cô đều là Long Quốc, họ Lâm, thời Dân quốc ăn ở hải ngoại mãi về.
Cô tên tiếng Trung, nhưng vì từ nhỏ sống ở khu da trắng, học trường tư thục, chỉ là ở nhà theo ông nội học vài câu tiếng Trung đơn giản, chỉ giới hạn ở việc chào hỏi.
Lần là vì ông nội bệnh nặng, nhớ thương cố hương, nhưng vì phận của ông nội và quan hệ hai nước nên về nước , cô liền về chuẩn chụp vài bức ảnh cố hương cho ông nội để ông giải tỏa nỗi nhớ nhà.
ai ngờ mới đến tỉnh lân cận Thạch Lan, chỉ vì khi ăn cơm thêm với hai vợ chồng vài câu liền đ-ánh mê.
Đến khi tỉnh miệng mở , mắt nhấc lên , chân tay thể cử động, cứ thế dìu lên xe lửa.
Quần áo giày da của cô phụ nữ đổi , túi hành lý cũng phụ nữ chiếm của riêng, cũng chính vì phụ nữ tham lam nên mới để Cố An phát hiện điểm bất thường.
Thanh Âm khỏi bùi ngùi, con gái ở bên ngoài thực sự chú ý an , chỉ cẩn thận với ác ý, mà còn cẩn thận với những “thiện ý" rõ lai nguyên.
Hỏi kỹ mới , vì cô ở tỉnh lân cận luôn dùng phiếu ngoại hối và phiếu kiều hối mua đồ, lôi cũng là đô la Mỹ, cộng thêm luôn một , cùng với màu da và đôi mắt khác thường, dễ để ý.
Lucy tới, cúi chào Thanh Âm và Cố An một góc 90 độ tiêu chuẩn:
“Cảm ơn hai ."
Câu là tiếng Trung, Thanh Âm và Cố An cũng tránh né:
“Không gì."
Lucy trái thể hiểu , dùng tiếng Anh trò chuyện vài câu với Thanh Âm, đó giơ ngón tay cái với hai .
Nhanh ch.óng, cảnh sát đường sắt cũng lục soát tiền bạc hành khách tàu mất trong hành lý của phụ nữ, con đều khớp, đây chính là tội chồng thêm tội.
Cũng Cố An cố ý hãm hại bà , mà là kịp bày mưu thì đàn bà tham lam đáy, tự dâng tận cửa.
Đồng thời, nữ nhân viên tàu còn tìm thấy vài bộ giấy tờ trong quần áo lót của nữ kẻ buôn , trong đó một cuốn chính là hộ chiếu của Lâm Lucy.
Khi nhân viên kiểm tra, Cố An tiện đà thoáng qua, thêm một cái.
Sau đó, ánh mắt lóe lên.
Đến trạm, trưởng tàu sớm liên lạc với công an đường sắt, đến đưa kẻ buôn , tiện thể còn cả khổ chủ Lucy bắt cóc.
Mà Thanh Âm - phiên dịch tạm thời cũng theo, Cố An đương nhiên cũng theo cùng.
May mà chỉ mất nửa ngày thời gian, xong biên bản trời tối, công an sắp xếp chỗ ở cho họ, còn liên lạc cho họ chuyến tàu cùng khung giờ ngày hôm , cũng sẽ lỡ hành trình.
Quan trọng là còn mua vé mềm, cái sướng hơn cứng nhiều!